Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cơn giận trong lòng tôi không kìm được, trực tiếp vươn tay tát anh ta một cái vào mặt.
"Giang Vọng Chu, trước kia anh không như vậy."
Tôi nén nước mắt nhìn anh ta, cố gắng nghe một lời giải thích hợp lý từ miệng anh ta.
"Đó là trước đây."
"Nhưng bây giờ ai cũng vậy."
"Em nhìn xem có doanh nhân nào bên cạnh không có vài cô gái đẹp vây quanh đâu."
"Huống chi, anh chỉ bao nuôi một người thôi, chứ đâu phải như bố em, trong nước ba người, ngoài nước năm người."
"Hừ, còn nữa, có phải tiền anh kiếm quá ít không nuôi nổi em không? Mà em cứ nhất định phải lăn lộn trong chốn danh lợi với những người đàn ông khác?"
"Ngày nào cũng luẩn quẩn bên một đống đàn ông, nói là họp hành, thực ra các em chơi bời gì, anh là đàn ông, anh hiểu rõ hơn ai hết."
Nói rồi, anh ta khinh thường hừ lạnh một tiếng, sau đó lại đầy uất ức gào lên.
"Cố Minh Du, anh đã giữ đủ thể diện cho em rồi, không ép em ở nhà làm vợ hiền mẹ đảm, không ép em từ bỏ sự nghiệp của mình."
"Nhìn vào việc anh đã chiều chuộng em như vậy, em không thể giống như những phu nhân kia, nhẫn nhịn một chút sao?"
"Hơn nữa, em xem những người vợ khác đang làm gì? Còn em đang làm gì?"
"Em không thể tự xem xét lại bản thân mình sao? Tại sao anh phải tìm phụ nữ bên ngoài, tất cả đều là vì em."
Những phu nhân khác đang làm gì?
Đang đánh mạt chược.
Đang đi mua sắm túi xách, mua đồ xa xỉ.
Đang sinh con, nuôi con, tiếp tục sinh và nuôi con.
Và, nuôi con của tiểu tam tiểu tứ cho chồng.
Vì vậy, mọi người đều rập khuôn.
Tôi chỉ là không từ bỏ sự nghiệp mà thôi.
Chẳng lẽ tôi lại là người đặc biệt lập dị sao?
Anh ta không cho tôi một giải pháp rõ ràng.
Chỉ nói là để tôi tự kiểm điểm lại bản thân.
Sau đó thì rất lâu không về nhà nữa.
Trong khoảng thời gian này, tôi liên tục nghe tin anh ta dẫn người phụ nữ yêu dấu của mình tham gia các bữa tiệc rượu, yến tiệc.
Thậm chí còn bỏ ra số tiền lớn để mở phòng trưng bày tranh cho người phụ nữ đó.
Ngày nào cũng đổi xe sang, đưa đón người phụ nữ đó đi học, tan học.
Khiến người phụ nữ đó diễn đủ trò.
Khiến tôi mất hết thể diện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tình cảm của hai người họ công khai như lá bài trong suốt, phô bày trắng trợn trong giới.
Nhưng buồn cười thay, mọi người đều không thấy bất thường, ngược lại còn quen thuộc.
Có một phu nhân nói:
"Vẻ ngoài càng hào nhoáng rực rỡ thu hút sự chú ý, thì tình cảm đó, càng thủng lỗ chỗ."
"Em à, thân là Giang thái thái, tầm nhìn phải rộng hơn một chút, đừng nhỏ nhen như kim khâu, sẽ bị người ta cười cho đấy."
"Nào nào, ba thiếu một, đánh với bọn chị mấy ván mạt chược đã."
Tôi không biết chơi mạt chược, nhưng mẹ tôi lại rất thích chơi.
Bà ấy nổi tiếng là người ham chơi, cả ngày lẫn đêm không về nhà, chỉ vì muốn đánh thêm mấy ván mạt chược.
Thậm chí khi biết tôi cũng gặp phải cuộc hôn nhân tương tự bà ấy.
Bà ấy còn vui vẻ ra mặt, cười trêu chọc tôi nói.
"Vậy để mẹ dạy con, làm sao để trở thành nữ hoàng trên chiếu mạt chược này nhé?"
"Nói cho con biết này, bảo bối, hôn nhân cũng giống như chiếu mạt chược, bất kể bốc phải bài xấu hay bài đẹp, cũng phải giữ thể diện mà đánh hết ván này."
"Đừng làm mất mặt quá, để người ta cười chê."
"Nào, để mẹ xem vận may của con, bốc cho mẹ một quân bài."
Sau đó, mẹ tôi nắm tay tôi, bốc một quân cửu vạn.
Ngay lập tức bà ấy cười ha hả.
"Ù rồi, ù rồi, mau đưa tiền đây, haha, bàn tay con gái mẹ đúng là bàn tay chơi mạt chược mà."
Sau đó, bà ấy thật sự cố gắng dạy tôi chơi mạt chược.
Nhưng tôi không có hứng học, chỉ mấy ván là đã thua hết tiền của bà ấy.
Bà ấy cũng không tức giận, chỉ lo lắng nhìn tôi nói.
"Chỉ là hoạt động giải trí g.i.ế.c thời gian thôi, không học được thì thôi."
"Nếu con có việc gì có thể chuyển hướng chú ý thì cứ làm việc của mình đi."
"Đừng như bọn mẹ tự lừa dối bản thân, sống nốt nửa đời còn lại."
Nhưng lúc đó tôi không hiểu ý bà ấy là gì.
Thế là tôi vẫn như cũ, ngoài công ty ra thì lại chạy đến vòng bạn bè của các phu nhân nhà giàu.
Nghĩ rằng nếu tôi cũng có thể học được tâm lý của họ, có lẽ cuộc hôn nhân của tôi cũng sẽ ổn định được.
Anh ta thích tìm phụ nữ bên ngoài thì cứ để anh ta tìm.
Chỉ cần biết đường về nhà, biết tôi mới là người vợ thật sự của anh ta là được.
Thế nhưng, suốt nửa năm liền, tôi không hề nghe tin Giang Vọng Chu có dấu hiệu chán chường.
Thậm chí anh ta còn đối xử với người phụ nữ đó tốt hơn.
Đến nước này, tôi liền hoảng loạn.