Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi thế này gọi là gì đây?

Tự chuốc lấy khổ.

Rảnh rỗi không có việc gì làm lại tự đào hố chôn mình.

Lục Kinh biết rõ cái gọi là xem mắt của tôi, chỉ là một cái cớ tạm thời.

Vì vậy, trên mặt hắn ta từ đầu đến cuối đều treo vẻ mặt xem kịch, trêu tức hỏi tôi:

"Người đàn ông đâu rồi?"

Tôi không vui: "Lục Kinh, anh đừng ép tôi."

"Ép em sao?"

"Vậy được thôi, nếu em không biến ra được đàn ông, tối nay chúng ta sẽ gặp nhau trên giường."

Con người sống trên đời này, tranh giành chính là một hơi thở.

Tôi lấy điện thoại ra, bắt đầu "kêu gọi người".

May mà tôi xinh đẹp như hoa, lại đa tình khắp nơi.

Một lần kêu gọi này quả thật đã triệu tập được mười tám chàng trai đẹp ở tuổi xuân thì.

Họ đứng nghiêm thành hàng, đồng thanh hô:

"Chào Chú rể!"

Ai nấy đều ưỡn ngực, mắt sáng rực nhìn Lục Kinh.

Ai cũng hy vọng được hắn ta chọn, trở thành rể quý của hắn.

Còn tôi nhìn sắc mặt đen như đ.í.t nồi của Lục Kinh, tự cảm thấy đã gỡ lại một ván, lộ ra hàm răng trắng bóng, nói:

"'Chú rể', mời anh duyệt."

"Nhiều kiểu đàn ông thế này, hẳn là có một người khiến anh hài lòng chứ!"

Kết quả tên này kén cá chọn canh:

"Cái m.ô.n.g này không đủ cong, không đẻ được con trai."

"Cái cơ n.g.ự.c này cứng quá, cấn tay."

...

"Cái eo này không tốt, sức bền kém."

...

"Cái này..."

Hắn ta từ đầu đến cuối chê bai tất cả đàn ông từng người một, lý do không hề lặp lại.

Khiến mấy người đàn ông mặt đỏ bừng, xấu hổ không biết giấu mặt vào đâu.

Đến khi bình phẩm đến người cuối cùng, thằng bé đáng thương không nhịn được nữa.

Miệng há hốc, "oa" một tiếng khóc thét rồi chạy mất.

Thấy vậy, Lục Kinh khẽ "chậc" một tiếng, bổ sung thêm lời bình phẩm chưa xong:

"Cái này, tâm hồn thủy tinh, càng không được."

Tôi tức đến đau cả đầu: "Rõ ràng là anh nhiều chuyện!"

Hắn ta phớt lờ cơn giận của tôi, nói năng hùng hồn:

"Nhận lời ủy thác, làm tới nơi tới chốn."

"Vì tôi đã đồng ý với mẹ em và dì em, thì phải tìm cho em một người tốt nhất."

Tôi: "..."

12

Nhờ phúc của Lục Kinh.

Chuyến đi xem mắt hôm nay coi như tệ hại cùng cực.

Đến nỗi trên đường về nhà, trong xe luôn bao trùm không khí lạnh lẽo, tôi không hề cho hắn ta sắc mặt tốt nào.

Sau khi xuống xe, tôi cũng không thèm để ý đến sự lấy lòng của hắn, vùi đầu lao thẳng về phía trước.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Lục Kinh kéo cánh tay tôi: "Lí Nguyễn Khanh."

Tôi bực bội hất tay hắn ra, cơn bực bội kìm nén cả ngày đột nhiên bùng nổ:

"Lục Kinh, anh cứ dây dưa mãi thế này có ý nghĩa gì không?!"

"Tôi thừa nhận năm năm trước tôi đã 'đá' anh, là tôi sai."

"Nhưng anh muốn trả thù tôi thì cũng không thể dùng cách làm tổn thương dì tôi chứ?"

"Anh thật sự, thật sự không xứng với dì tôi!"

"Tôi lập tức sẽ đi nói thật với dì ấy, sau đó kéo anh cùng dì ấy—"

"Chết để tạ tội!"

Sau khi nói ra những lời này, tảng đá lớn treo lơ lửng trong lòng tôi đột nhiên rơi xuống.

Ngay lập tức cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.

Dù thế nào đi nữa, làm sai thì phải chịu phạt.

Tôi ở đây giận dữ buông lời cay nghiệt.

Lục Kinh lại thờ ơ, khóe môi mỏng hơi nhếch lên, mỉm cười nhìn tôi.

Trông hắn ta rất vui vẻ.

Khốn nạn!

Trong khoảnh khắc, ngọn lửa giận trong lồng n.g.ự.c tôi bùng cháy dữ dội hơn.

Nhưng đúng lúc tôi sắp bùng nổ lần nữa, bên hông đột nhiên xuất hiện một cánh tay.

Hắn ta nhẹ nhàng nhấc bổng tôi lên.

Đặt lên bệ cửa sổ.

Tôi nắm c.h.ặ.t t.a.y đ.ấ.m hắn: "Anh làm gì vậy?!"

"Suỵt!"

Bàn tay có chút chai sần của Lục Kinh bịt miệng tôi, xoay mặt tôi vào trong, khẽ nói:

"Em nhìn xem."

Tôi không tình nguyện lắm ngước mắt lên, nhìn về phía hắn ta chỉ.

Cửa sổ đóng chặt, rèm cửa kéo lên.

Nhưng trên ghế sofa phòng khách, bóng dáng bận rộn lên xuống mơ hồ, lờ mờ có thể nhận ra là một người đàn ông thân hình vạm vỡ.

Tôi "chậc" một tiếng, thầm nghĩ:

[Thân hình này so với Lục Kinh cũng không hề kém cạnh chút nào.]

Nhưng rất nhanh tôi lại phản ứng lại thấy không đúng!

Nhà cũ của gia tộc họ Lí chúng tôi là cả một trang viên.

Mỗi người trong gia tộc đều được chia một biệt thự độc lập.

Mà căn biệt thự này là của dì.

Dì ấy mắc chứng mất an toàn nghiêm trọng.

Người phụ nữ nào mà to gan dám lén lút hẹn hò với người đàn ông hoang dã trong biệt thự của dì ấy chứ?

Tôi vô cùng tò mò.

Áp mặt sát vào kính, mở to mắt nhìn kỹ.

Người phụ nữ trốn sau ghế sofa bất ngờ ngẩng đầu lên, mặt quay về phía tôi, chính là dì!

Tôi giật mình.

Vội vàng nhảy xuống bệ cửa sổ, kéo Lục Kinh chạy khỏi đây.

Chờ chạy xa, Lục Kinh kéo tôi dừng lại, tay trái nắm lấy cổ tay tôi, rồi lật úp xuống, đan mười ngón tay vào tôi.

Lục Kinh nói:

"Lí Nguyễn Khanh, em thấy rồi chứ, thật ra dì em thích người khác."

"Tôi và cô ấy từ đầu đến cuối đều là quan hệ hợp tác."

"Diễn xong màn cuối cùng, tôi có thể cầm tiền rồi đi."