Trên xe về, Cố Duy mở loa lên.
Khi bài hát 《Tiếc Rằng Không Phải Anh》 vang lên, anh ta chợt nhớ ra, đây là bài hát tôi yêu thích nhất.
Trong hộc đựng đồ ghế phụ, còn có lời bài hát mà tôi đã chép trước đó.
“Tiếc rằng không phải anh, người đi cùng em đến cuối cùng.”
Cố Duy vùi đầu vào vô lăng, khóc nức nở như một đứa trẻ.
Xin lỗi, Tô Tình…
Anh sai rồi.
Tôi và Trần Tấn ở nhà 3 ngày, tranh thủ kỳ nghỉ chưa kết thúc, chúng tôi quyết định đi nghỉ dưỡng.
Tôi không ngờ vừa ra cửa lại nhìn thấy Cố Duy.
Anh ta từ bãi cỏ bên cạnh lao ra, nắm chặt cánh tay tôi.
“Tô Tình… em đứng lại!”
Trần Tấn lập tức bảo vệ tôi phía sau.
“Buông tay.”
Cố Duy nhìn chằm chằm vào tôi, trong mắt đầy tơ máu.
“5 phút… xin em, chỉ 5 phút thôi!”
Tôi bình thản rút tay ra, tay Cố Duy trống rỗng, cơ thể loạng choạng.
Giây tiếp theo, hai đầu gối anh ta mềm nhũn, “bịch” một tiếng quỳ trên bậc thềm trước cửa.
“Anh biết mình sai rồi… ngôi nhà, Thẩm Nguyệt, vết sẹo trên lưng em, tất cả đều là lỗi của anh!”
Anh ta run rẩy lấy ra một hộp nhẫn từ trong túi, bên trong là chiếc nhẫn kim cương mà tôi từng mong đợi nhất.
“Em đã nói, chỉ cần anh chịu quay đầu, em sẽ mãi mãi đợi anh ở chỗ cũ…”
Tôi rũ mắt nhìn chiếc nhẫn đó, chỉ cảm thấy mỉa mai.
“Cố Duy, anh còn nhớ, ngày anh cầu hôn, anh còn nói gì không?”
Cố Duy sững sờ.
“Anh nói… anh sẽ đối xử tốt với em cả đời…”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta.
“Vậy anh đã làm được chưa?”
“Anh dựa vào đâu mà nghĩ, tôi sẽ tha thứ cho anh hết lần này đến lần khác? Anh lại dựa vào đâu mà nghĩ, tôi không thể thiếu anh?”
Nước mắt của Cố Duy rơi xuống, từng giọt từng giọt đập vào nền đất.
“Anh sai rồi, là anh quá tự cao tự đại… không, là anh khốn nạn.”
Ánh mắt tôi không có chút gợn sóng nào.
“Cố Duy, có những lỗi sai, không phải quỳ xuống là có thể được tha thứ.”
Tôi kéo tay Trần Tấn định đi vào, mẹ Cố không biết từ đâu xuất hiện, chặn tôi lại.
“Tô Tình, thằng Duy nó là đứa hỗn xược, nhưng tình cảm bao nhiêu năm của hai đứa không thể nói tan là tan được… Trong lòng nó thật sự có con.”
Tôi nhìn bà ấy, bình thản hỏi.
“Bác có tin không, bây giờ chỉ cần Thẩm Nguyệt gọi điện thoại đến, anh ấy sẽ lập tức bò dậy khỏi đất mà đi.”
Mẹ Cố cứng đờ, theo bản năng nhìn về phía Cố Duy.
Cố Duy vẻ mặt hoảng loạn, há miệng, nhưng không nói được một lời nào.
Tôi khẽ lắc đầu.
“Bác à, bác là người đi trước, bác nên biết, hai người thật lòng yêu nhau, không nên là như vậy.”
Mẹ Cố xấu hổ buông tay ra, cúi đầu xuống.
Lúc tôi và Trần Tấn lên xe, Cố Duy vẫn quỳ ở cửa, như một tảng đá vọng phu.
“Tô Tình…”
Tôi không muốn nhìn vẻ mặt thâm tình này của anh ta nữa, theo Trần Tấn lên xe.
Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện