Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
03
Giữa hai chúng tôi, sóng ngầm cuộn sóng.
Dì hoàn toàn không hay biết gì, vẫy tay gọi tôi:
"A Nguyễn, mau lại đây làm quen với chú rể tương lai của con đi!"
Sau đó, dì quay sang Lục Kinh, giới thiệu hắn:
"Đây là đứa cháu gái yêu quý Lí Nguyễn Khanh của em."
"Em đã nhắc với anh rất nhiều lần rồi, anh có nhớ không?"
Tôi thản nhiên đi đến trước mặt họ, ngượng nghịu gãi chân.
Một tiếng "chú rể" sao cũng không thể thốt ra.
Ngược lại, ba chữ "cháu gái nhỏ" lại trôi chảy lăn lộn giữa môi răng Lục Kinh.
Hắn nói:
"Thật sự đã lâu không gặp rồi."
Dì ấy nghi hoặc lên tiếng:
"Hai đứa quen nhau à?"
Lục Kinh khẽ "chậc" một tiếng đầy ẩn ý: "Quen biết không hề ít đâu."
"Quen đến mức—"
"Trước đây từng gặp vài lần!"
Hắn ta chưa dứt lời đã bị tôi vội vàng cắt ngang.
Cuộc trùng phùng không hề báo trước này khiến tôi trở tay không kịp.
Khiến lưng tôi đổ mồ hôi lạnh ròng ròng.
Như thể rơi vào nỗi sợ hãi về quả mìn có thể nổ bất cứ lúc nào.
Nếu không phải tôi kịp thời cắt ngang lời hắn, tôi không hề nghi ngờ câu tiếp theo của hắn sẽ là—
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"Quen đến mức mùi kẽ ngón chân cô ấy tôi cũng biết rõ."
Phản ứng của tôi quá kịch liệt.
Thông minh như dì ấy, nhanh chóng ngửi thấy mùi vị bất thường.
Hỏi Lục Kinh: "Thật sao?"
Tôi căng thẳng đến mức lòng bàn tay đổ mồ hôi, ánh mắt đầy cầu xin nhìn về phía người đàn ông.
Hy vọng hắn ta đừng tiết lộ mối quan hệ thật sự của chúng tôi.
Lục Kinh liếc tôi một cái đầy châm biếm.
Ánh mắt hắn chuyển sang dì lại trở lại bình thường, hắn nói:
"Khi hợp tác công ty có gặp vài lần."
Nghe vậy, tôi và dì đồng thời thở phào nhẹ nhõm, dì ấy ra vẻ nghiêm túc vỗ n.g.ự.c nói:
"Dọa c.h.ế.t em rồi, thấy hai người kiếm rút cung giương, còn tưởng là kẻ thù chứ!"
Sau đó, dì lại cảm thán về duyên phận.
Vào chung một nhà, thành người một nhà.
Tôi thầm nghĩ:
"Đúng là có duyên, nhưng là nghiệt duyên."
04
Bạn trai cũ... không, bạn giường cũ đột nhiên biến thành chú rể.
Quá kinh hãi.
Khiến tôi ăn cơm mà đầu óc lơ đễnh.
Lại đúng lúc tôi là kẻ độc thân duy nhất còn lại trong nhà. Không tránh khỏi việc bị người lớn gọi tên, giục tìm đối tượng.
Ngay sau đó, Lục Kinh ném ánh mắt âm u tới, nửa đùa nửa thật nói:
"Có lẽ cháu gái nhỏ đã có rồi."
"Chỉ là cô ấy học theo Trần Thế Mỹ làm kẻ bạc tình, đá người ta đi thôi."