Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hôm nay không bận rộn mấy, Diệp Cửu Cửu không để Lăng Dư phụ giúp bưng món, cô tự mình mang ra: "Món của hai bố con đây, mời dùng ạ."

"Cảm ơn." Thằng bé rất lễ phép, líu lo cảm ơn.

Diệp Cửu Cửu mỉm cười với thằng bé: "Không có gì đâu con."

Sau khi cô chủ quán đi khỏi, thằng bé nhìn hai đĩa thức ăn trước mặt. Nó do dự đưa đũa về phía đĩa sò điệp trắng sốt dầu thơm lừng, nhưng đến gần lại rụt tay về. Thằng bé không được phép ăn lung tung, lỡ bị ốm thì bố lại phải lo lắng cho nó.

"Ăn đi." Người cha gắp cho con trai một miếng thạch. Đĩa thạch tận tám mươi tám đồng, vậy một miếng cũng ngót nghét tám, chín đồng. Nghĩ đến thôi cũng đủ xót ruột rồi.

Thằng bé ngửi lấy ngửi để, vui vẻ nói với bố: "Bố ơi, món này thơm hơn cả dưa chuột trộn của bà nữa!"

Người cha cũng cúi xuống ngửi thử, đúng là rất thơm thật. Anh nếm một miếng, bên trong chắc chỉ có nước tương, giấm, bột gà và hành lá thái nhỏ. Xem ra tay nghề của chủ quán đúng là không chê vào đâu được, nhưng nghĩ đến tay nghề của đầu bếp riêng, anh biết chắc chắn họ phải có bí quyết độc đáo: "Ăn nhanh đi."

Thằng bé bưng bát cơm, ăn kèm với thạch. Vừa ăn, nó vừa liếc sang đĩa thức ăn của bố: "Bố ơi?"

"Ừ?" Người cha ngẩng đầu, nhìn đứa con trai với vẻ mặt đầy thèm thuồng: "Con thật sự muốn ăn lắm sao?"

Thằng bé gật đầu lia lịa: "Thơm quá ạ!"

Chính vì ngửi thấy mùi thơm này mà thằng bé mới muốn vào.

Món sò điệp trắng sốt dầu này thực sự rất hấp dẫn, nhưng người cha vẫn không khỏi do dự. Không phải vì tiếc của, mà anh thực sự sợ con trai lại gặp nguy hiểm: "Nguyên Nguyên."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Thằng bé tên Nguyên Nguyên cúi đầu bới thạch, giọng bé nhỏ líu lo: "Bố ơi, thạch này cũng ngon lắm rồi, con ăn thạch là đủ rồi ạ."

Người cha khẽ thở dài, sau một hồi do dự, cuối cùng anh cũng gắp cho con trai hai miếng thịt sò điệp trắng thái mỏng dính: "Ăn đi, ăn xong chúng ta đến bệnh viện ngay lập tức."

Bác sĩ đã dặn không được ăn, nếu thật sự muốn ăn thì cũng không được quá một con tôm. Hai miếng thịt sò này thì chẳng thấm vào đâu so với một con tôm. "Cảm ơn bố!" Thằng bé vui vẻ nhìn hai miếng thịt sò trong bát, không vội ăn mà nâng niu ngửi lấy ngửi để. Nó hít một hơi thật sâu: "Bố ơi, thơm quá đi mất!"

"Ăn đi." Người cha lo lắng nhìn con trai, sau đó tăng tốc độ ăn, cố gắng ăn thật nhanh để còn đưa thằng bé đến bệnh viện ngay lập tức.

Thằng bé gần như chưa bao giờ ăn hải sản. Nó kẹp một miếng nhỏ bỏ vào miệng, cẩn thận thưởng thức vị tươi ngon, ngọt thanh của thịt sò. Hóa ra, hải sản lại ngon đến nhường này!

Người cha nhìn con trai chỉ ăn một chút hải sản mà đã vui vẻ đến thế, lòng anh dâng lên nỗi xót xa khôn tả. Thằng bé trước đây rất khỏe mạnh, nhưng từ sau trận ốm nặng cách đây vài năm, nó đã không thể ăn những thứ này nữa rồi.

Thật sự rất đáng thương.

Nếu có thứ gì đó có thể chữa khỏi hoàn toàn căn bệnh này, anh sẵn sàng đánh đổi mọi thứ, kể cả gia tài.

Diệp Cửu Cửu thấy hai bố con ăn uống vui vẻ, cô cũng không làm phiền thêm. Cô trực tiếp vào bếp, mở tủ lạnh kiểm tra, nguyên liệu làm sữa chua chiên đã đông đặc lại thành khối.

Nhân lúc rảnh rỗi, cô cắt sữa đông thành từng thanh nhỏ, sau đó nhúng qua trứng, rồi lăn đều trong vụn bánh mì. Tiếp đó, cô cho vào chảo dầu nóng sáu phần, chiên khoảng một phút. Khi bánh vàng ruộm, giòn rụm thì vớt ra, để ráo dầu, rồi xếp gọn gàng vào giỏ nhỏ lót giấy thấm dầu.

Sau khi xếp xong, cô bưng ra phòng khách ở sân sau. Vừa bước vào, cô đã thấy Tiểu Ngư đang lắc lư đôi chân: "Em đang làm gì vậy?"

“Anh Lăng Dư bảo em phải nhịn, không được biến thành đuôi cá.” Tiểu Ngư lắc lư đôi chân nhỏ trắng nõn, ánh mắt lấp lánh liếc nhìn đĩa sữa chua chiên vàng ươm trên tay Diệp Cửu Cửu: "Cửu Cửu, chị ngẩn người ra làm gì thế?"