Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Sau

Tôi là một người điếc, nên ông chồng tổng tài bá đạo của tôi chưa bao giờ kiêng dè tôi khi bàn chuyện làm ăn.

Anh bảo cổ phiếu nào sắp tăng giá, tôi liền mua theo cổ phiếu đó.

Anh nói muốn đầu tư vào khu đất nào, tôi sẽ đi mua nhà gần đó.

Sau năm năm kết hôn, tôi đã biến thành một phú bà nhỏ.

Tôi đặt một tờ đơn ly hôn trước mặt anh.

Anh nghiến răng nói: "Lâm Phi Phi, kiếm được tiền rồi là muốn chạy à?"

01

Vừa dứt lời, Cố Uý đã xé nát tờ đơn ly hôn.

Tôi chần chừ mấy phút, không biết nên tiếp tục giả điếc hay thành thật khai báo.

Cố Uý cười đầy ẩn ý: "Lâm Phi Phi, số tiền em kiếm được sau khi kết hôn đều là tài sản chung vợ chồng, phải chia cho anh một nửa."

Trong lòng tôi thầm ấm ức, Cố Uý anh là tổng tài nghìn tỷ, sao lại còn để ý đến mấy chục triệu lèo tèo của tôi chứ?

Anh nhìn chằm chằm tôi với vẻ thâm sâu khó lường: "Sao? Không nỡ à? Vậy thì không ly hôn được."

"Dựa vào đâu mà không ly hôn được?" Vừa nói xong, tôi vội vàng bịt miệng lại, c.h.ế.t tiệt, lỡ lời rồi.

Anh khẽ cười một tiếng, đi tới kẹp chặt cằm tôi, buộc tôi phải đối diện với anh. Trên gương mặt tuấn tú, anh cười đầy ý vị: "Không giả vờ nữa à? Đồ tham tiền bé nhỏ."

Tôi giãy khỏi sự kìm kẹp của anh, chột dạ quay mặt đi chỗ khác, cố gắng kiềm chế nhịp tim loạn nhịp của mình.

Cố Uý hơi dùng sức, bẻ mặt tôi lại, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên môi tôi: "Lâm Phi Phi, ơn cứu mạng lấy thân báo đáp, đó là mỹ đức truyền thống của dân tộc Trung Hoa."

Đằng nào cũng đã lỡ lời rồi, tôi định phản bác, vừa hé miệng đã bị nụ hôn của anh nuốt chửng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Đôi môi triền miên dán chặt, hơi thở đan xen, tay anh siết chặt eo tôi: "Hôm nay anh sẽ truyền thừa mỹ đức."

Tôi hôn đến say mèm, cơ thể lơ lửng giữa không trung, tôi bị anh bế ngang, ném lên chiếc giường lớn trong phòng ngủ chính.

Năm năm rồi tôi mới bước vào căn phòng này lần đầu, có chút luống cuống: "Anh, anh làm gì thế?"

Giọng Cố Uý nhẹ bẫng như mây: "Giọng em hay thế này, lát nữa đừng cố nín."

02

Tôi có cảm giác như đang chìm sâu xuống nước, gần như ngạt thở.

Giống như năm mười tám tuổi, khi đứng bên bể bơi, một lực mạnh từ phía sau đẩy tôi xuống, nhưng lại bị hiểu lầm là tôi đã nhảy xuống cứu Cố Uý đang bị chuột rút.

Nhưng tôi đâu biết bơi.

Nhân viên cứu hộ đã cứu chúng tôi lên. Tai tôi vào quá nhiều nước, gây viêm tai giữa nghiêm trọng, sốt cao không ngừng.

Khi cơn sốt giảm, tôi bị điếc.

Ông bà Cố đầy lòng biết ơn, đưa tôi vào bệnh viện tai mũi họng tốt nhất để chữa trị.

Nhưng thính giác của tôi vẫn không hồi phục. Bố mẹ tôi đã bỏ tôi ở nhà họ Cố, họ quyết định sinh đứa con thứ hai.

Trước khi đi, mẹ tôi cảnh cáo rằng, tuyệt đối không được nói với nhà họ Cố rằng tôi bị người khác đẩy xuống. Nếu không, tôi sẽ chỉ có thể đi làm kẻ ăn mày.

Ông bà Cố đối xử với tôi như con gái ruột, cho tôi đi học vẽ. Tôi vừa học vừa làm, một lòng muốn trả lại tiền cho nhà họ Cố và nói rõ mọi chuyện với họ.

Họ nói muốn chịu trách nhiệm cho cuộc đời tôi, vừa tốt nghiệp đại học đã kéo tôi và Cố Uý đến Cục Dân chính đăng ký kết hôn.

Năm năm hôn nhân, tôi và Cố Uý sống với nhau như những người bạn cùng phòng.

Một người kiêu ngạo như anh, chắc chắn không thể chấp nhận một người vợ không hoàn hảo.

Tôi quyết định sẽ ly hôn với anh khi đã tiết kiệm đủ tiền.