Sau khi vào công ty, tất cả mọi người đều không coi trọng tôi.
Họ cho rằng tôi chỉ là một kẻ chỉ biết tiêu tiền, một “não tình yêu”, công việc trước đây cũng chỉ là làm cho có.
Nhưng tôi chỉ dùng một tháng để dẫn dắt đội ngũ giành được dự án khó nhằn nhất ở châu Âu.
Không chỉ vượt chỉ tiêu doanh thu mà còn mở ra một thị trường hoàn toàn mới cho công ty.
Những nhân viên và giám đốc từng nghi ngờ tôi, giờ đều tâm phục khẩu phục, trong các cuộc họp, ánh mắt họ nhìn tôi đầy sự công nhận và ngưỡng mộ.
Các phương tiện truyền thông tài chính lớn tranh nhau đưa tin về sự nghiệp lội ngược dòng và quá khứ của tôi.
Tôi không bận tâm đến việc họ nhắc lại chuyện cũ. Những quá khứ từng cố gắng đánh gục tôi, giờ đều trở thành bàn đạp. Có thể mượn nó để nhiều người thấy được năng lực và thái độ của tôi, sao lại không chứ?
Một năm sau, mẹ tôi chính thức tuyên bố nghỉ hưu, tôi tiếp nhận chức Chủ tịch của tập đoàn Nhan thị.
Vào ngày lễ nhậm chức, có rất nhiều phóng viên đến.
Có một phóng viên hỏi tôi.
“Chủ tịch Nhan, đã trải qua nhiều chuyện như vậy, cô còn tin vào tình yêu không?”
Tôi đứng dưới ánh đèn sân khấu, mặc một bộ vest được may đo riêng, bình tĩnh nói.
“Tôi tin vào tình yêu, nhưng tôi tin vào chính mình hơn. Giá trị của người phụ nữ, chưa bao giờ là dựa dẫm vào đàn ông, mà là do chính đôi tay mình tạo ra.”
Dưới khán đài vang lên những tràng pháo tay nhiệt liệt.
Tôi thấy mắt mẹ rưng rưng, bà ấy giơ ngón cái lên với tôi.
Sau buổi lễ, tôi đến mộ của bố. Bức ảnh trên bia mộ, ông vẫn cười hiền từ.
Tôi ngồi xổm trước bia mộ, nhẹ nhàng nói.
“Bố ơi, con đã làm được rồi.”
“Con không làm bố thất vọng, cũng không làm gia đình họ Nhan mất mặt.”
Gió thổi qua nghĩa trang, lá cây xào xạc, như thể là lời đáp lại của bố.
Trên đường về, trợ lý gọi điện đến.
“Chủ tịch Nhan, dự án hợp tác ở châu Âu đang tiến triển thuận lợi, dự kiến năm nay có thể mang lại năm mươi triệu lợi nhuận cho công ty.”
Tôi cười nói.
“Tốt lắm, bảo đội ngũ tiếp tục cố gắng, phấn đấu năm sau tăng gấp đôi.”
Cúp điện thoại, tôi nhìn phong cảnh lướt qua ngoài cửa sổ, khóe miệng không nhịn được cong lên.
Từng nghĩ rằng mất đi tình yêu là mất cả thế giới, bây giờ mới hiểu ra, thế giới rộng lớn như vậy, tình yêu chỉ là một phần rất nhỏ trong đó.
Tôi bắt đầu học cách tận hưởng cuộc sống.
Cuối tuần đi tập yoga, kỳ nghỉ thì đi du lịch, thỉnh thoảng hẹn ba, năm người bạn đi uống trà chiều.
Tôi không còn cố ý tìm kiếm tình yêu, nhưng lại vô tình nhận được rất nhiều sự ấm áp.
Tôi biết, cuộc đời tôi còn rất nhiều khả năng.
Nhưng dù sau này có gặp ai đi chăng nữa, tôi cũng sẽ không bao giờ vì bất kỳ ai mà từ bỏ sự nghiệp và lòng tự trọng của mình nữa.
Bởi vì tôi đã hiểu ra, hạnh phúc thực sự, không phải là tìm một người để yêu mình, mà là học cách yêu bản thân mình thật tốt.
Mặt trời lặn, tôi đứng trên tầng thượng của tập đoàn Nhan thị, nhìn xuống thành phố phồn hoa này.
Điện thoại nhận được tin nhắn từ trợ lý, nói rằng công ty châu Âu mà chúng tôi mua lại đang có doanh thu rất tốt.
Tôi khẽ mỉm cười, tắt điện thoại, quay người bước vào văn phòng.
Câu chuyện thuộc về tôi, chỉ mới bắt đầu.
Và lần này, tôi sẽ tự tay viết nên chương hấp dẫn nhất.
--Hết--
Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện