Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Triệu chứng của tôi không nghiêm trọng lắm, nhiều nhất là đỏ một chút, không ngứa, không nổi mụn hoặc nôn mửa, tiêu chảy. Tốt nhất là không ăn nhưng muốn ăn cũng được." Mẹ bầu kia không quá để tâm: "Đợi tôi sinh con xong rồi đi chữa, bây giờ cứ ăn đã."

Chu San vừa buồn cười vừa bất lực: "Cô nghĩ thoáng thật đấy."

"Cũng không còn cách nào khác, tôi đang mang thai nên không thể dùng thuốc để điều trị." Mẹ bầu cười, xoa bụng: "Thực ra là mới bắt đầu mang thai đã bị nhưng vẫn không có cách nào chữa được."

Hai người kia gật đầu đồng tình: "Cũng đúng."

Cao Viễn và những người khác bên cạnh nghe thấy cuộc trò chuyện của Chu San và mấy người kia thì không khỏi cảm thán, mẹ bầu này không hề giả tạo, không giống như cô gái vừa rồi làm bộ làm tịch.

"Chắc chắn không sao chứ?" Diệp Cửu Cửu đưa thực đơn cho mấy người để gọi món. Mấy mẹ bầu nhất trí gọi món cá mú nướng đậu hũ đen cay đặc sản mà người nhà không cho ăn, ngoài ra còn gọi thêm sò điệp hấp trứng, cá mú xanh om đậu phụ. Những món khác thì không gọi, giá thì khá đắt, mà cũng sợ gọi nhiều lại ăn không hết, thành ra lãng phí.

Món cá mú nướng đậu hũ đen cay đặc sản hôm nay là món đắt khách nhất, năm bàn khách đều gọi món này, những món tương đối đắt hơn như sashimi hải sâm, tôm hùm hoa hồng phô mai nướng, cua nhện hấp hiện tại mới chỉ bán được một phần.

"Xin chờ một chút nhé." Diệp Cửu Cửu quay lại bếp, tiếp tục chuẩn bị ba món này. Làm xong, cô giao cho Lăng Dư để anh mang ra trước.

"Chủ quán ở đây tuyển phục vụ rồi sao?" Chu San thấy Lăng Dư tóc dài thì sững người.

Cao Viễn bên cạnh trả lời: "Không phải."

"Là anh trai của Tiểu Ngư."

Chu San nghe nói là anh trai thì lại sững người, cô ấy còn tưởng là con gái. Cô ấy hơi ngượng ngùng, cười nói: "Thì ra là anh trai của Tiểu Ngư ạ!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

"Đúng rồi ạ." Tiểu Ngư chạy đến nắm tay anh trai: "Anh ơi rót nước cho em, em khát nước rồi." Cao Viễn lại trêu chọc Tiểu Ngư: "Tiểu Ngư thông minh thế này, sao lại không tự rót được nước chứ?"

"Cửu Cửu bảo em còn bé, dễ làm rơi bình lắm." Giọng Tiểu Ngư ngây thơ đáp lại Cao Viễn: "Làm rơi là không được ăn kẹo que đâu."

Lăng Dư rót nước cho cô bé, sau đó liền rời đi.

Tiểu Ngư ôm cốc nước uống từng ngụm nhỏ, thỉnh thoảng còn lắc đầu, đáng yêu đến mức Chu San và những người khác chỉ muốn nựng nịu.

Chu San nhìn Tiểu Ngư, tò mò hỏi: "Sao em lại đáng yêu thế này? Có phải vì ăn nhiều kẹo ngọt không?"

Tiểu Ngư với giọng nói trong veo đáp: "Em lớn lên nhờ ăn hải sản đó ạ."

"Ha ha ha, cưng thật đấy." Chu San không kìm được sờ bụng mình, thầm hy vọng đứa trẻ trong bụng cô cũng sẽ thông minh và đáng yêu như vậy.

Vài bà bầu khác cũng lộ ra vẻ mặt ao ước tương tự. Dù sao thì, ai mà chẳng mong có một đứa con vừa thông minh, hiểu chuyện lại vừa đáng yêu chứ? "Chúng ta cũng nên ăn nhiều hải sản một chút, biết đâu lại tốt cho sự phát triển của thai nhi."

Đến khi Diệp Cửu Cửu bưng món cá mú xanh om đậu phụ ra, cô thấy bốn bà bầu vẫn đang cắm cúi ăn, chẳng trò chuyện gì cả: "Sao vậy ạ? Mọi người ăn mà không nói năng gì thế?"

"Ngon quá, ăn ít một miếng thôi cũng thấy có lỗi với tay nghề của chủ quán mất." Bà bầu có làn da mụn trứng cá nói.

Chu San cười đáp: "Tiểu Ngư bảo ăn nhiều hải sản thì có thể thông minh đáng yêu như cô bé, nên chúng tôi cũng muốn con mình được như vậy."

Diệp Cửu Cửu vừa bật cười vừa cảm thấy bó tay: "Cô bé nói bừa thôi mà."

"Em không có nói bừa! Em thông minh đáng yêu thật mà—" Tiểu Ngư chạy đến bên Diệp Cửu Cửu, níu áo cô: "Đúng không Cửu Cửu?"