Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Chỉ có hai thứ đó là ngon, mấy món còn lại đều dở ẹc.” Diệp Cửu Cửu nhất quyết không cho tiểu nhân ngư biết thêm nhiều loại đồ ăn vặt khác, nếu không sau này chắc chắn cô bé sẽ cứ bám riết lấy cô đòi mua cho mà xem. “Sáng mai có thời gian chị sẽ đưa em đi mua sô cô la và sữa.”

Tiểu nhân ngư nóng lòng không đợi được đến sáng mai, cô bé chỉ tay về phía con hẻm sáng đèn: “Đi bây giờ không?”

Diệp Cửu Cửu giả vờ dọa cô bé, giọng cố làm ra vẻ nghiêm trọng: “Ngoài kia ban đêm nguy hiểm lắm, dễ bị mấy kẻ xấu bắt đi ‘ăn thịt’ đấy, mai sáng chúng ta hãy đi.”

Con hẻm Lê Hoa phía ngoài phố chính buổi tối có chợ đêm, cô sợ tiểu nhân ngư nhìn thấy sẽ không đi nổi nữa.

Tiểu nhân ngư vừa mới đến đã bị lừa một cú đau điếng. Cô bé sợ hãi núp sau lưng Diệp Cửu Cửu, giọng non nớt chất vấn: “Ở đây cũng có mấy con cá lớn chuyên ăn thịt cá nhỏ sao?”

“Đúng vậy, có loại chuyên ăn những nàng tiên cá nhỏ như em đấy.” Diệp Cửu Cửu dắt tiểu nhân ngư về nhà hàng: “Chúng ta mau về thôi.”

“Về, trốn thật kỹ!” Tiểu nhân ngư quay đầu chạy vọt về phía sân sau, cái m.ô.n.g nhỏ mũm mĩm cứ lắc lư theo từng bước chân, trông yêu ơi là yêu.

Diệp Cửu Cửu cười thầm: Đáng yêu quái đản!

Vừa mới cười được một lát, Diệp Cửu Cửu đã thấy hối hận.

Tiểu nhân ngư sau khi bị dọa thì không dám ở một mình. Lúc cô lau bàn lau nhà, cô bé cứ bám theo sau cô, kéo góc áo không chịu buông.

Mỗi lần cô quay người đều dễ va phải tiểu nhân ngư: “Em có thể đừng đi theo chị nữa không? Lỡ va vào em thì phải làm sao?”

Tiểu nhân ngư đang uống sữa, lắc đầu nguầy nguậy: “Không được.”

Diệp Cửu Cửu thấy hơi buồn cười: “Tại sao?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Vì, vì, em, muốn, đi theo chị.” Tiểu nhân ngư sợ hãi nhìn ra bầu trời đêm đen kịt ngoài cửa sổ, nói lắp bắp.

Diệp Cửu Cửu bật cười, vạch trần cô bé: “Không phải vì em sợ đấy chứ?”

“Chỉ một chút thôi.” Tiểu nhân ngư trong lòng sợ hãi nhưng lại có chút sĩ diện, vì vậy lại nắm chặt lấy vạt áo của Diệp Cửu Cửu, giọng nói mềm mại: “Chị có sợ không? Em bảo vệ chị, không để chúng bắt chị đi.”

“… Được rồi.” Diệp Cửu Cửu không nỡ vạch trần cô bé, khẽ ừ một tiếng rồi cười: “Vậy em cứ đi theo chị, bảo vệ chị thật tốt nhé.”

“Được!” Tiểu nhân ngư lại dán chặt hơn một chút, cứ như một cái đuôi nhỏ bám riết sau lưng Diệp Cửu Cửu, làm thế nào cũng không gỡ ra được.

Diệp Cửu Cửu nhìn tiểu nhân ngư gần như dán vào m.ô.n.g mình, bất đắc dĩ bật cười. Sớm biết thế này đã không dọa cô bé rồi.

Đợi Diệp Cửu Cửu sắp xếp lại bàn ghế xong xuôi, cô mới dắt tiểu nhân ngư về bếp: “Có buồn ngủ không?”

Buổi chiều ngủ rất lâu, tiểu nhân ngư vẫn chưa quá buồn ngủ, chỉ hơi đói. Cô bé vỗ vỗ cái bụng mềm mại: “Đói.”

“Sắp có đồ ăn cho em ngay đây.” Diệp Cửu Cửu kiểm kê số hải sản còn lại. Ngao ngà voi quá đắt, còn hai con; ngoài ra còn hai miếng cá thu và một bát ốc biển nhỏ được để riêng.

Diệp Cửu Cửu đơn giản làm một món ngao ngà voi xào cay, ốc biển nhỏ luộc và canh cá thu nấu rong biển. Mười lăm phút là xong tất cả.

Hai người ngồi dưới ánh đèn màu cam ấm áp bắt đầu ăn tối. Cô cầm tăm xỉa răng lấy thịt ốc cay, từng miếng từng miếng bóc ra cho vào bát, chấm với nước sốt ớt cay đặc biệt rồi từ từ thưởng thức.

Thực ra ăn trực tiếp cũng rất tươi ngon nhưng Diệp Cửu Cửu thích ăn cay nồng, nên cô tự tay pha một loại sốt riêng, vừa dậy mùi thơm quyến rũ vừa đủ độ cay tê đầu lưỡi, kích thích vị giác vô cùng.

Tiểu nhân ngư thấy cô ăn ngon lành, nhân lúc cô không chú ý đã lén chấm một ít nước sốt cay. Vừa cho vào miệng đã bị sặc, ho sù sụ.