Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sư huynh "rùa đen" vô hình kia tính khí nóng nảy, suốt ngày chửi bới, chẳng buồn quản lý gì, đùn đẩy hết cho đại sư huynh. Mà đại sư huynh thì không phải loại người giỏi giảng đạo truyền nghề. Hễ có ai hỏi gì, hắn đều ngơ ngác đáp:
"Cái này cũng không biết à? Trong sách chẳng phải viết rõ rồi sao?"
Người duy nhất mà Phó Bất Khởi có thể nói chuyện được, chỉ còn nhị sư huynh Triệu Hoàn Chân. Hắn đánh thức Triệu Hoàn Chân dậy, hỏi Hàn Chiêu đã đi đâu.
Triệu Hoàn Chân nghĩ một lúc rồi đáp: "Chắc là xuống Âm phủ rồi."
Phó Bất Khởi giật mình: "Không phải chứ?"
"Không phải đi tìm chết, mà là đến đó gặp người cũ."
Hai người cưỡi Thuần Hoàng tiến vào Quỷ đạo.
Bên bờ trái Vong Xuyên, người xếp hàng dài dằng dặc, đen kịt không thấy đầu cuối, từng người một đều đang xếp hàng chờ đầu thai.
Bay đến đầu cầu Nại Hà, Hàn Chiêu đang đứng đó, vẫn mặc áo đạo bào xanh như thường lệ. Đối diện là một bà lão.
Bà lão tóc bạc trắng, mắt mờ, răng rụng gần hết, trông như một quả quýt già bị vắt kiệt nước. Thế nhưng trên đầu lại cài một đóa mẫu đơn đang nở rộ, vô cùng chói mắt.
Phó Bất Khởi và Triệu Hoàn Chân tiến lại gần, nghe thấy hai người đang trò chuyện.
Bà lão hỏi: "Ngươi là ai thế?"
Hàn Chiêu đáp: "Ta là Hàn Chiêu."
Bà lão nheo mắt: "Ngươi trông khôi ngô quá, chàng trai trẻ từ đâu đến vậy?"
Hàn Chiêu đáp: "Từ Thanh Thành đến."
Bà lão "ồ" một tiếng: "Ồ... chàng trai trẻ khôi ngô quá, ngươi tên gì?"
Hàn Chiêu nói: "Ta là Hàn Chiêu."
Bà lão hỏi: "Quê ngươi ở đâu?"
Hàn Chiêu đáp: "Người Thanh Thành."
Bà lão khen: "Thanh Thành toàn đẻ trai khôi ngô thôi nhỉ, ngươi họ gì?"
Hàn Chiêu nói: "Ta họ Hàn, tên Chiêu."
Bà lão chợt nhớ ra: "Hàn... Nhà họ Hàn ở Thanh Thành đó!"
Hàn Chiêu xác nhận: "Đúng vậy, ta từ đó đến."
Bà lão lại hỏi: "Vậy ngươi tên gì?"
Hàn Chiêu kiên nhẫn: "Ta là Hàn Chiêu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Bà lão lại lẩm bẩm: "Khôi ngô thật đó..."
Phó Bất Khởi nghe mà đau hết cả đầu.
Bà lão cứ lải nhải mãi mấy từ Thanh Thành, Hàn Chiêu, khôi ngô, lặp đi lặp lại hơn ba mươi lần, thế mà Hàn Chiêu vẫn chẳng hề chê phiền, hỏi gì đáp nấy.
Vấn đề là Hàn Chiêu thì khôi ngô chỗ nào chứ? Người thì lùn tịt, vai thì khòm, lén la lén lút, đây chẳng phải là nói dối trắng trợn sao?
Quả nhiên có người nghe xong không nhịn được nữa: "Hàn đạo trưởng, hai vị tám chuyện xong chưa? Đằng sau bao nhiêu ma quỷ đang xếp hàng, làm ơn có xíu lòng tốt đi được không? Hai vị cứ đứng chắn đường thế này thì nửa ngày cũng chẳng ai đầu thai được, chúng ta sắp không hoàn thành chỉ tiêu rồi đấy." Mạnh Bà bưng bát canh thúc giục.
Hàn Chiêu tốt tính gật đầu nhận lỗi, nắm lấy bàn tay xương xẩu gầy guộc của bà lão, trịnh trọng bước đến trước mặt Mạnh Bà: "Nào, uống canh đi, qua cầu rồi nhớ đi đường nhân đạo, đừng có lơ là đi nhầm sang súc sinh đạo nhé."
Cái miệng không răng bà lão cười toe toét: "Nhớ rồi."
Bà lão uống xong canh, đi về phía bên kia cầu, bỗng nhiên quay đầu lại nói: "Hàn Chiêu à, ngươi đi cùng ta đi." Thật bất ngờ là bà lại nhớ được tên hắn, trong mắt cũng có vài phần minh mẫn.
Hàn Chiêu mỉm cười nói: "Ta vẫn chưa đi được."
Bà lão tháo bông hoa thược dược trên đầu xuống, quay người cài vào vạt áo đạo bào vải của hắn: "Công tử nhà họ Hàn đến từ Thanh Thành, khôi ngô lắm nhé!"
Bà cứ lặp đi lặp lại câu nói đó, run rẩy, già nua lụ khụ bước xuống cầu rồi biến mất hút.
Hàn Chiêu dặn dò hai tiểu bối: "Về đừng có kể chuyện này cho Vương sư huynh của các ngươi biết nhé."
Phó Bất Khởi nghe mà mịt mờ không hiểu gì, Triệu Hoàn Chân cũng chẳng thèm giải thích.
Ba người trở về Đỉnh Cá Biệt, Hàn Chiêu nghỉ dạy một ngày, đóng cửa không ra ngoài, Đại Cẩn thì quỳ trước cửa phòng hắn cả đêm.
Cùi chỏ Phó Bất Khởi đụng khuỷu tay Triệu Hoàn Chân: "Chuyện gì vậy?"
Triệu Hoàn Chân lắc đầu.
Đúng lúc này, bên phải Phó Bất Khởi bỗng vang lên một tiếng ho, khiến hắn giật b.ắ.n mình.
Phó Bất Khởi nói: "Vương Bá sư huynh, huynh đừng có lúc ẩn lúc hiện thế chứ."
"Đạo hạnh bản thân không đủ cao lại còn trách người khác thần thần bí bí, không biết lớn nhỏ gì cả."
Phó Bất Khởi hỏi: "Vương Bá sư huynh, Đại Cẩn và Hàn sư huynh có chuyện gì vậy?"
Vương Bá mất hứng nói: "Hàn sư huynh của các ngươi từ trước có một người tình, Cửu Môn tu luyện... tàm tạm thôi, miễn cưỡng lắm mới cùng hắn lên Thiên Môn được."
Triệu Hoàn Chân nhận xét: "Nữ tử mà lên Thiên Môn được thì không gọi là tàm tạm đâu."
Vương Bá hừ một tiếng: "Có ích gì? Trước đó có vài tu sĩ đi cửa sau, nàng ấy bị gạch tên rồi."
Triệu Hoàn Chân nhận xét: "Nàng ấy bị gạch tên cũng chẳng sao, làm tiên lữ của Hàn sư huynh thì cũng có thể tự do ra vào Nam Thiên Môn."
"Ha, ngươi nói đúng, đổi lại là người khác thì mừng còn không kịp. Nhưng khổ nỗi Hàn sư huynh của các ngươi và người tình của hắn, bụng dạ thẳng tuột, mắt không chứa được hạt cát, muốn làm ầm lên, muốn tố cáo, nhưng chẳng có kết quả gì. Hàn Chiêu sau khi biết người tình của mình không tu thành tiên được, vứt mũ bỏ gánh luôn."