Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Con gấu bông trong tay tôi rơi xuống đất tạo ra một tiếng động lớn.
"Giang Dao, sao vậy?"Cố Hoài An dịu dàng hỏi, tôi toàn thân cứng đờ.
Tôi không nói được lời nào, cũng không có sức nâng tay đẩy anh ta ra.
Chỉ có thể ngơ ngác nhìn về phía Từ Tĩnh Châu với vẻ mặt trống rỗng.
Cố Hoài An cuối cùng cũng nhận ra điều gì đó không đúng, anh ta buông tôi ra, quay đầu nhìn về phía sau.
Ánh mắt dịu dàng ban đầu của anh ta khi chạm vào Từ Tĩnh Châu lập tức trở nên lạnh lùng.
Mà trong mắt Từ Tĩnh Châu, dường như có một lớp sương giá mỏng manh, có thể làm người ta đông cứng ngay lập tức.
Tôi run rẩy, lảo đảo lùi lại, muốn đóng cửa để trốn.
Cố Hoài An nhanh tay giữ chặt lấy cổ tay tôi.
Tôi vô thức nhìn về phía Từ Tĩnh Châu.
Anh ta chỉ gọi tên tôi một tiếng: "Giang Dao."
Nhưng ngữ điệu của anh ta khiến tôi sợ hãi, tôi cảm thấy như mình bị điện giật.
"Tôi... không, cái đó, anh hiểu lầm rồi, tôi không biết anh ở ngoài..."
Tôi lắp bắp giải thích, nhưng càng nói càng lúng túng.
"Từ Tĩnh Châu..." Tôi không biết phải giải thích thế nào, hai người đàn ông này sao lại xuất hiện cùng một lúc như vậy.
Một người là chồng cũ vừa ly hôn, một người là mối tình đầu của tôi.
Hơn nữa, Chu Đồng còn nói rằng tôi vì Cố Hoài An mà ly hôn với Từ Tĩnh Châu
Đúng lúc này, Từ Tĩnh Châu lại bắt gặp tôi vừa mới ly hôn đã ôm ấp với Cố Hoài Sơn. Thật sự không biết phải làm sao, những chuyện xảy ra trong mấy ngày nay khiến tôi kiệt sức, cả người như muốn sụp đổ. Thôi thì kệ đi, cứ để họ nghĩ gì thì nghĩ.
Tôi hét lên với hai người: “Tôi không quan tâm các người nghĩ gì nữa đâu!”
Hét xong tôi quay người định về căn hộ, nhưng đột nhiên cảm thấy chóng mặt. Ngay lúc đó, hàng trăm cuốn tiểu thuyết tổng tài bá đạo, nữ chính ngốc nghếch mà tôi đã đọc hồi đi học chen nhau ùa vào đầu tôi.
Thế là…
Tôi thuận thế ngã xuống đất, còn cố ý ngã vào con gấu bông. Nếu như hai người họ không quay trọn một vòng 360 độ ôm lấy tôi, tôi sẽ bị ngã đau đấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Giang Dao...” Tôi nhắm mắt lại, nghe thấy tiếng Cố Hoài An gọi tên đầy lo lắng.
Nhưng cánh tay ôm lấy tôi lại mang mùi thu/ốc lá và hương chanh quen thuộc. Đó là vòng tay của Từ Tĩnh Châu.
Đột nhiên tôi cảm thấy an tâm hẳn, tôi nhắm chặt mắt cho đến khi lên xe. Từ Tĩnh Châu ra lệnh cho tài xế đưa tôi đến bệ/nh viện, tôi mới từ từ mở mắt ra, kéo tay áo anh ra.
Từ Tĩnh Châu nhìn xuống.
Tôi thoát khỏi vòng tay của anh ta: “Tôi giả vờ thôi, không sao đâu, không cần đến bệ/nh viện.”
“Giang Dao!” Mặt Từ Tĩnh Châu tối sầm lại.
Tôi né tránh ánh mắt của anh ta: “Lúc nãy chỉ là hiểu lầm thôi, tôi không biết anh ấy đang ở ngoài cửa, vừa mở cửa anh ấy đã ôm tôi, tôi chưa kịp đẩy ra thì anh đã đến rồi...”
“Em đang giải thích với anh à?”
“Còn không thì sao, tôi không thể tự nhiên bị gán cái tội ngo/ại tình được.” Tôi nhìn thẳng vào anh ta: “Hơn nữa, sau khi chia tay với anh ta, tôi chưa từng liên lạc, chuyện ly hôn không liên quan gì đến anh ta cả.”
“Em đang bảo vệ anh ta à?”
“Anh nói gì vậy, tôi chỉ nói sự thật thôi.”
“Giang Dao, tốt nhất em đừng lừ/a anh.” Giọng nói của Từ Tĩnh Châu rất lạnh. “Nếu không sao, xuống xe đi.”
Tim tôi như bị đ/âm một nhát da/o. Tôi cắn môi, nhìn anh ta. Góc mặt nghiêng của anh ta vẫn đẹp như vậy, đường nét góc cạnh, đầy nam tính. Tôi rất thích hôn cổ anh ta, đặc biệt là khi chúng tôi thân mật. Mỗi khi tôi hôn cổ anh ta rồi cắn nhẹ vào xương quai xanh, anh ta lại càng trở nên cuồng nhiệt và mãnh liệt hơn.
Nhưng bây giờ, chỉ cần nghĩ đến việc Lâm Bạch Lộ có thể cũng đã làm những điều tương tự, tôi đã cảm thấy ghê tởm. Tôi mở cửa xe và bước xuống, không nói gì, cũng không quay đầu lại.
Tôi không nhìn thấy, Từ Tĩnh Châu vẫn nhìn theo bóng dáng tôi cho đến khi tôi biến mất. Tinh thần tôi sa sút cả tuần, Cố Hoài An tìm mọi cách liên lạc với tôi nhưng tôi đều từ chối. Sau đó, An Nhiên rủ tôi đi mua sắm và uống trà chiều.
Chúng tôi mua rất nhiều quần áo và túi xách, điều đó thực sự có thể khiến phụ nữ vui vẻ. Khi tôi đang uống trà sữa thì đột nhiên xuất hiện một bóng dáng mảnh mai. Tôi ngẩng đầu lên, Lâm Bạch Lộ cũng đang nhìn tôi với vẻ áy náy. “Giang Dao.” Cô ta gọi tên tôi rất nhẹ nhàng.
Tôi quan sát cô ta, tóc dài đen mượt, váy dài màu be, trang điểm nhạt, trông rất dịu dàng và thanh tú, đúng kiểu con gái mà đàn ông thích. Nhưng tôi và cô ta không quen biết, tại sao cô ta lại gọi tên tôi.
“Có chuyện gì à?”
“Tôi có thể nói chuyện với cô được không?”
“Không thể.”
“Giang Dao... Tôi biết cô hận tôi.” Giọng nói của Lâm Bạch Lộ run rẩy.
“???” Tôi chỉ nói có sáu chữ mà cô ta đã sắp khóc rồi. Đừng đừng đừng, nếu cô ta khóc, Từ Tĩnh Châu lại phải chạy đến an ủi cô ta đến lúc đó tôi chế/t chắc.
Tôi vội vàng đổi thái độ: “Lâm tiểu thư, cô muốn nói gì cứ nói đi, tôi thấy chỗ kia không có người, chúng ta qua đó nói nhé.”