Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bên cạnh còn có một con lươn dài hơn một mét, trên người nó còn quấn chặt một con bạch tuộc lớn. Chắc hẳn hai con đã đánh nhau một trận trong tủ lạnh. Cô liền dùng kẹp gắp cả hai con ném vào một cái thùng, mặc kệ cho chúng 'tự yêu thương g.i.ế.c hại lẫn nhau'.

Bây giờ bên trong không còn gì nữa, chỉ còn một số loại ốc biển có hình dạng kỳ quái, sặc sỡ nhưng vô cùng đẹp mắt. Diệp Cửu Cửu lấy ra, cầm điện thoại chụp ảnh, đối chiếu để tìm tên chính xác của chúng.

"Ở đây có rất nhiều loại ốc sên: loại màu hồng rực rỡ, loại màu trắng xếp thành từng lớp xoắn ốc được gọi là ốc hoa, loại thân trắng chi chít gai nhọn là ốc xương phù thủy, rồi còn ốc họa mi, ốc rãnh sâu, và cả ốc phượng hoàng nữa." Tổng cộng sáu con, trông đều khá đẹp mắt nhưng không thể dùng làm thức ăn, vì vậy Diệp Cửu Cửu liền đưa ngay cho tiểu nhân ngư, dặn dò: "Em mang đi chơi nhé."

Tiểu nhân ngư hí hửng đón lấy lũ ốc, chạy tót đến gốc cây lê. Cô bé trèo lên ghế, nằm ườn ra, khoanh chân, một tay cầm một con ốc, tay kia khéo léo nhể thịt ra ăn liên tục, trông vô cùng thư thái.

Ăn được một lát, tiếng gõ cửa sau vang lên. Tiểu nhân ngư buông phịch những con ốc, chạy lon ton ra phía cửa sau, bắt chước giọng nói mềm mại của Diệp Cửu Cửu hỏi vọng ra: "Ai đó ạ?"

Tiếng ông chủ bánh bao từ ngoài vọng vào: "Bánh bao đây ạ!"

"Cửu Cửu ơi, bánh bao ngon đến rồi!" Tiểu nhân ngư gọi vọng vào trong nhà, sau đó kiễng chân, chạy ra mở khóa cửa: "Em mở cửa nha."

"Mở đi." Diệp Cửu Cửu bước đến cửa sau, nhìn cô bé mở khóa cửa. Sau đó, cô dặn dò khi cô bé đi lấy đồ ăn sáng: "Nhớ phải nói gì không?"

Tiểu nhân ngư líu lo đáp: "Dạ biết!", rồi cúi đầu chào ông chủ giao bánh bao: "Cháu cảm ơn chú ạ!"

"Không cần cảm ơn đâu, không cần đâu." Ông chủ bánh bao nhìn cô bé đầu buộc tóc đuôi sam, khóe miệng nở nụ cười hiền lành, nghĩ thầm: Sao mà đáng yêu thế này, nhìn là muốn có một đứa con gái ngay lập tức!

"Tạm biệt chú." Tiểu nhân ngư lịch sự cảm ơn, sau đó đóng sầm cửa lại, khóa liền một mạch không chút rề rà. Xong xuôi, cô bé thở phào nhẹ nhõm, vỗ vỗ n.g.ự.c nói: "May mà em chạy nhanh, nếu không thì ông ấy đã dụ dỗ em đổi bánh bao rồi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Diệp Cửu Cửu im lặng một lát, hỏi: "Sao em lại nghĩ như vậy chứ?"

"Ông ấy cứ nhìn chằm chằm vào em." Tiểu nhân ngư bắt chước vẻ mặt của ông chủ, nở nụ cười dịu dàng, rồi phán một câu xanh rờn: "Kẻ xấu đều cười như vậy đấy."

Diệp Cửu Cửu: "..."

"Ừm, có cảnh giác là tốt."

"Đi ăn sáng nào." Diệp Cửu Cửu vội vàng ăn liền hai cái bánh bao, sau đó bắt tay vào chuẩn bị nguyên liệu. Hôm nay, cô lên kế hoạch làm món thạch dâu tây san hô máu, món này cần phải chế biến trước tiên.

Mười giờ sáng, cô rửa sạch san hô m.á.u đã ngâm gần bốn tiếng đồng hồ. Sau đó, cô cho chúng vào một chiếc nồi nhỏ chứa nước khoáng thiên nhiên, thêm dâu tây cắt miếng và đường trắng. Cô vừa khuấy đều vừa đợi san hô m.á.u tan chảy hoàn toàn thành dạng hồ sệt. Khi hỗn hợp đã sôi, cô đổ vào khuôn hoa hồng, rồi đặt vào tủ lạnh một tiếng là có thể lấy ra thưởng thức.

Đến hơn mười một giờ, Cao Viễn đã hớt hải chạy đến cửa hàng, vừa vào đến nơi đã gọi to: "Chủ quán ơi, tôi đến rồi đây!"

Diệp Cửu Cửu bước ra mở cửa, ngạc nhiên hỏi: "Sao anh đến sớm vậy?"

"Hôm nay là thứ Bảy mà, cũng chẳng có việc gì làm nên tôi đến sớm một chút." Thật ra Cao Viễn sợ có món cua hoàng đế hay gì đó đặc biệt, đến muộn lại chẳng còn. Hắn bước thẳng vào nhà hàng, liếc nhìn vào bếp, sốt sắng hỏi: "Chủ quán, hôm nay có món gì mới vậy?"

Nhìn vẻ mặt hắn, Diệp Cửu Cửu liền thừa hiểu: "Không có cua hoàng đế đâu nhé."

"Không có sao?" Cao Viễn thất vọng cụp mắt, xem ra chuyến này đến công cốc rồi.

Diệp Cửu Cửu khẽ cười "ừm" một tiếng: "Nhưng có một con cá đuối nhỏ, chỉ duy nhất một suất thôi."