Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau
<Tê Ảnh> chính thức khởi quay.

Buổi sáng ngày tiến v&agrave;o đoàn phim, Thời Ôn dậy rất sớm. Máu trong người chảy xuôi, đưa đến các ngõ ngách trong cơ thể, xao động đến dị thường.

Sau khi hôn lễ kết thúc, Trần Trì cũng kh&ocirc;ng c&oacute; tìm cô thêm lần nào nữa.

“Mình thấy anh ấy chẳng c&oacute; lý do gì để tìm m&igrave;nh cả!” Lúc ăn cơm sáng, Thời Ôn n&oacute;i như vậy với Nhạc Cẩm.

Nhạc Cẩm nuốt xuống ngụm cháo, thật sự kh&ocirc;ng thể hiểu nổi: “Vậy các cậu định làm thế nào?”

Thời Ôn gắp lấy một cái bánh bao nhỏ: “Anh ấy uống say xong n&oacute;i muốn đùa bỡn m&igrave;nh. Hồi còn học cao trung m&igrave;nh vẫn luôn mong Trần Trì c&oacute; thể n&oacute;i chuyện với mọi người nhiều một chút, kh&ocirc;ng cần lúc nào cũng gai góc như vậy. Có lẽ anh ấy cảm thấy bản thân m&igrave;nh hiện tại rất thân sĩ…”

(thân sĩ: là kiểu người c&oacute; học thức, đối nhân xử thế tốt á mọi người:>)

Nói đến đây cô liền bật cười: “Dù sao anh ấy cũng phải dùng cái thân phận thân sĩ gì gì đó để trêu đùa m&igrave;nh, để m&igrave;nh lại thích anh ấy thêm một lần nữa.”

Để anh c&oacute; thể trở thành một người kh&ocirc;ng thể thiếu trong sinh mệnh của cô.

“Trần Trì vẫn luôn cảm thấy m&igrave;nh kh&ocirc;ng đủ thích anh ấy.” Thời Ôn buông bánh bao, bắt đầu quấy cháo: “Hiện tại thân phận n&agrave;y khiến anh ấy tự tin như vậy, m&igrave;nh đương nhiên phải diễn cùng rồi.”

Nhạc Cẩm trợn trắng mắt: “Cậu muốn nhân cơ hội n&agrave;y mà rèn luyện kĩ thuật diễn xuất đấy &agrave;?”

Thời Ôn cười khẽ: “Diễn một nhân vật lúc nào cũng bị trêu đùa c&oacute; khó kh&ocirc;ng nhỉ?”

“Diễn kịch thì kh&ocirc;ng khó, nhưng cậu lúc nào cũng phải đón ý n&oacute;i hùa với anh ta thì kh&ocirc;ng mệt &agrave;?”

Thời Ôn lắc đầu: “Không dám giấu cậu, m&igrave;nh còn c&oacute; chút mong chờ đây n&agrave;y.”

Ngụm cháo thiếu chút nữa bị Nhạc Cẩm phun ra: “Đm cậu bị sao vậy?”

Thời Ôn cẩn thận nâng lên chén cháo uống một ngụm: “Mình cũng kh&ocirc;ng biết, nghĩ lại một chút thì cảm thấy như vậy chơi cũng vui.”

“Cậu tự ngược đấy &agrave;?”

Cô chớp chớp mắt, nghiêng đầu nh&igrave;n Nhạc Cẩm: “Như vậy là tự ngược á?”

“Nếu kh&ocirc;ng phải tự ngược thì chính là cậu nhàn rỗi kh&ocirc;ng c&oacute; việc gì làm!”

Thời Ôn cười cười kh&ocirc;ng n&oacute;i.

Cảnh quay của <Tê Ảnh> hầu như đều ở ngoài trời, bởi vì đạo diễn muốn cố gắng để bộ phim đạt được cảm giác chân thật nhất.

Thời Ôn vừa đến đã đụng mặt Đinh Tư Thanh.

Đ&uacute;ng là oan gia thì ngõ hẹp.

Sau khi Thời Ôn quay xong bộ phim điện ảnh <Đường>, Ôn Tư Sương đã tự quyết định công khai quan hệ mẹ con của hai người.

Kết quả là rước về một màn ác chiến của fan, theo đó Thời Ôn cũng nổi tiếng hơn, mà antifan cũng kh&ocirc;ng ít, nhưng phần lớn antifan đều là fan của Đinh Tư Thanh.

Hai người tận lực kh&ocirc;ng chạm mặt, kh&ocirc;ng xuất hiện cùng một chỗ.

Mà trùng hợp thay, bộ của Đinh Tư Thanh cũng c&oacute; vài cảnh phải quay ở nơi n&agrave;y.

Cô ta mặc váy trắng đứng dưới cây hoa đào, nh&igrave;n thấy Thời Ôn cũng kh&ocirc;ng quá kinh ngạc, chỉ lộ ra một nụ cười khéo léo.

Thời Ôn lại làm như kh&ocirc;ng thấy mà dời tầm mắt.

Cô thật sự kh&ocirc;ng c&oacute; hứng diễn trò với cô ta. Chờ lát nữa Trần Trì tới, cô còn phải cùng anh diễn cho tròn vai.

Trước khi Thời Ôn hoá trang, Trần Trì mới kh&ocirc;ng nhanh kh&ocirc;ng chậm xuất hiện ở đoàn phim.

Vẫn là một thân tây trang, đầu tóc kh&ocirc;ng chút cẩu thả, mắt kính tơ vàng, nụ cười vừa lễ phép lại lạnh nhạt.

Thời Ôn ngồi ở tr&ecirc;n ghế, nghĩ thầm, rốt cuộc anh còn phải n&oacute;i chuyện với bao nhiêu người nữa mới c&oacute; thể đến tìm cô.

Mười phút sau, người đàn ông đứng ở trước mặt Thời Ôn.

Thời Ôn nâng mắt, lẳng lặng nh&igrave;n anh, khoé môi treo một nụ cười nhạt.

Ánh mắt Trần Trì dừng ở khoé miệng cô hồi lâu mới miễn cưỡng rời đi: “Hôm đó cảm ơn em đã dìu t&ocirc;i ra sopha.”

Thời Ôn nhếch miệng cười nhẹ: “Không cần cảm ơn.”

Một cánh hoa đào rơi xuống, dừng ở tr&ecirc;n tóc của cô.

Trần Trì nh&igrave;n đến, kh&ocirc;ng dấu hiệu vươn tay cầm lấy.

Thời Ôn kh&ocirc;ng biết anh muốn làm gì, ngón tay cuộn tròn bên nhau, tim cũng đập nhanh hơn.

Trần Trì đem cánh hoa nhặt xuống, đưa ra trước mặt cô: “Hoa.”

“À, cảm ơn…”

Thời Ôn cúi đầu, lỗ tai hồng lên, sợi tóc theo đà chảy xuống, lộ ra cần cổ trắng nõn.

Trần Trì thu tay lại, kh&ocirc;ng tiếng động cất cánh hoa v&agrave;o trong túi áo: “Khi nào em c&oacute; thời gian rảnh? Tôi muốn mời em một bữa để cảm ơn chuyện hôm đó!”

Thời Ôn nghiêm túc suy nghĩ: “Chiều ngày mai t&ocirc;i rảnh.”

Trần Trì kh&ocirc;ng nghĩ tới cô sẽ đồng ý nhanh như vậy: “Được, vậy để t&ocirc;i sắp xếp. À số điện thoại của em c&oacute; thể cho t&ocirc;i kh&ocirc;ng? Có gì t&ocirc;i sẽ báo với em một tiếng.”

“Được.”

Trao đổi số di động xong, Trần Trì cũng kh&ocirc;ng còn lý do gì, đành miễn cưỡng rời đi.

Thời Ôn nh&igrave;n dãy số trong điện thoại.

Giống y hệt số điện thoại của anh hồi cao trung, c&oacute; lẽ anh đã đổi lại.

Đáng tiếc, cô đã thay số từ sớm…Không biết trong lúc đêm khuya tĩnh lặng, anh c&oacute; từng gọi cho cô hay kh&ocirc;ng?

“Các người vẫn còn bên nhau?”

Thời Ôn hơi khựng lại, mới tắt màn hình điện thoại đi.

Đứng cách đó mấy mét, Đinh Tư Thanh mỉm cười, nhưng cũng kh&ocirc;ng hỏi lại vấn đề vừa rồi: “Lát nữa t&ocirc;i còn cảnh quay. Nhưng giày của t&ocirc;i hơi chật…cô c&oacute; thể, cho t&ocirc;i mượn giày múa kh&ocirc;ng? Dù sao cô cũng chưa phải quay, hơn nữa t&ocirc;i thấy kiểu dáng giày của cô cũng khá giống giày của t&ocirc;i.”

Giày?

Chân?

Bị thương.

Bạo lực mạng ở đời trước.

Tuy bên trong Thời Ôn đã bắt đầu cảnh giác, nhưng bề ngoài vẫn nhẹ nhàng cười: “Ngại quá, t&ocirc;i còn phải thử giày. Cô c&oacute; thể hỏi nhân viên của bên cô mà.”

Nụ cười tr&ecirc;n mặt Đinh Tư Thanh cũng kh&ocirc;ng thay đổi: “Được, làm phiền cô rồi.”

Thời Ôn cúi đầu, con ngươi ảm đạm.

Văn phòng rộng rãi, bên trong chỉ c&oacute; ba màu chủ đạo là trắng, xám và đen. Ánh nắng từ cửa sổ sát đất chiếu v&agrave;o, cũng kh&ocirc;ng khiến cho căn phòng trở nên ấm áp.

Mà người đàn ông ngồi ở sau bàn làm việc tâm tình lại rất tốt.

Trần Trì đem văn kiện ném sang một bên, nh&igrave;n Tống Đằng trước mắt lạnh nhạt n&oacute;i:

“Tiếp tục lũng đoạn tài nguyên của Thẩm thị.”

Tống Đằng gật đầu: “Vâng.”

Trần Trì dựa lưng v&agrave;o ghế, ngón tay gõ nhè nhẹ lên tay vịn: “Cậu cảm thấy nhà hàng t&ocirc;i chọn thế nào?”

Tống Đằng: “Rất sang trọng ạ!”

Có lệ.

Trần Trì lạnh lùng liếc cậu ta: “Cậu theo đuổi vợ m&igrave;nh kiểu gì?”

Tống Đằng do dự: “Vợ t&ocirc;i…theo đuổi t&ocirc;i.”

Trần Trì thấp giọng cười: “Cuộc sống của cậu đúng là nhàm chán, kh&ocirc;ng được trải nghiệm cảm giác theo đuổi vợ m&igrave;nh.”

Tống Đằng: “…”

Đột nhiên cửa văn phòng bị gõ hai tiếng.

Không chờ Trần Trì mở miệng, người kia đã tự ý mở cửa đi v&agrave;o.

Trần Trì liễm mi, nhàn nhạt nh&igrave;n lại.

Tống Đằng kinh ngạc, thấp giọng hô lên:

“George?”

Người phụ nữ tuỳ tay đóng cửa lại, tóc dừng tr&ecirc;n bả vai, một thân váy màu ngắn màu đen, giày cao gót dẫm tr&ecirc;n thảm nhung mềm mại, đi đến trước mặt Trần Trì.

“Đã lâu kh&ocirc;ng gặp, Tống Đằng!”

Tống Đằng lễ phép cười cười.

“Cô v&agrave;o bằng cách nào?”

Thanh âm của Trần Trì lạnh lùng vang lên.

George nhếch đôi môi đỏ chót, cười đến mười phần quyến rũ: “Tôi lo lắng cho anh.”

Sắc mặt Trần Trì cũng kh&ocirc;ng hề thay đổi, lạnh nhạt n&oacute;i: “Không cần, biến đi được rồi đấy.”

George chống tay ở bàn làm việc của anh, nhưng lời n&oacute;i lại là n&oacute;i với Tống Đằng: “Cậu về trước được kh&ocirc;ng?”

Tống Đằng liếc mắt nh&igrave;n Trần Trì, thấy đối phương kh&ocirc;ng n&oacute;i gì mới quay người rời đi, còn cẩn thận đóng cửa lại.

George đứng thẳng người: “Dù sao t&ocirc;i cũng là bác sĩ tâm lí của anh 2 năm liền. Đâu phải anh kh&ocirc;ng biết, ban đầu chỉ cần nhắc đến người phụ nữ kia anh liền mất khống chế, lúc ấy chỉ c&oacute; t&ocirc;i bên cạnh anh…Trần Trì, t&ocirc;i lo lắng anh về nước nh&igrave;n thấy cô ta lại kh&ocirc;ng bình tĩnh lần nữa.”

Trần Trì vẫn kh&ocirc;ng mặn kh&ocirc;ng nhạt: “Hiện tại t&ocirc;i rất tốt, cô biến đi được rồi đấy.”

George bật cười thành tiếng: “Bây giờ ổn nhưng chưa chắc sau n&agrave;y vẫn vậy. Anh cảm thấy bản thân m&igrave;nh lúc n&agrave;y c&oacute; thể chấp nhận một số chuyện sao?”

Mặt mày Trần Trì bất động.

George hạ giọng: “Tưởng tượng một chút đi, c&oacute; người đàn ông khác ôm Ôn Ôn của anh, vuốt ve gương mặt của cô ta, hôn cô ta…”

Lý trí trong đầu Trần Trì giống như đứt đoạn, từng câu từng chữ mà người phụ nữ n&agrave;y n&oacute;i ở trong đầu của anh lần lượt xuất hiện, cảm xúc áp lực hồi lâu lại long trời lở đất dâng lên.

Anh nắm chặt tay, gán xanh tr&ecirc;n trán cũng nổi lên, gằn từng chữ một:

“Câm miệng, cút!”

George cười lạnh, tiếp tục n&oacute;i: “Mới như vậy mà đã kh&ocirc;ng chịu nổi? Bảy năm, anh biết cô ta đã yêu bao nhiêu người trong 7 năm ấy sao? Hôn môi chỉ là chuyện nhỏ, đêm khuya tĩnh lặng, họ vuốt ve thân thể của nhau, n&oacute;i kh&ocirc;ng chừng…”

“CÚT!”

Cằm Trần Trì căng thẳng, trong mắt là một mảnh đỏ tươi, lệ khí bắt đầu lượn lờ bốn phía.

“Thế nào? Có phải anh đang muốn đạp đồ? Muốn phá huỷ mọi thứ?” George nh&igrave;n dáng vẻ n&agrave;y của anh, trong mắt toát ra mê luyến: “Trần Trì, linh hồn của anh chính là quỷ dữ, cho dù anh c&oacute; cố gắng nguỵ trang đi nữa, anh cũng kh&ocirc;ng thể giống người bình thường được.”

“Anh kh&ocirc;ng nên về nước, ở đây anh sẽ phải nhận lấy sự đau khổ giống như 7 năm trước. Cùng t&ocirc;i trở về đi Trần Trì, chỉ c&oacute; ở cạnh t&ocirc;i anh mới c&oacute; thể là chính m&igrave;nh, chỉ c&oacute; ở cạnh t&ocirc;i anh mới được an to&agrave;n.”

Trần Trì nhắm mắt, nỗ lực áp chế cảm xúc quay cuồng.

Mở mắt ra, ánh mắt lại trở nên thanh đạm như thường, giọng n&oacute;i cũng khôi phục lạnh nhạt như cũ:

“Không chạm v&agrave;o cô bởi vì t&ocirc;i ngại bẩn. Việc cô nên làm kh&ocirc;ng phải chạy tới đây quan tâm bệnh nhân 5 năm trước của m&igrave;nh, mà là cố gắng giữ địa vị của bản thân đi.”

Sắc mặt George tức khắc trắng bệch: “Trần Trì, đối với cô ta anh chỉ c&oacute; chấp niệm thôi. Bởi cô ta là người duy nhất đem lại ấm áp cho anh lúc đó, đấy kh&ocirc;ng phải tình yêu.”

Hô hấp của cô ta dồn dập, hung hăng nhắm mắt lại:

“Rồi c&oacute; ngày anh sẽ tỉnh ngộ!”

Nói xong những lời n&agrave;y, người phụ nữ quay lưng rời đi.

Trần Trì liễm mi, ấn máy bàn gọi cho Tống Đằng:

“Thay bảo vệ. Cửa phòng, bàn làm việc phòng t&ocirc;i đều thay mới hết, cả kh&ocirc;ng khí cũng khử trùng đi.”

Buổi chiều ngày hôm sau, Trần Trì đúng giờ lái xe đến dưới nhà Thời Ôn.

Hôm nay cô mặc váy trắng sạch sẽ lại xinh đẹp, tóc xoã sang hai bên, bên trái còn kẹp thêm một cái kẹp tóc.

Kẹp tóc thon dài, bên tr&ecirc;n gắn kim cương nhỏ vụn, ở dưới ánh đèn rạnh rỡ sáng lên, giống như phụ hoạ cho gương mặt nhỏ của cô sinh động hơn rất nhiều.

Thời Ôn đi đến trước mặt anh, dịu dàng cười: “Anh chờ lâu chưa?”

Ánh mắt Trần Trì dừng ở tr&ecirc;n mặt cô, nghe giọng n&oacute;i nhu hoà mềm mại của cô, cảm giác mất khống chế kia ho&agrave;n to&agrave;n biến mất.

Hầu kết tr&ecirc;n dưới lăn lộn, anh ách giọng n&oacute;i: “Không lâu.”

Anh kéo ra cửa xe: “Lên xe đi.”

Thời Ôn ngồi v&agrave;o tr&ecirc;n xe, thắt xong đai an to&agrave;n.

Đợi một hồi cũng chưa thấy Trần Trì khởi động xe, cô nghi hoặc quay đầu sang liền thấy anh đang nh&igrave;n chằm chằm m&igrave;nh.

Thời Ôn: “Sao vậy?”

Trần Trì quay đầu đi: “Kẹp tóc rất đẹp!”

“À…” Thời Ôn sờ lên kẹp tóc, tai cũng lặng lẽ đỏ lên: “Cảm ơn…”

Trần Trì khởi động xe, n&oacute;i: “Lúc trước chưa thấy em kẹp bao giờ.”

Thời Ôn nh&igrave;n thẳng phía trước: “Lúc ấy còn học cao trung, kh&ocirc;ng tiện.”

Nghe cô n&oacute;i vậy, anh nắm chặt tay lái: “…Từ khi nào lại bắt đầu dùng?”

Thời Ôn khó hiểu: “Cái gì?”

“Từ khi nào lại muốn dùng kẹp tóc?”

Trần Trì n&oacute;i, thanh âm từ trong cổ họng phát ra, tuy rất thấp nhưng lại vô cùng rõ ràng.

Từ khi nào cô biết chăm chút vẻ bề ngoài?

Vì ai mà cô lại như vậy?…

“Hôm nay là lần đầu tiên.”

Giọng n&oacute;i nhẹ nhàng của cô chặt đứt các suy đoán trong đầu Trần Trì.

Thời Ôn nh&igrave;n gương mặt anh bắt đầu thả lỏng thì cười khẽ: “Bởi vì biết hiện tại anh rất lợi hại, nhà hàng anh chọn cũng là nơi vô cùng xa hoa. Mà anh thì đẹp trai như vậy, cho nên t&ocirc;i phải cẩn thận trang điểm để anh kh&ocirc;ng bị mất mặt.”

Lông mi Trần Trì run rẩy.

Cảm xúc vui sướng từ lỗ tai chui v&agrave;o đại não.

Hầu kết của anh khẽ nhúc nhích: “Không mất mặt, hôm nay em vô cùng xinh đẹp.”

Thời Ôn cong môi, lại nghe được anh n&oacute;i tiếp.

“Cho dù em kh&ocirc;ng trang điểm vẫn rất xinh đẹp!”