Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi ném đầu thuốc vào thùng rác.

"Tôi đã không còn quan tâm nữa rồi, biết không? Tôi chỉ muốn duy trì tốt tổ ấm nhỏ của mình, cô đừng đến dây dưa nữa."

"Anh ta vẫn là chồng của tôi, vẫn là cha của con gái tôi, chúng tôi vẫn sẽ sống cuộc sống như trước đây."

"Còn cô, chẳng qua chỉ là gia vị cho cuộc sống mà thôi. Sớm rời đi đi, đừng tự chuốc lấy nhục nhã nữa."

"Cô thật sự... có thể nhẫn nhịn được sao?" Tô Diệc Hạm mặt đầy vẻ không thể tin được, hận đến toàn thân run rẩy, giọng nói run run, "Anh ta ngoại tình rồi, anh ta tìm rất nhiều người, sao cô lại..."

Tôi ngắt lời cô ta: "Cô là đối tượng ngoại tình của anh ta! Cô rõ ràng biết sự tồn tại của tôi nhưng vẫn cố tình làm tiểu tam, bây giờ nói những lời này cô không thấy mình ghê tởm sao?"

Cô ta cứng họng không nói nên lời.

"Thôi đến đây thôi, cô giáo Tô."

Tôi nhìn cô ta, đưa tay đưa tới một tấm thiệp mời.

"Ngày kia là sinh nhật tôi, tiện thể mời cô, địa chỉ thời gian đều ở trên đó."

"Cô muốn đến thì đến, không muốn đến thì cứ xé nó đi."

"Đây là thể diện cuối cùng của cô."

Nói xong, tôi quay người rời đi, không còn quan tâm đến phản ứng của cô ta nữa.

Tô Diệc Hạm, cô nhất định phải đến đó đấy nhé.

Cô không đến, làm sao tôi khiến Tống Nguyên Sâm thân bại danh liệt được đây?

25.

Tiệc sinh nhật được tổ chức tại một nhà hàng lớn cao cấp.

Mời họ hàng, bạn bè, đồng nghiệp, v.v., đa số đều là những người Tống Nguyên Sâm quen biết.

Đến ngày sinh nhật tôi, tôi gửi Thanh Thanh đến nhà mẹ tôi trước.

Đối diện với ánh mắt khó hiểu của Tống Nguyên Sâm, tôi bình tĩnh đến lạ: "Chúng ta chắc chắn phải nói chuyện với mọi người trước, Thanh Thanh không chịu nổi đâu, một lát là buồn ngủ rồi, đợi bắt đầu ăn cơm rồi hẵng đón con bé sang."

Trước khi tiệc bắt đầu là những bài phát biểu dài dòng.

Tôi chỉ lên nói ba phút, phần còn lại đều để Tống Nguyên Sâm tự mình tiếp đãi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tôi ngồi ở phía trước nhất, nghịch điện thoại, ánh mắt thường xuyên liếc nhìn cửa ra vào, để chờ đợi kết quả cuối cùng.

"Tống Nguyên Sâm!!"

Là Tô Diệc Hạm.

Cả người tôi thả lỏng, ngả lưng vào ghế, đột nhiên cảm thấy rất mệt mỏi.

Trong ánh mắt ngơ ngác của mọi người, Tô Diệc Hạm khí thế hừng hực xông vào, không đợi ai phản ứng liền lao thẳng đến trước mặt Tống Nguyên Sâm, giơ tay lên tát một cái thật vang dội.

Cô ta xé lòng xé phổi: "Đồ khốn nạn nhà anh!!"

Hai người họ lập tức trở thành tâm điểm của sự chú ý.

Cũng có người ném ánh mắt nghi ngờ về phía tôi, tôi vô tội mỉm cười, chỉ tay lên sân khấu ra hiệu hãy cứ xem kịch đã.

"Cô?! Cô sao lại..."

Tống Nguyên Sâm đại kinh thất sắc, cố gắng trấn tĩnh lại.

Trước tiên hoảng loạn liếc nhìn tôi một cái, sau đó mới giả bộ trấn tĩnh muốn đuổi Tô Diệc Hạm đi.

"Cô đến đây làm gì?! Sao cô lại có thiệp mời? Cô ra ngoài ngay!"

"Tôi dựa vào cái gì mà phải ra ngoài?! Sinh nhật vợ anh, tôi dựa vào cái gì mà không thể đến?!" Tô Diệc Hạm hai tay nắm chặt, đau đớn muốn chết.

"Anh có cô ta, liền quên tôi... anh lại đặt tôi vào đâu?!"

"Nửa năm chúng ta bên nhau tính là gì?!"

Tôi quay đầu đi che giấu nụ cười trên mặt.

Người phụ nữ này thật là buồn cười.

Rõ ràng có thể tùy tiện yêu đương với người chưa từng gặp mặt, bây giờ lại bày ra vẻ tình sâu nghĩa nặng, giả vờ thâm tình.

Tống Nguyên Sâm đại kinh thất sắc, "Ai ở cùng với cô? Cô..."

"Anh dám nói sao?! Anh dám đưa tất cả lịch sử trò chuyện lên không? Bây giờ anh đều tốt rồi, để tôi một mình bị đổ hết xú uế sao?!"

"Cô có bị bệnh không?!" Tống Nguyên Sâm cũng nổi giận, "Đó đều là cô câu dẫn tôi! Cô chỉ là ham tiền của tôi!"

"Tôi câu dẫn anh sao? Cái thứ vừa già vừa thối nát như anh, cũng xứng để tôi câu dẫn?" Lời nói của Tô Diệc Hạm có thể nói là ác độc, "Có vợ rồi còn ra ngoài tìm tiểu tam, anh tiện hạ! Vô sỉ!"

...