Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau
Bảy năm.

Thời Ôn cảm thấy đây chính là con số thật đáng sợ.

Bảy năm, có rất nhiều chuyện xảy ra, cũng bỏ lỡ quá nhiều.

Thiếu niên trầm mặc không thích cùng người khác giao tiếp ngày trước bây giờ đã trở thành một người đàn ông thành thạo, bình tĩnh lẫn trong đám người “ăn thịt người không nhả xương” kia.

“Cô gái này chính là người diễn vai Tê Nhất, tên là Thời Ôn!”

Phương đạo diễn bắt đầu chuyển mục tiêu sang cô.

Cuối cùng vẫn là đến lượt Thời Ôn.

Thời Ôn buông chén trà, nỗ lực duy trì một nụ cười khách sáo. Nhưng trong giây phút đối diện với Trần Trì, cô vẫn có chút không bình tĩnh được.

Chạm phải ánh mắt kia, kí ức về thời cấp 3 như mở ra, đâm vào lòng bàn tay khiến tay cô tê dại. Nhưng nụ cười trên gương mặt người đàn ông không thay đổi, không đậm không nhạt, gãi đúng chỗ ngứa:

“Chào cô!”

Mệt cho cô còn nghĩ rằng anh sẽ dùng thái độ hờ hững đối với mình.

Ba năm trước Thời Ôn c&oacute; nhận vai diễn trong <Đường>, xảy ra cuộc tranh chấp tài nguyên với người ra mắt sớm hơn một năm chính là Đinh Tư Thanh, kết quả fans của Đinh Tư Thanh cứ lôi mãi chuyện n&agrave;y ra chèn ép người mới Thời Ôn.

Sau đó, đích thân Thẩm Mạch ra tay xử lý, vì thế mọi người đều cho rằng phía sau Thời Ôn c&oacute; hậu thuẫn vững chắc là Thẩm thị.

Y Thư giúp cô xử lí mọi bình luận tiêu cực tr&ecirc;n mạng xã hội, còn kh&ocirc;ng quên tặng kèm một việc gọi là “chân tướng”.

“Năm đó Thẩm tổng dùng hai lí do khác nhau để lừa cô và Trần thiếu. Bà ấy n&oacute;i với cô Trần thiếu chỉ c&oacute; xuất ngoại mới c&oacute; một tương lai tốt, nhưng n&oacute;i với thiếu gia lại là, nếu cậu ấy kh&ocirc;ng du học, bà ấy sẽ làm gia đình cô tan nát.”

“Ngày hôm ấy thiếu gia đợi ở dưới nhà của cô đến 11 giờ, nhưng đợi mãi cũng kh&ocirc;ng thấy cô xuống lầu!”

Chân tướng n&agrave;y lại một lần nữa kéo kí ức của cô về ngày 16 tháng 4 hôm đó.

Nỗi đau ngủ say 4 năm rốt cuộc lại tái phát một lần nữa.

Khó trách buổi tối ngày hôm đó anh lại n&oacute;i: “Anh biết m&igrave;nh kh&ocirc;ng quan trọng bằng bọn họ, nhưng em c&oacute; thể nhẹ nhàng vứt bỏ anh như vậy sao?”

Hoá ra là hiểu lầm.

Ngày hôm ấy cô bị mẹ Thời ngăn cản kh&ocirc;ng cho ra khỏi nhà, anh nhất định nghĩ cô vì người nhà mà bỏ rơi anh.

Bao lâu nay cô đều cho rằng m&igrave;nh là người bị hại.

Kết quả thì sao, anh mới là người chịu tổn thương nhiều nhất.

Sau khi biết được chân tướng mọi việc, đã vài lần cô muốn liên lạc với Trần Trì để giải thích.

Nhưng hai người đã sớm cắt đứt liên lạc.

Mà Thẩm Mạch cùng Y Thư chỉ n&oacute;i một câu: “Trần Trì sống rất tốt, đừng quấy rầy nữa!”

Thời Ôn từ trong hồi ức ho&agrave;n hồn trở lại.

Người đàn ông trước mặt áo mũ chỉnh tề, giơ tay nhấc chân đều mang theo cỗ khí chất tự phụ xa cách, rõ ràng khoé miệng còn treo nụ cười, nhưng đôi mắt đào hoa kia lại thanh lãnh đạm mạc, xa đến kh&ocirc;ng thể với tới.

Đã sớm kh&ocirc;ng còn là thiếu niên chỉ thích cúi đầu, ngây ngô kh&ocirc;ng hiểu chuyện như lúc trước.

Anh buông bỏ rồi.

Chỉ c&oacute; cô là suy nghĩ nhiều.

Giống như Thẩm Mạch cùng Y Thư đã từng n&oacute;i, anh sống rất tốt, trở thành một người ưu tú khiến bao nhiêu người phải ngưỡng mộ.

Thời Ôn kh&ocirc;ng biết giờ phút n&agrave;y nên trưng ra biểu cảm như thế nào, chỉ biết cười nhẹ một tiếng.

Cô hơi gật đầu, lễ phép trả lời: “Chào anh, t&ocirc;i là Thời Ôn.”

Phương đạo diễn tuy kh&ocirc;ng hiểu biết Trần Trì, nhưng thừa biết người đàn ông trẻ tuổi thoạt nh&igrave;n giống như bình tĩnh dễ gần n&agrave;y là một người kh&ocirc;ng đơn giản. Anh lập nghiệp từ hai bàn tay trắng, nhưng chỉ cần là công ty mà anh đầu tư đều sẽ nhanh chóng phát triển mạnh, sau đó anh lập ra một công ti lấy tên C&S, trong vòng một năm liền trở thành một con rồng trong giới đầu tư.

Địa vị của C&S ở nước ngoài là ho&agrave;n to&agrave;n kh&ocirc;ng thể lay động, mà chuyện đầu tiên khiến anh về nước lần n&agrave;y chính là đối đầu với Thẩm thị.

Mà trong giới giải trí n&agrave;y ai cũng biết…

Chỗ dựa của Thời Ôn chính là Thẩm thị.

Phương đạo diễn c&oacute; chút rối rắm, hi vọng Trần Trì sẽ kh&ocirc;ng so đo mấy chuyện n&agrave;y, cười n&oacute;i:

“Thời Ôn chính là học trò của Diêu lão sư. Nếu là người mà Diêu lão sư nh&igrave;n trúng thì kh&ocirc;ng còn gì bàn cãi, cô ấy chắc chắn chính là người phù hợp nhất cho vai Tê Nhất rồi!”

Nụ cười của Trần Trì kh&ocirc;ng thay đổi, nhàn nhạt n&oacute;i với Thời Ôn: “Mong sẽ được nh&igrave;n thấy biểu hiện tốt nhất của cô.”

Phương đạo diễn âm thầm thở nhẹ ra, sau đó vội vàng n&oacute;i sang chuyện khác.

Trần Trì cũng quay trở về chỗ của m&igrave;nh.

Mọi người trong phòng bây giờ mới dám ngồi xuống.

Thời Ôn rũ mắt nh&igrave;n đĩa đồ ăn trước mắt, thi thoảng c&oacute; vài người tới hỏi chuyện, cô cũng sẽ lễ phép mà đáp lại.

Bữa cơm kết thúc, cả người Thời Ôn đều mơ hồ, ho&agrave;n to&agrave;n kh&ocirc;ng nhớ nổi trong bữa cơm n&agrave;y đã xảy ra những chuyện gì.

Ngoài trời mưa to tầm tã.

Thời Ôn kh&ocirc;ng mang dù, rất nhiều người ngỏ ý muốn đưa cô về nhưng đều bị cô từ chối, dù sao Nhạc Cẩm n&oacute;i sẽ đến đây đón cô.

Cô đứng dưới mái hiên, thất thần nh&igrave;n màn mưa của Nam Đều. Vươn tay, cánh tay trắng nõn lại thon dài trong đêm mưa càng thêm bắt mắt.

Nước mưa nhỏ v&agrave;o lòng bàn tay, hơi hơi lạnh.

“Có cần khăn tay kh&ocirc;ng?”

Thanh âm kh&ocirc;ng nóng kh&ocirc;ng lạnh, trầm thấp giống như tiếng đàn cello, trong đêm mưa càng phá lệ chọc lỗ tai ngứa ngáy.

Thời Ôn nâng mắt, nh&igrave;n thấy một gương mặt ngoài dự đoán.

Trần Trì cẩn thận đem mờ mịt cùng kinh ngạc nơi đáy mắt của cô thu v&agrave;o, từ trong túi áo lấy ra một chiếc khăn tay màu xanh bằng tơ tằm:

“Lau đi.”

Anh đưa cho Thời Ôn, biểu cảm bình thản, kh&ocirc;ng hề xuất hiện một tia phập phồng.

Không c&oacute; tâm trạng quay cuồng sau mấy năm gặp lại như trong sách n&oacute;i, mà là vô cùng bình tĩnh.

Bảy năm, đúng là thay đổi quá nhiều. Từ một thiếu niên kh&ocirc;ng thích cùng nữ sinh n&oacute;i chuyện, bây giờ lại trở nên săn sóc, trong người lúc nào cũng mang theo khăn tay

Hay là…đã tiếp xúc với quá nhiều phụ nữ nên thành thói quen?

Thời Ôn nắm lấy góc váy, lắc đầu: “Cảm ơn, t&ocirc;i kh&ocirc;ng cần!”

Cô cúi đầu, vẩy vẩy bọt nước tr&ecirc;n tay. Nghĩ rằng mọi chuyện cũng nên kết thúc tại đây, dù sao tài xế của anh cũng đã lái xe tới.

Nhưng cô đột nhiên nghe thấy người đàn ông cười nhẹ một tiếng:

“Thời Ôn, cô cứ cố tình ra vẻ như vậy lại càng khiến t&ocirc;i nghĩ rằng cô chưa quên được t&ocirc;i đấy!”

Thời Ôn kinh ngạc ngẩng đầu, đâm v&agrave;o lòng cô chính là vẻ bỡn cợt trong mắt anh, môi mỏng nhếch lên, thập phần ác liệt, kh&ocirc;ng còn cảm giác lạnh nhạt cùng với cấm dục như vừa rồi nữa.

Mắt kính tơ vàng đặt ngay ngắn tr&ecirc;n sống mũi, cảm giác văn nhã bại hoại toát ra vô cùng ho&agrave;n mĩ, một chút cũng kh&ocirc;ng khó coi.

Trái tim Thời Ôn run rẩy, nhưng cuối cùng cô vẫn lựa chọn im lặng.

Trần Trì đem khăn tay để v&agrave;o tay cô, quay sang nhàn nhạt n&oacute;i với trợ lí bên cạnh: “Đưa dù cho cô ấy.”

Tống Đằng nh&igrave;n chiếc dù duy nhất trong tay, nhưng boss đã lên tiếng, cậu ta cũng kh&ocirc;ng dám phản bác, đành đưa dù cho cô, còn kh&ocirc;ng quên cẩn thận đánh giá cô gái tên “Thời Ôn” n&agrave;y một lần.

Tên n&agrave;y c&oacute; chút quen tai.

Đ&uacute;ng rồi, vừa mới ở toilet Trì tổng nghe được cái tên n&agrave;y liền dừng lại. Bên trong toilet nữ truyền ra âm thanh n&oacute;i chuyện phiếm. Nhưng cũng chỉ là chuyện n&oacute;i xấu sau lưng người, thế mà Trì tổng lại lẳng lặng đứng nghe hết.

Hai cô gái khua môi múa mép n&agrave;y lại trùng hợp chính là những người đảm nhận vai Tê Nhị và Tê Tam. Mà người bị thảo luận kh&ocirc;ng ai khác chính là người diễn vai Tê Nhất – Thời Ôn.

Tống Đằng hơi nhướng mày.

Thời Ôn kh&ocirc;ng biết bọn họ c&oacute; mấy cái dù, nhưng quần áo tr&ecirc;n người Trần Trì nh&igrave;n một cái liền biết là rất đắt, dính nước mưa kh&ocirc;ng tốt. Hơn nữa cô còn nghe nhân viên bát quái rằng Trần Trì tự mở công ty c&oacute; quy mô rất lớn, nếu anh dính nước mưa mà bị bệnh sẽ ảnh hưởng tới công việc.

Thời Ôn đang muốn từ chối, Trần Trì đã cầm lấy dù nhét v&agrave;o tay cô:

“Không cần trả lại!”

Anh n&oacute;i xong, xoay người rời đi.

Tống Đằng nhanh chóng mở cửa xe rồi lại tất bật quay lại giơ tay che mưa cho Trần Trì.

Chiếc xe xa hoa kia rất nhanh đã nổ máy rời đi.

Thời Ôn lại nghĩ đến một màn n&agrave;y của 7 năm về trước, cả người liền phát run.

Cô lại nh&igrave;n khăn tay cùng dù.

Môi hồng mím chặt, cuối cùng vẫn đem tay lau khô.

Gặp lại sau 7 năm, kh&ocirc;ng c&oacute; xấu hổ như trong dự đoán.

Cứ như vậy mà diễn ra hết sức bình thường.

Thời gian mà, kh&ocirc;ng c&oacute; gì là tồn tại mãi mãi, cuối cùng bọn họ vẫn là thua bởi thực tế cuộc sống.

Thời Ôn nhẹ nhàng cong môi, bỏ qua chua xót trong lòng.

Bảy năm, cả hai đều trở thành người mà m&igrave;nh mong muốn, kh&ocirc;ng c&oacute; gì phải nuối tiếc cả.

“Tiểu Ôn!”

Nhạc Cẩm mở cửa sổ xe, vẫy vẫy tay với Thời Ôn.

Thời Ôn mở ra chiếc dù màu đen đi ra khỏi hàng hiên, nước mưa xối lộp bộp tr&ecirc;n đỉnh dù, giống như tiếng tim đập nhộn nhịp.

Cô ngồi v&agrave;o ghế phụ.

Nhạc Cẩm nghi hoặc nh&igrave;n chiếc dù trong tay cô:

“Không phải cậu bảo m&igrave;nh kh&ocirc;ng mang dù &agrave;?”

Thời Ôn cũng kh&ocirc;ng giấu diếm, bình tĩnh n&oacute;i: “Của bạn trai cũ.”

“Hả? Đm, chính là người…” Nhạc Cẩm đem câu sắp n&oacute;i ra nghẹn trở lại.

Chính là người khiến Tiểu Ôn kh&oacute;c đến tê tâm liệt phế v&agrave;o vô số ban đêm, khiến cô 7 năm qua đều chưa từng yêu đương thêm một lần nào nữa?

“Tên thối tha đó giờ thế nào rồi?” Nhạc Cẩm hừ lạnh, c&oacute; chút vui sướng khi người gặp hoạ: “Nhất định là cuộc sống của anh ta vô cùng thảm hại đi. Tiểu Ôn kh&ocirc;ng phải sợ, c&oacute; phải anh ta quấy rầy cậu đòi quay lại kh&ocirc;ng? Cậu cứ yên tâm đi, chị em bạn dì sẽ quyết tâm sống chết với hắn!”

Thời Ôn bật cười, trong lòng ấm áp lại, nghiêng đầu n&oacute;i: “Đoán sai rồi.”

Cô đem dù gấp lại: “Anh ấy sống rất tốt, cũng rất ưu tú. Hơn nữa cũng kh&ocirc;ng làm phiền hay muốn quay lại với m&igrave;nh. Người ta còn rất bình tĩnh, kh&ocirc;ng xấu hổ cũng kh&ocirc;ng làm m&igrave;nh mất mặt, bây giờ đã trở thành một người đàn ông thành thục được mọi người chú ý rồi.”

Nhạc Cẩm nghe vậy liền đau lòng cho Thời Ôn, lúc n&agrave;y lại đang bận lái xe nên kh&ocirc;ng thể quay sang ôm cô một cái, chỉ đành an ủi:

“Tiểu Ôn, chuyện qua rồi thì cứ cho nó qua đi. Không phải bây giờ cậu cũng rất ưu tú &agrave;? Trên weibo của cậu còn c&oacute; một đám fanboy quỳ xuống gọi cậu là tiên nữ, đòi cầu hôn với cậu đấy”

Nhạc Cẩm nhắc đến chuyện n&agrave;y, kh&ocirc;ng khỏi nổ mũi tự hào thay cho Thời Ôn: “Fanboy của cậu kh&ocirc;ng chỉ c&oacute; soái ca, mà người c&oacute; tiền cũng kh&ocirc;ng ít đ&acirc;u nhé!”

Thời Ôn biết cô nàng lại muốn dụ dỗ cô yêu đương, lúc nào cũng muốn tìm đàn ông cho cô, vì vậy cô đành nhanh chóng lảng sang chuyện khác: “Cậu lái xe cẩn thận đi, mưa to như vậy cứ vừa lái vừa n&oacute;i chuyện là sao?”

Nhạc Cẩm kh&ocirc;ng cam lòng mím môi.

Không được, nhất định phải giúp Tiểu Ôn tìm được một người đàn ông tốt, dù sao cũng đã 24 tuổi rồi.

Bên trong xe Rolls-Royce, người đàn ông ngồi ghế sau nhắm mắt dưỡng thần, bầu kh&ocirc;ng khí yên lặng tới ngột ngạt.

Tống Đằng nh&igrave;n kính chiếu hậu quan sát người phía sau, người đàn ông vẫn kh&ocirc;ng hề nhúc nhích, một bộ kh&ocirc;ng muốn n&oacute;i gì cả.

Nếu cậu ta nhớ kh&ocirc;ng nhầm, thì vừa rồi Trì tổng c&oacute; đụng phải tay của cô gái tên Thời Ôn kia.

Đi theo Trần Trì lâu như vậy, c&oacute; rất nhiều thói quen của anh đã khắc sâu v&agrave;o trí nhớ cậu ta.

Trì tổng tham dự tiệc rượu, nếu bên cạnh c&oacute; hương nước hoa hay mùi son phấn của phụ nữ, ngoài mặt anh vẫn tỏ ra bình tĩnh, vui vẻ trò chuyện, nhưng khi về đến nhà việc thứ nhất anh làm chính là vứt quần áo ngày hôm ấy đi và lập tức v&agrave;o phòng tắm.

Nếu c&oacute; người phụ nữ nào kh&ocirc;ng may chạm phải v&agrave;o da của anh, thì vừa ngồi v&agrave;o trong xe chuyện đầu tiên làm chính là khử trùng.

Nhưng hôm nay anh kh&ocirc;ng c&oacute; làm gì cả…

Tống Đằng nhướng mày, xem ra cô gái tên Thời Ôn kia chắc chắn kh&ocirc;ng đơn giản.

Là bạn gái cũ sao?

Không phải đ&acirc;u.

Ở trong lòng cậu ta, Trì tổng c&oacute; thói ở sạch rất biến thái, nh&igrave;n c&oacute; vẻ lễ phép thân thiện vậy thôi chứ thật ra vô cùng bắt bẻ khó tính, một lòng nhào v&agrave;o công việc, kh&ocirc;ng động tâm, kh&ocirc;ng thích vui chơi, càng kh&ocirc;ng thích c&oacute; tứ chi tiếp xúc với phụ nữ.

“Nhìn cái gì?”

Giọng n&oacute;i đạm mạc vang lên nhưng Trần Trì cũng kh&ocirc;ng hề mở mắt ra.

Tống Đằng chuyển tầm mắt tiếp tục lái xe, lại kh&ocirc;ng nhịn được hỏi thử:

“Trì tổng, vai chính của <Tê Ảnh> c&oacute; cần thay đổi gì kh&ocirc;ng ạ?”

Trần Trì mở mắt, phun ra hai chữ “Đổi người.”

Tống Đằng hiểu rõ, kh&ocirc;ng cần hỏi cũng biết là phải đổi ai.

Từ lúc ở toilet nghe được màn “khua môi múa mép” kia, c&oacute; lẽ vận mệnh của một vài người đã được quyết định.

Đèn đỏ, Tống Đằng vững vàng dừng xe lại.

Trong lúc chờ đợi, cậu ta vô tình quay đầu, nh&igrave;n thấy xe bên cạnh xuất hiện một gương mặt vừa gặp cách đây kh&ocirc;ng lâu.

“Trì tổng…là Thời Ôn tiểu thư ban nãy.”

Tống Đằng chỉ v&agrave;o chiếc xe bên cạnh.

Ánh mắt Trần Trì hơi loé.

Đèn đỏ hết, chuyển thành đèn xanh.

Chiếc xe bên cạnh nhanh chóng lao đi.

Trần Trì: “Đuổi kịp.”

Tống Đằng:…

Cậu ta nghe lời mà đuổi theo, sau đó lại do dự nhắc nhở: “Trì tổng, vì bữa cơm vừa rồi mà ngài đã hoãn lại cuộc họp cổ đông, nếu bây giờ kh&ocirc;ng đến thì kh&ocirc;ng kịp đ&acirc;u ạ!”

Trần Trì nhàn nhạt dựa v&agrave;o ghế, ngoảnh mặt làm ngơ.

Tống Đằng tiếp tục n&oacute;i: “Thẩm thị đã tung ra đòn đánh trả, chúng ta vừa mới về nước, thực lực ở nước ngoài tuy lớn mạnh nhưng trong nước muốn ổn định thì cần phải c&oacute; thời gian và tinh lực, dù sao Thẩm thị cũng c&oacute; nền tảng vài chục năm rồi.”

Trần Trì kh&ocirc;ng mặn kh&ocirc;ng nhạt n&oacute;i: “Tôi c&oacute; việc.”

Tống Đằng khó hiểu quan sát anh từ kính chiếu hậu.

Đuổi theo một cô gái mà hoãn lại cuộc họp cổ đông, rốt cuộc là việc gấp gì? Rõ ràng ở nước ngoài Trì tổng chính là điển hình của người cuồng công việc, tai nạn xe nằm bệnh viện vẫn khăng khăng muốn mở họp.

Tống Đằng mím môi: “Trì tổng, t&ocirc;i c&oacute; thể hỏi là việc gấp gì kh&ocirc;ng?”

Trần Trì thấy cậu ta giảm chậm tốc độ liền nhíu mày:

“Theo sát đi. Khăn tay cùng dù của t&ocirc;i đều ở chỗ cô ấy.”

Cả trái tim lẫn linh hồn cũng vậy.

Sel: đừng quên để lại một vote, một cmt để giúp m&igrave;nh c&oacute; thêm động lực nghenn 😘 luv all