Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Suốt ngày em cứ nghĩ linh tinh gì vậy?” Từ Tĩnh Châu tức giận véo má tôi: “Giang Dao, một mình em anh đã sắp không chống đỡ nổi rồi, làm gì còn tâm trí để đi nghĩ đến người khác?”

Tôi bị anh véo đau, nhưng vẫn không phục: “Có thực là anh không chống đỡ nổi em!”

Ánh mắt anh nhìn tôi dần thay đổi khiến tôi đột nhiên cảm thấy sợ hãi, vô thức che bụng lại.

Từ khi cãi nhau và ly hôn, chúng tôi đã rất lâu rồi không thân mật.

Tôi biết anh là người có ham muốn rất mãnh li/ệt.

“Anh nghĩ chúng ta đừng ăn tối vội.”

Từ Tĩnh Châu trực tiếp bế tôi lên, đi về phía phòng ngủ.

Tim tôi đập thình thịch, anh đặt tôi lên giường, một tay cởi cúc áo sơ mi.

Tôi vừa ngại ngùng ôm chặt eo anh, vừa nhỏ giọng thì thầm:

“Từ Tĩnh Châu… em có em bé rồi, nghe rõ không? Bây giờ không thể làm chuyện đó đâu…”

Ngón tay đang cởi cúc áo của ang đột nhiên dừng lại.

Tôi vùi đầu vào ng/ực anh, vòng tay siết chặt eo anh, thì thầm:

“Từ Tĩnh Châu… em không học Lâm Bạch Lộ đâu, em không giỏi diễn trò như cô ta, là do anh b/ắt n/ạt em, nên em mới có em bé…”

Tôi lại cọ cọ vào ng/ực anh, đây là người đàn ông của tôi, mùi hương của anh, hơi ấm của anh, tôi nhớ đến phát đi/ên.

Chúng tôi làm chuyện đó lần cuối cùng là đêm hôm đó.

Nhà hết bao cao su, mà Từ Tĩnh Châu bình thường luôn rất cẩn thận, chưa bao giờ quên.

Vậy mà đêm đó anh lại rất mạnh mẽ, rất bá đạo, lần đầu tiên không dùng biện pháp bảo vệ.

Mặc dù anh biết đó là thời kỳ an toàn của tôi.

Nhưng vẫn có những điều bất ngờ.

Bây giờ nghĩ lại khoảng thời gian đó, có lẽ là lúc anh biết tin Cố Hoài An và Giản Lan ly hôn và chuẩn bị trở về nước.

Có lẽ đêm đó anh mất kiểm soát là vì ghen.

Trong lòng tôi vừa ngọt ngào vừa sợ hãi, sợ mình đang tự huyễn hoặc.

“Vậy là do mang th//ai nên vợ của anh mới không khỏe à?”

Anh xoa đầu tôi, ngón tay dài vuốt ve lưng tôi, ôm chặt lấy tôi.

“Đúng rồi, đi bệ//nh viện em mới biết.”

“Sao không nói cho anh hay?”

“Lúc đó em đang giận anh, nghĩ anh với Lâm Bạch Lộ…”

“Giang Dao.” Từ Tĩnh Châu bất lực vừa tức vừa buồn cười: “Trong đầu em toàn những thứ kì cục gì vậy.”

“Từ Tĩnh Châu… vậy anh nói cho em biết, anh cưới em, là vì anh thích em đúng không?”

Tôi hoàn toàn bối rối, chỉ cần Từ Tĩnh Châu nói với tôi một vài lời ngọt ngào, tôi sợ rằng mình sẽ bị anh b/án đi mà còn vui vẻ đếm tiề/n giúp.

“Tất nhiên là không.” một câu nói của Từ Tĩnh Châu đã đá/nh thức tôi khỏi giấc mơ.

“Vì em ngốc.”

Từ Tĩnh Châu có vẻ rất bất lực: “Giang Dao, có phải lúc nhỏ em bị sốt cao làm hỏng não rồi không?”

Một người đàn ông như anh, năng lực xuất chúng, hiện tại toàn bộ tập đoàn Từ thị đều do anh nắm giữ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Dù hôn nhân của anh không thể hoàn toàn tự do, nhưng ít nhất quyền quyết định vẫn nằm trong tay anh.

Gia đình tôi tuy không nghèo nhưng so với nhà họ Từ thì chẳng là gì, tại sao Từ Tĩnh Châu lại cưới tôi?

Công việc kinh doanh của bố tôi còn phải dựa vào anh, cũng không thể giúp gì cho anh.

Tôi vội vã túm lấy tay áo anh: “Từ Tĩnh Châu… chẳng lẽ anh, từ trước đến nay đã âm thầm thích em?”

Vì thế, anh mới giữ lại cả bức ảnh không mấy rõ ràng đó.

Từ Tĩnh Châu đột nhiên cúi đầu, ngay khi tôi nói xong câu đó, anh ôm lấy mặt tôi nụ hôn cuồng nhiệt ập tới.

Tôi còn muốn nói gì đó, nhưng anh hôn càng lúc càng sâu.

Rất nhanh tôi đã bị anh hôn đến choáng váng, cả người mềm nhũn trong lòng anh, không thể nghĩ thêm gì nữa.

Tất nhiên cuối cùng chúng tôi vẫn không làm gì.

Tôi nằm sấp trên gối, mặt đỏ bừng, Từ Tĩnh Châu đi vào phòng tắm dội nước lạnh.

Nghe thấy tiếng nước chảy, tôi nhớ lại cảnh tượng vừa rồi, không nhịn được mà chôn mặt vào gối cười thầm.

Ngày hôm sau, Từ Tĩnh Châu đưa tôi đi khám th*i.

Vừa đến khoa sản, chúng tôi đã gặp Lâm Bạch Lộ cũng đang đi khám.

Ánh mắt cô ta sáng lên, nhưng khi nhìn thấy tôi, lại lập tức trở nên ảm đạm, yếu đuối.

“Tĩnh Châu…”

Nhưng ngay sau đó cô ta lại nở nụ cười dịu dàng, tiến về phía chúng tôi.

Mặc dù tôi không thích cô ta, nhưng vì Từ Tĩnh Châu luôn ôm chặt eo tôi, ngay cả khi Lâm Bạch Lộ xuất hiện cũng không hề buông ra, nên tôi cũng không có gì để tức giận.

Tôi vốn là người không hay để bụng, nói dễ nghe thì là ru/ột để ngoài da, nói khó nghe thì là ngốc nghếch, bị người ta b/ắt n/ạt cũng không để ý.

Lâm Bạch Lộ coi tôi như là không khí, tự mình nói chuyện với Từ Tĩnh Châu:

“Tĩnh Châu, mấy ngày nữa bạn học đại học sẽ tổ chức họp lớp, anh sẽ đến chứ? Đã lâu lắm rồi em không gặp lại các bạn cũ…”

“Có lẽ không đi được.”

“Sao vậy, là vì công ty bận quá à?”

“Giang Dao có th/ai rồi, tôi phải ở bên cạnh cô ấy nhiều hơn.”

Từ Tĩnh Châu cười nhạt với cô ta: “Còn có việc gì nữa không, tôi phải đưa vợ tôi đi khám.”

Sắc mặt Lâm Bạch Lộ tái nhợt, rõ ràng không ngờ chuyện lại xảy ra như vậy, đến mức đứng ngây người ra một lúc lâu, cũng không nói được gì.

Từ Tĩnh Châu ôm tôi đi thẳng vào phòng khám.

Lâm Bạch Lộ vẫn đứng ngây người ở đó, lẩm bẩm: “Tĩnh Châu… các người… không phải đã ly hôn rồi sao? Vậy Giang Dao… ”

Cô ta nói lắp bắp, cố ý nói không rõ ràng, đây chính là thủ đoạn quen thuộc của cô ta.

Tôi không lên tiếng, chuyện của Lâm Bạch Lộ là do Từ Tĩnh Châu tự gây ra, để anh tự đi mà giải quyết.

“Cô muốn nói gì? Hay là trong mắt cô, Từ Tĩnh Châu tôi dễ bị người ta chơi đùa như vậy?”

Từ Tĩnh Châu nói câu này khá nặng.

“Em không có ý đó Tĩnh Châu, em chỉ là lo lắng cho anh… Chúng ta đã có nhiều năm tình cảm…”

Lâm Bạch Lộ lại bày ra vẻ mặt uất ức.

Tôi lắc đầu, mỉm cười: “Lâm tiểu thư, chồng tôi đúng là nên lo lắng có người lừ/a gạt anh ấy, cô xem có nói đúng không?”