Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Cửu Cửu, con muốn cái này."

"Ăn hết nổi không?" Diệp Cửu Cửu nhìn suất bánh gạo nhỏ trong tay cô bé: "Ăn hết rồi mới được mua tiếp, không được lãng phí đâu nhé."

"Ăn hết được ạ." Tiểu nhân ngư há miệng lớn ăn bánh gạo trộn đường đỏ: "Phải mua cho con đó."

"Được rồi." Diệp Cửu Cửu lại mua một phần gà rán, dặn ít cay, ít gia vị, chỉ để Tiểu nhân ngư nếm thử một chút là được.

Tiểu nhân ngư ăn hết bánh gạo xong liền bắt đầu ăn gà rán. Gà rán được chiên rất giòn, cắn một miếng nghe tiếng rắc rắc: "Ngon quá!"

Diệp Cửu Cửu cũng nếm thử, hương vị cũng khá ổn: "Đi thôi."

Tiểu nhân ngư bị hấp dẫn đến mức không thể nhúc nhích. Cô bé lại nhìn chằm chằm vào chân giò nướng bên cạnh: "Cái đó thơm quá-"

Cô bé quay đầu lại chỉ vào tào phớ: "Cái màu trắng trắng kia là gì? Có ngon không?"

"Chị cũng không biết nữa." Diệp Cửu Cửu cúi người bế cô bé đang đứng im lên. Cô sợ nếu cứ tiếp tục thế này, bụng cô bé sẽ bị tức căng mất: "Trời sắp tối rồi, chúng ta về nhanh thôi, muộn quá cẩn thận bị người ta bắt đi đó."

"Nhiều người lắm, họ sẽ cứu chúng ta mà." Tiểu nhân ngư không muốn về: "Ở đây vui thế này, chúng ta ăn thêm một lúc nữa đi."

Diệp Cửu Cửu đau đầu. Cô biết cô bé này nói không giữ lời chút nào: "Chị hết tiền rồi."

Tiểu nhân ngư rụt vai lại vẻ buồn bã: "Hết tiền rồi sao?"

Diệp Cửu Cửu trả lời không chút áy náy: "Đúng vậy, mua cho em rất nhiều quần áo, lại mua đồ ăn, tiền đã tiêu hết sạch rồi."

Tiểu nhân ngư nghiêng đầu suy nghĩ một chút, chợt nghĩ ra một ý hay: "Vay tiền."

Diệp Cửu Cửu ngạc nhiên nhìn cô bé: "Sao em biết vay tiền?"

Tiểu nhân ngư chỉ vào chiếc tivi bên cạnh: "Nghe người trong đó nói."

Diệp Cửu Cửu lại hỏi: "Vay của ai? Ai trả?" "Vay của người khác." Tiểu nhân ngư dừng lại một chút, lại nhỏ giọng bổ sung một câu: "Con trả."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Diệp Cửu Cửu thật sự vừa buồn cười vừa bất lực. Để mua đồ ăn mà có thể nghĩ ra cách vay tiền: "Em trả nổi không?"

Tiểu nhân ngư thản nhiên trả lời: "Không trả nổi ạ."

"Không trả nổi thì chịu thôi, không mua nữa." Diệp Cửu Cửu ôm Tiểu nhân ngư đi theo dòng người ra ngoài. Khu phố này toàn là các món ăn vặt như xiên nướng, xiên cay, không thích hợp cho trẻ em ăn nhiều.

Tiểu nhân ngư buồn bã nằm trên vai cô, nhỏ giọng nói: "Anh trai có thể trả mà."

Xung quanh rất ồn ào, Diệp Cửu Cửu cũng không nghe rõ Tiểu nhân ngư nói gì nhưng vẫn không đành lòng để trẻ con buồn bã. Đợi đến chỗ ít người hơn, cô mua mấy cái bánh trứng cuộn và khoai tây chua ngọt thích hợp cho trẻ em.

Tiểu nhân ngư thấy Diệp Cửu Cửu lại mua cho mình hai loại đồ ăn vặt, vui mừng thấy rõ. Cô bé áp mặt vào má Diệp Cửu Cửu: "Cửu Cửu-"

Diệp Cửu Cửu ngửi thấy mùi sữa trên người cô bé, tâm trạng cũng khá tốt: "Gọi chị đi."

Tiểu nhân ngư ngọt ngào gọi một tiếng: "Chị-"

"Diệp Tiểu Ngư, em đúng là biết tiến biết lùi." Diệp Cửu Cửu ôm cô bé đi về phía trước, đợi ra khỏi phạm vi phố ăn vặt thì cúi người đặt cô bé xuống: "Tay chị mỏi quá rồi, em tự đi xuống đi."

Tiểu nhân ngư tự đứng vững, bưng bánh trứng cuộn nhân thịt xông khói mới mua ăn chậm rãi. Cô bé thỉnh thoảng l.i.ế.m phần kem ở khóe miệng: "Vị này giống kem."

Diệp Cửu Cửu giơ một tay nắm tay cô bé đi dọc theo đường về hẻm Lê Hoa: "Đúng vậy, giống nhau."

"Con thích cái này."

"Nhìn ra rồi."

"Khoai tây này cũng ngon."

"Lần sau chị làm cho em."

"Chị biết làm sao?"

"Biết chứ." "Phải có trà sữa nữa." "Được thôi." "Cả cái này, cái này nữa..."