Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhưng không ai trả lời tôi, cửa phòng bệ/nh lại bị đóng lại. Tôi đột nhiên mở mắt, nhìn về phía cửa. Từ Tĩnh Châu đang đi tới, anh ta vẫn mặc vest đen, sơ mi trắng, cà vạt, thắt lưng, đều là do tôi chọn. Anh ta còn đeo kính, có lẽ vừa từ công ty về, trên mặt còn vương nét mệt mỏi.
Anh ta trông có vẻ gầy đi một chút, dưới mắt có một vệt quầng thâm. Tôi quay mặt đi, tôi biết, anh ta chắc chắn lại thức khuya, sinh hoạt không điều độ rồi.
“An Nhiên nói em không khỏe nên nhập viện.” Anh ta đi tới, ngồi xuống bên giường tôi, rất tự nhiên nắm lấy tay tôi.
Tay tôi đang truyền dịch, chỗ kim đ/âm rất lạnh. Anh ta nắm chặt, nhíu mày: “Sao lại lạnh thế này.”
Tôi nhắm mắt lại, muốn rút tay về, nhưng anh ta lại nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi trong lòng bàn tay.
“Giang Dao.” Anh ta gọi tên tôi, mũi tôi lập tức chua xót, mặc dù nhắm mắt lại, nhưng nước mắt vẫn không nhịn được mà bắt đầu xoay tròn, muốn trào ra ngoài.
“Gần đây công ty rất bận, em biết mà.” Tôi không lên tiếng, nhưng anh ta lại tiếp tục nói: “Nhưng anh luôn không có tâm trạng làm việc, Giang Dao, mấy ngày nay anh không đến tìm em, là vì anh luôn suy nghĩ, tại sao em đột nhiên muốn ly hôn với anh.”
Tôi vẫn không muốn nói chuyện, nhưng nước mắt lại chậm rãi chảy ra.
“Lúc đầu, anh tưởng là vì Cố Hoài An, nên em mới nhất quyết muốn ly hôn. Lúc đó anh tức giận, hồ đồ, nên đã đồng ý. ”
Trong giọng nói của anh ta, thậm chí còn ẩn chứa một chút hối hận, tôi không nhịn được mở mắt nhìn: “Từ Tĩnh Châu...”
“Anh biết rồi, Giang Dao, là lỗi của anh, là anh chưa làm rõ mọi chuyện.”
Anh ta nắm lấy tay tôi, đáy mắt tràn đầy sự đau lòng.
Tôi lắc đầu lia lịa, anh ta không hiểu, anh ta sẽ không bao giờ hiểu được tại sao tôi lại nhất quyết muốn ly hôn.
Tôi vốn là người cứng đầu như vậy, không thể dung thứ một hạt cát trong mắt, tôi thà một mình đau khổ ch/ết đi còn hơn là thỏa hiệp trong chuyện này.
“Hai năm kết hôn, là do tôi quá bận rộn với công việc, đã lơ là em, lơ là rất nhiều chuyện.”
Tôi vẫn lắc đầu, không phải vì công việc, tôi không phải là đứa trẻ không hiểu chuyện, tôi biết sự nghiệp quan trọng đối với đàn ông như thế nào.
“Anh đã sai người đưa Tĩnh Tuyền đi du học rồi, tài kh/oản của em ấy mỗi tháng chỉ có năm trăm đô, chi p/hí còn lại em ấy cần tự đi làm thêm để kiếm.”
Tôi sững sờ, Từ Tĩnh Châu chỉ có một cô em gái, tình cảm anh em họ rất tốt, anh ta luôn rất cưng chiều Từ Tĩnh Tuyền.
Năm trăm đô, có lẽ đối với sinh viên bình thường đã đủ cho cuộc sống hàng ngày, nhưng đối với Từ Tĩnh Tuyền kiêu sa, thì ngay cả một chiếc váy cũng không mu/a được.
“Nếu không phải em muốn ly hôn với anh, có lẽ anh vẫn bị em ấy lừ/a gạt.”
Khuôn mặt của Từ Tĩnh Châu vô cùng nghiêm túc, nhưng ánh mắt anh ta nhìn tôi lại mang theo sự áy náy và thương hại.
Thật ra những chuyện này, tôi không hề trách ai, bởi vì Từ Tĩnh Tuyền từ trước đến nay luôn rất giỏi diễn xuất, chỉ cần Từ Tĩnh Châu ở nhà, cô ta luôn tỏ ra thân thiết với tôi như chị em ru/ột.
Còn tôi, vì không muốn anh ta vì những chuyện vụn vặt trong gia đình mà phân tâm, nên chưa bao giờ kể cho anh ta biết về bộ mặt kia của Từ Tĩnh Tuyền.
Dù sao thì, những hành động trẻ con đó cũng không làm tôi tổn thương gì, tôi vẫn có thể chịu đựng được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tôi nhất quyết muốn ly hôn, lại giống như chọc vỡ cái mủ loét này, Từ Tĩnh Tuyền vì quá đắc ý mà đã lộ ra bộ mặt thật trước mặt anh trai mình.
“Khi nào nó biết lễ phép, biết tôn trọng em là chị dâu thì tí/nh tiếp.”
“Anh không cần phải làm như vậy, cô ấy chỉ là không thích tôi làm chị dâu của mình mà thôi, cũng không phải là sai lầm gì lớn.”
“Nó không thích cũng phải thích, không chấp nhận cũng phải chấp nhận, vợ của anh, chỉ có một mình em.”
“Từ Tĩnh Châu… nhưng Lâm Bạch Lộ, anh không phải luôn thích cô ta sao…”
“Ai nói với em là anh thích cô ta?”
Anh ta cau mày, không nhịn được đưa tay nhẹ nhàng búng vào giữa trán tôi: “Em nghe những thứ linh tinh này ở đâu vậy.”
“Nhưng mà… trong máy tính của anh không phải có lưu giữ những bức ảnh chung của hai người sao, anh còn giúp cô ta vụ kiện ly hôn, năm ngoái sinh nhật tôu, anh nói anh phải đi công tác, nhưng lại đi uống trà chiều với cô ta, thậm chí tôi còn không nhận được một lời chúc mừng sinh nhật nào từ anh…”
Nói đến đây tôi nghẹn ngào.
Tôi là người cứng đầu và kiêu ngạo, cái lòng tự trọng nhỏ nhoi đó trước kia luôn không cho phép tôi hỏi những câu hỏi như vậy.
“Ảnh chung?”
“Đúng rồi, chính là bức ảnh trong thư mục ảnh yêu thích của anh, cô ta nhìn anh cười rất ngọt ngào…”
“Em nói là bức này à?”
Anh ta lấy điện thoại ra, mở một bức ảnh cho tôi xem, chính là bức ảnh mà anh ta lưu trong máy tính.
Tôi gật đầu cái rụp: “Chính là bức này.”
Từ Tĩnh Châu lại cười.
Anh ta rất ít khi cười, là mẫu người cổ hủ, nghiêm túc, lại lạnh lùng vô tình, tôi kết hôn với anh ta hơn hai năm, số lần anh ta cười cũng đếm trên đầu ngón tay.
Tôi không khỏi ngẩn ngơ.
Từ Tĩnh Châu tháo kính xuống, lắc đầu cười khổ, rồi đưa tay vuốt mái tóc của tôi: “Đồ ngốc.”
Câu “đồ ngốc” này của anh ta mang theo sự cưng chiều không nói nên lời, cả người tôi đều lâng lâng.
“Em nhìn kỹ lại bức ảnh này, phía sau, góc trên bên trái, là ai.”
Nghe vậy, tôi vội vàng lau nước mắt, mở to mắt nhìn.
Góc trên bên trái dường như chụp được một cặp đôi, cô gái đó nhuộm tóc màu xanh đen, mặc áo ba lỗ và váy xếp ly, trang phục rất gợi cả/m, còn chàng trai bên cạnh cô ta rất cao lớn, đẹp trai và cũng rất sành điệu, hai người trông rất xứng đôi.
Nhưng điều khiến tôi không ngờ tới là…
“Đây là… tôi à?”