Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

14

Tần Lạc Thi đưa tôi đi khám bác sĩ, may mắn là không bị thương xương cốt, chỉ hơi bầm tím, bác sĩ kê ít thuốc bôi ngoài. Tôi từ chối cô ấy đưa về, tự mình bắt taxi về nhà.

Khi xuống taxi, tôi nhìn thấy Cố Uý, anh mặc một bộ đồ ngủ màu xám, khí chất cao quý khó che giấu, mái tóc mái rủ tự nhiên trên trán, toát lên vẻ lười biếng thoải mái, người qua đường qua lại đều ngoái nhìn.

Tôi khập khiễng bước tới, anh nhíu mày: "Chân em sao vậy?"

"Không sao, bị ngã một chút. Sao anh lại ở đây?"

"Ra ngoài đổ rác, vô tình cửa bị khóa. Em không lưu dấu vân tay cho anh, nên anh đành đứng đây đợi em." Anh bất lực bĩu môi, giọng điệu ấm ức.

Trong chớp mắt, anh ngồi xổm xuống.

"Làm gì?"

"Lên đi, anh cõng em."

Tôi chần chừ vài giây, rồi nằm sấp trên tấm lưng rộng lớn của Cố Uý. Anh hỏi tôi: "Nghiêm trọng không? Bác sĩ nói sao?"

"Không sao, có lẽ mai là khỏi rồi."

Đầu tôi tựa vào vai Cố Uý, ánh đèn vàng mờ ảo, làm nổi bật đường nét gương mặt góc cạnh và lạnh lùng của anh.

Dễ dàng khiến người ta liên tưởng đến Cố Uý năm mười sáu tuổi.

Tôi từ thị trấn nhỏ thi đỗ vào Trường cấp ba trọng điểm của thành phố, bị mọi người xa lánh. Cô bạn cùng bàn Đường Nghiên lén lút nhét chiếc đồng hồ hàng hiệu của cô ấy vào cặp sách của tôi, rồi lẩm bẩm rằng chiếc đồng hồ của mình đã biến mất.

Cả lớp tự lục cặp sách để kiểm tra, tôi từ trong cặp lôi ra chiếc đồng hồ của Đường Nghiên, ngây như phỗng.

Cô giáo cho rằng đó là trò đùa giữa bạn bè, nên nhẹ nhàng bỏ qua. Cả lớp cười nhạo tôi là kẻ trộm. Tan học tự học buổi tối, tôi trốn trên sân thượng khóc nức nở. Trong góc có tiếng động lạ.

Tôi lau nước mắt, nức nở hỏi: "Ai ở đó?"

Cố Uý tiến lên một bước, vừa vặn đứng dưới ánh trăng. Anh đưa cho tôi một gói khăn giấy: "Lau nước mắt đi, tôi sẽ không nói với ai đâu."

Tôi ngây người một lúc lâu mới phản ứng lại, ngơ ngác gật đầu.

Sau này tôi mới biết anh là Cố Uý, hotboy của lớp số Một. Gói khăn giấy đã dùng một nửa đó, giống như một hạt giống nhỏ bé, nở một bông hoa trong tuổi thanh xuân hoang vắng.

Tâm sự thầm kín của tuổi niên thiếu, đã bị chôn vùi từ lâu. Cố Uý đặt tôi xuống, tay anh vẫy vẫy trước mắt tôi: "Lâm Phi Phi, mở cửa đi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tôi hoàn hồn: "Cố Uý, bây giờ anh còn thích lên sân thượng hóng gió không?"

"Lâu rồi không đi, sao tự nhiên em hỏi vậy?"

Tôi lắc đầu, nắm tay anh, ấn vào khóa cửa vài lần: "Sau này nếu em không có ở nhà, anh có thể tự mở cửa."

15

Vào phòng, tôi phát hiện giường đã được thay.

Tôi hỏi anh: "Anh còn định ở đây bao lâu nữa?"

Anh lại gần, thì thầm bên tai tôi, hơi thở ấm áp phả vào khiến tôi hơi nhột: "Giường cũng đã thay rồi, vân tay cũng đã thêm rồi, em muốn đuổi anh đi à?"

Tim tôi bối rối không thôi: "Cũng, cũng không thể cứ ở nhà em ăn không ngồi rồi chứ."

Cố Uý véo má tôi: "Biết rồi, nhóc tham tiền."

Anh giơ điện thoại lên, lát sau, tôi lại nhận được tin nhắn báo tiền về tài khoản, ba vạn tệ.

"Đủ chưa?"

Tôi quay đi né tránh ánh mắt nóng bỏng của anh, chuyển đề tài: "Rốt cuộc anh muốn sao mới đồng ý ly hôn?" Ngón tay tôi siết chặt gấu váy, dùng khóe mắt quan sát sự thay đổi biểu cảm của anh.

Cố Uý giơ tay lên, ép tôi đối mặt với anh: "Lâm Phi Phi, anh thích em, sẽ không ly hôn với em."

Nghe câu trả lời của anh, tôi lại thầm thở phào nhẹ nhõm.

Tôi lấy hết dũng khí, đối diện với ánh mắt anh: "Cố Uý, nếu, em nói nếu, muốn yêu đương thì em muốn một mối quan hệ bình đẳng, không phải vì thương hại hay trách nhiệm."

"Em nghĩ anh là người như vậy à?"

"Hả?"

Anh nâng mặt tôi lên, ngón tay cái thô ráp miết đi miết lại trên má tôi: "Lâm Phi Phi, anh phân biệt được sự khác nhau giữa thông cảm, thương hại và tình yêu. Anh thích em, từ rất lâu rồi."

Mũi tôi cay cay, khóe mắt rưng rưng, tôi chưa kịp mở miệng, anh đã hôn xuống: "Vợ ơi, chúng ta cùng thử giường mới nhé."

Cánh tay dài đẩy một cái, chúng tôi cùng ngã xuống giường.

Anh vòng tay ôm eo tôi, hôn sâu hết lần này đến lần khác, tình ái dâng trào, như pháo hoa đã bay lên cao vút, rải xuống những đốm lửa giăng kín bầu trời.