Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau
Người đàn ông ngoại quốc nhìn chằm chằm Thời Ôn rồi lại nhìn cô ôm cánh tay của Trần Trì, cuối cùng đành tiếc nuối nhún nhún vai.

“Hai người đẹp đôi lắm, chúc hai người hạnh phúc!”

Sau đó thở dài rồi rời đi.

Trần Trì vô tâm vô tư nghĩ xem người đàn ông đó vì cái gì mà tiếp xúc Thời Ôn, trong đầu chỉ quẩn quanh mấy suy nghĩ.

Cô nói anh là bạn trai…

Cô ôm tay của anh…

Người đàn ông đó nói bọn họ rất đẹp đôi.

Thời Ôn cảm nhận được tầm mắt của anh, nhưng cũng không hề lảng tránh mà ôn nhu nói:

“Tôi cảm thấy nói vậy với anh ta sẽ hiệu quả hơn là cái cớ “anh em” kia.”

Trần Trì nhìn chằm chằm cô “ừ” một tiếng.

Thời Ôn chậm rãi buông tay ra.

Cảm giac ấm áp trói buộc trên tay rời đi, anh bỗng nhiên nói:

“Vậy em đang trách vừa rồi tôi lấy cớ “anh em” ra đối phó sao?”

Cô ngẩng khuôn mặt nhỏ, dưới ánh đèn, đôi mắt cô giống như sáng lên.

Anh quay đầu đi, không chờ cô nói: “Đi thôi.”

Một đường không nói gì.

Thời Ôn an tĩnh cởi đai an toàn, tay Trần Trì đặt trên tay lái, nghiêng đầu lẳng lặng nhìn cô.

Bên trong xe yên lặng, đai an toàn cũng được cởi ra.

Thời Ôn mỉm cười, nhìn anh nói:

“Cảm ơn bữa cơm hôm nay, rất lâu rồi chưa có ai mời tôi ăn tối cả…Tạm biệt!”

Thời Ôn đẩy cửa xuống xe.

Toàn bộ quá trình Trần Trì đều nhìn cô nhưng một câu cũng không nói.

Rất lâu rồi chưa có ai mời cô ăn cơm?

Cô không có ra ngoài ăn cơm cùng người khác?

Thời Ôn đứng ở ngoài cửa, cuối cùng nhìn anh vẫy vẫy tay.

Thanh âm mở cửa rồi lại đóng cửa, tiếp theo là tiếng bước chân lên lầu.

Lồng ngực Trần Trì buồn bực, anh nắm chặt tay lái, gục đầu xuống. Trước mắt lại hiện ra hình ảnh cô ôm lấy tay, rúc vào người anh.

Nếu như năm ấy không xảy ra chuyện, có phải bọn họ đã sớm kết hôn rồi không?

Không giống như bây giờ, anh chỉ có thể nhìn bóng dáng lúc cô rời đi, ai về nhà nấy.

Thời Ôn rửa mặt xong, ghé vào trên giường.

Cô chán nản mở weibo ra, lại phát hiện có tin nhắn mới.

Tiểu tinh linh tinh lọc giới giải trí: [Không cần cảm ơn. Tôi siêu cấp thích cô!]

Lướt lên trên một chút, là tin nhắn cảm ơn của Thời Ôn.

Nếu không phải có “tiểu tinh linh tinh lọc giới giải trí” này đừng ra giải thích giúp cô, có khả năng cô phải mang cái ô danh “tự biên tự diễn” cùng với “bị bao nuôi”.

Tôi siêu cấp thích cô?

Vì nguyên nhân này mới phát weibo giải thích giúp cô sao?

Khoé miệng Thời Ôn cong cong.

[Cảm ơn bạn đã thích tôi. Nhưng mà tôi có chút tò mò. Tôi không có ý gì hết, chỉ muốn hỏi nhà bạn thật sự có Roll-Royce sao? Tôi lo nếu sự việc bị đào ra bạn sẽ bị liên luỵ!]

[Ôn Ôn thật tốt. Sẽ không bị liên luỵ đâu, nhà tôi có mà.]

Thời Ôn nhìn hai chữ “Ôn Ôn” kia, đáy lòng liền lộp bộp một chút.

Cô lắc đầu, không có khả năng.

Trần Trì còn không biết weibo là cái gì, hơn nữa cách nói chuyện này cũng không phải của anh.

[Vậy là tốt rồi!]

[Bạn thật sự rất tốt, cảm ơn bạn nhiều lắm!]

[Bởi vì tôi siêu cấp thích cô mà. Moah moah~~]

Thời Ôn cười khẽ, xem ra thật sự là fan của cô.

[Cảm ơn bạn đã ủng hộ, tôi sẽ cố gắng hết mình!]

[Hôn gió, hôn gió!]

<Tê Ảnh> bắt đầu tiến hành quay chụp khép kín.

Thời Ôn còn cho rằng Trần Trì sẽ lấy cớ đến tìm cô, nhưng mà suốt một tuần anh cũng kh&ocirc;ng thèm tới.

Cô c&oacute; chút buồn bực.

Không phải đã n&oacute;i muốn trêu đùa cô &agrave;? Trưeu đùa kiểu n&agrave;y, nếu cô mà là người khác thì đã bỏ chạy từ lâu rồi đấy.

Quay phim cả ngày, Thời Ôn cạn kiệt sức lực trở về khách sạn.

Rửa mặt xong, cô tê liệt ngã xuống giường, tuy chân cẳng đau nhức nhưng đầu óc lại vô cùng thanh tỉnh.

Di động rung lên cùng với tiếng chuông, cô nhoài người với lấy điện thoại tr&ecirc;n tủ đầu giường.

“Alo, ai vậy ạ?”

“Tiểu Ôn…”

Thời Ôn cứng lại.

Người phụ nữ bên kia do dự mở miệng:

“Tiểu Ôn, mẹ nghe n&oacute;i con nhận bộ kịch <Tê Ảnh>…Mong con c&oacute; thể tha thứ những lỗi lầm mà mẹ đã phạm phải trước đây được kh&ocirc;ng?”

Tay Thời Ôn lót dưới cằm, lạnh nhạt n&oacute;i: “Ôn Tư Sương, t&ocirc;i sẽ kh&ocirc;ng tha thứ cho bà, nên bà đừng xin lỗi nữa, c&oacute; n&oacute;i t&ocirc;i cũng kh&ocirc;ng muốn nghe!”

“Tiểu Ôn, mẹ kh&ocirc;ng mong con tha thứ cho mẹ, nhưng mẹ biết con thật sự thích khiêu vũ…mà hiện tại mẹ già rồi, thật sự cần người nối nghiệp, bí kíp cả đời luyện vũ của mẹ chỉ c&oacute; con thích hợp.”

“Xin lỗi, t&ocirc;i kh&ocirc;ng c&oacute; hứng thú.”

Cảm xúc của Ôn Tư Sương đột nhiên trở nên kích động: “Con xem qua nhất định sẽ thích, quan hệ huyếyt thống của chúng ta là điều kh&ocirc;ng thể thay đổi được. Tiểu Ôn, mẹ thích khiêu vũ mà con cũng vậy. Hơn nữa nếu con học xong cuốn tự truyện về luyện vũ của mẹ thì địa vị ở giới khiêu vũ của con sẽ càng cao. Lúc đó con sẽ tiến tới nhữnh sân khấu lớn hơn, pử tr&ecirc;n sân khấu toả ra ánh sáng của hào quang, khiến ngàn người chú ý.”

Thời Ôn bỗng nhiên bật cười: “Ôn Tư Sương, bà đúng là kh&ocirc;ng hiểu rõ về t&ocirc;i. Tôi đúng là rất thích khiêu vũ nhưng kh&ocirc;ng phải mục đích để lên sân khấu. Cho dù t&ocirc;i khiêu vũ ở nhà kh&ocirc;ng c&oacute; ai xem, t&ocirc;i cũng vô cùng vui vẻ.”

“Tôi kh&ocirc;ng cần ngàn người chú ý, chỉ cần c&oacute; người tán thành là được, nhưng cũng kh&ocirc;ng cần nhiều như bà n&oacute;i.”

Trong giọng n&oacute;i của Ôn Tư Sương lộ rõ vẻ nghi ngờ: “Sao c&oacute; thể như vậy? Tiểu Ôn, đó là do con chưa từng đứng tr&ecirc;n sân khấu lớn thực sự. Ở nơi đó ai cũng rất ưu tú, con cũng giống như vậy. Con sẽ được mọi người tôn kính, được hâm mộ, con thử nghĩ…”

Thời Ôn lắc lắc đầu, thấp giọng n&oacute;i: “Tôi biết rõ bản thân m&igrave;nh muốn cái gì. Tôi chỉ muốn múa khúc m&igrave;nh thích, diễn nhân vật t&ocirc;i thấy hứng thú. Có lẽ điểm n&agrave;y kh&ocirc;ng di truyền từ bà. Vả lại t&ocirc;i rất tuỳ hứng, tâm trạng kh&ocirc;ng tốt liền kh&ocirc;ng tham gia hoạt động mà về lớp vũ đạo dạy các bạn nhỏ. Đừng nghĩ rằng bà hiểu rõ về t&ocirc;i, vì căn bản bà chẳng biết một cái gì cả!”

Đầu dây bên kia, gương mặt Ôn Tư Sương đầy nước mắt, bà ta rút khăn giấy che lại mặt, nghẹn ngào n&oacute;i:

“Mẹ thật sự, muốn làm mẹ của con…Tiểu Ôn, mẹ hối hận rồi…Mẹ là mẹ của con mà.”

Thời Ôn rũ mắt: “Bà là mẹ ruột của t&ocirc;i, nhưng kh&ocirc;ng phải nhà của t&ocirc;i.”

Trò chuyện kết thúc, Thời Ôn đem mặt giấu trong chăn.

Hô hấp nhào v&agrave;o mặt, khiến cô hít thở kh&ocirc;ng thông.

Sau đó lại click mở weibo.

Di động kêu leng keng vài tiếng.

Tiểu tinh linh tinh lọc giới giải trí: [Ôn Ôn, cô quay xong chưa?]

Thời Ôn nh&igrave;n dòng chữ tr&ecirc;n màn hình, khoé miệnh chậm rãi cong lên.

Tiểu tinh linh n&agrave;y hoá ra còn c&oacute; tác dụng thanh lọc tâm trạng đấy.

[Xong rồi, t&ocirc;i vừa tắm xong, bây giờ đang nằm tr&ecirc;n giường.]

[Hôm nay quay c&oacute; mệt kh&ocirc;ng? Chân c&oacute; mỏi kh&ocirc;ng? Eo c&oacute; đau kh&ocirc;ng?]

[Có một chút, nhưng kh&ocirc;ng nghiêm trọng.]

[Đau lòng!!! Tan nát cõi lòng!!! Cô n&oacute;i kh&ocirc;ng nghiêm trọng thì chắc chắn là phải vô cùng nghiêm trọng!]

Thời Ôn bật cười.

Cô gái nhỏ n&agrave;y sao đáng yêu thế nhỉ?

[Lát nữa t&ocirc;i sẽ mát xa một chút, kh&ocirc;ng c&oacute; gì đ&acirc;u. Dù sao cũng thành thói quen rồi.]

[Thói quen…thói quen…Sao cô lại cho cái n&agrave;y thành thói quen được nhỉ? Nhiều năm như vậy c&oacute; phải cô cũng kh&ocirc;ng tự chăm sóc tốt cho m&igrave;nh đúng kh&ocirc;ng?]

[Tôi rất chú ý mà. Thôi được rồi, sau n&agrave;y t&ocirc;i sẽ càng chú ý hơn nữa!]

Thời Ôn gửi xong tin nhắn, lại nh&igrave;n chằm chằm chữ “nhiều năm như vậy” trong lòng loé qua cảm giác quái dị, nhanh tới nỗi kh&ocirc;ng kịp bắt giữ.

“Trì tổng, Trì tổng…”

Tầm mắt Trần Trì từ di động ngẩng lên.

Người đàn ông cau mày, môi mỏng mím thành một đường thẳng.

“Chuyện gì?”

Tống Đằng bị sắc mặt của anh doạ đến, suýt chút nữa quên m&igrave;nh muốn n&oacute;i gì.

“À…người ngài cần tìm…tới rồi ạ.”

Trần Trì: “Bảo cậu ta v&agrave;o đi.”

Cửa bị đẩy ra, một người đàn ông bước v&agrave;o.

Trần Trì nh&igrave;n đến người nọ, ngón tay đang đánh chữ cũng ngừng lại.

Người đàn ông nh&igrave;n thấy anh cũng kh&ocirc;ng c&oacute; kinh ngạc, thoáng gật đầu một cái, dưới sự hướng dẫn của Tống Đằng mà ngồi xuống sopha.

Tống Đằng đóng cửa rời đi.

Trần Trì nh&igrave;n chằm chằm người đàn ông đeo kính đối diện, đuôi lông mày khẽ nhếch:

“Đường Bác?”

Đường Bác lễ phép cười một cái: “Xin chào Trì tổng, là t&ocirc;i đây.”

“Anh hiện tại đang là nhiếp ảnh gia?”

Đường Bác gật đầu: “Là nhiếp ảnh gia tự do. Lần n&agrave;y là giúp Phương đạo diễn mới v&agrave;o đoàn phim.”

Trần Trì kh&ocirc;ng c&oacute; hứng hàn huyên chuyện cũ mà v&agrave;o thẳng vấn đề: “Chắc hẳn anh biết t&ocirc;i gọi anh đến là c&oacute; chuyện gì?”

Đường Bác gật đầu: “Tôi biết, trợ lý Tống đã n&oacute;i qua, cậu muốn t&ocirc;i ở đoàn phim chụp vài tấm ảnh của Thời Ôn giúp cậu.”

Trần Trì phát hiện ánh mắt của anh ta c&oacute; biến hoá, lại nghĩ tới những gì mà anh ta n&oacute;i 7 năm trước ở quán bar.

Thích ngược người ngược m&igrave;nh.

Máu S.

Biến thái.

Mặt mày Trần Trì bất động, nhàn nhạt n&oacute;i: “Tôi kh&ocirc;ng c&oacute; nhiều thời gian đi giám sát, nhưng vẫn muốn biết rõ tình hình của cô ấy nên mới nhờ anh. Anh nên nhớ, kh&ocirc;ng phải chụp mấy loại ảnh kì quái.”

Anh n&oacute;i đến đây, đáy mắt cũng lạnh đi: “Cũng đừng c&oacute; suy nghĩ chụp mấy loại ảnh đó!”

Đường Bác ngồi thẳng, bình tĩnh nh&igrave;n Trần Trì: “Bộ kịch n&agrave;y cũng c&oacute; chừng mực, hơn nữa t&ocirc;i cũng kh&ocirc;ng phải người như vậy.”

Trần Trì nhếch môi: “Tôi mời anh tới để chụp lén mà anh cũng chịu đồng ý?”

Nghe anh n&oacute;i vậy, lông mày Đường Bác nhăn lại:

“Tôi biết là cậu mới đến đấy!”

Anh ta đẩy đẩy mắt kính: “Tôi tới để cảm ơn cậu, chuyện năm đó chưa kịp cảm ơn cậu đã xuất ngoại rồi…Nếu kh&ocirc;ng phải lúc đó cậu đấm t&ocirc;i một cái thì đã kh&ocirc;ng c&oacute; t&ocirc;i của ngày hôm nay.”

Trần Trì nhàn nhạt nh&igrave;n anh ta một cái, sau đó n&oacute;i:

“Vậy thì chụp cho tốt. Tiện thể để ý giúp t&ocirc;i xem cô ấy c&oacute; bị thương hay c&oacute; tên nào dám đến gần cô ấy hay kh&ocirc;ng.”

Thời Ôn đợi một hồi cũng kh&ocirc;ng thấy tiểu tinh linh trả lời, thay v&agrave;o đó lại đợi được một người đến gõ cửa.

Cô chui ra khỏi chăn, đi xuống giường mở cửa.

Ngoài cửa, Đinh Tư Thanh mặc áo ngủ, tóc ướt vẫn còn nhỏ giọt, tr&ecirc;n mặt treo một nụ cười áy náy.

“Ngại quá, máy sấy phòng t&ocirc;i hỏng rồi. Cô c&oacute; thể cho t&ocirc;i mượn kh&ocirc;ng?”

Tay Thời Ôn vẫn đặt tr&ecirc;n chốt cửa, tuỳ từng lúc đều c&oacute; thể đóng lại:

“Cô gọi điện tìm phục vụ đi. Họ sẽ lấy cho cô.”

Đinh Tư Thanh: “Muộn thế n&agrave;y rồi t&ocirc;i cũng kh&ocirc;ng muốn phiền họ. Chúng ta ở dù sao cũng gần nhau như vậy, t&ocirc;i sấy một lát là xong, sẽ trả cô ngay mà.”

Thời Ôn vẫn chưa quên việc mượn giày của cô ta cách đây kh&ocirc;ng lâu.

Cô c&oacute; một loại dự cảm.

Tóm lại là kh&ocirc;ng nên dây dưa với Đinh Tư Thanh.

Thời Ôn lễ phép n&oacute;i:

“Bây giờ t&ocirc;i phải đi ngủ rồi, cô cứ mượn qua mượn lại như vậy sẽ làm phiền t&ocirc;i, tốt nhất là cô nên tự m&igrave;nh gọi cho người phục vụ đi!”

Cô lui về sau một bước chuẩn bị sập cửa. Nhưng cô còn chưa đóng lại, Đinh Tư Thanh bỗng nhiên ngã về phía sau.

Cô ta thẳng tắp ngã ngồi tr&ecirc;n mặt đất, đau đến sắc mặt trắng bạch, tay che lại chân trái, nước mắt đã giàn giụa, ngón tay run run chỉ về phía Thời Ôn:

“Sao cô lại đẩy t&ocirc;i? Thời Ôn, cô chán ghét t&ocirc;i đến thế &agrave;?”

Then cửa lạnh lẽo, máu của Thời Ôn cũng giống như đông lại.

Cô nh&igrave;n trái nh&igrave;n phải.

Cô đứng ở trong phòng, mà Đinh Tư Thanh lại đứng ngoài hành lang.

Nếu ở gần đây c&oacute; camera, nhất định sẽ ghi lại được cảnh Đinh Tư Thanh bị “đẩy”, ngã xuống mặt đất.

“Tư Thanh!!!”

Một người phụ nữ thét lên, chạy tới nâng Đinh Tư Thanh dậy. Trước kho rời đi còn hung hăng trừng mắt với Thời Ôn:

“Thời Ôn, hoá ra cô lại là loại người độc ác như vậy!”

Sel: đừng quên vote với cmt để giúp editor c&oacute; thêm động lực nhaaa