Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

3.

Cuối cùng cảnh sát đến, giải tán tất cả mọi người.

Vì sự việc không lớn, họ đã giáo huấn Lâm m và Tần Vũ một trận, rồi bảo chúng tôi tự về nhà.

Tôi quay đầu rời đi mà không một chút do dự.

Vừa về đến nhà, Lâm m cũng đã đến.

“Hứa Châu, anh giỏi giang quá nhỉ.”

“Vậy mà còn dám báo cảnh sát!”

“Sao tôi không dám?”

Tôi nhìn chằm chằm vào mắt cô ta.

“Tôi nói cho cô biết, tôi không những dám báo cảnh sát, tôi còn phải tìm ra bằng chứng chứng minh cô làm chứng giả.”

Trước đây tôi rất yêu cô ta, vì cô ta mà tôi làm việc chăm chỉ, mỗi ngày chỉ ngủ năm tiếng.

Mặc dù trước đây tôi và cô ta có chút khó khăn vì mua nhà.

Nhưng tôi cũng không để cô ta chịu khổ, cố gắng mua cho cô ta đồ ăn ngon, mỹ phẩm tốt.

Tôi nghĩ chân tình có thể đổi lấy chân tình.

Nhưng bây giờ xem ra, tôi chỉ đổi lại được một trái tim đen tối.

Có lẽ vì tôi chưa bao giờ nói chuyện lạnh nhạt với Lâm m, cô ta có chút ngạc nhiên.

Vài giây sau, thái độ cô ta dịu xuống.

“Thôi được rồi, tôi biết hôm nay tôi làm không được đạo đức cho lắm.”

“Nhưng đây là lần đầu Tiểu Vũ ra tòa, tôi phải để cậu ấy thành công, nếu không cậu ấy sẽ mất tự tin.”

“Dù sao bố anh cũng già rồi, ở trong tù vừa hay không cần chúng ta chu cấp nuôi dưỡng, hơn nữa ở trong đó ông ấy không cần nhặt phế liệu nữa, theo một ý nghĩa nào đó thì xem như được hưởng phúc rồi.”

Hưởng phúc?

Tôi suýt chút nữa cho rằng tai mình nghe nhầm.

Một lời lẽ hủy hoại tam quan như vậy mà cô ta cũng có thể nói ra.

Năm xưa khi tôi cưới cô ta, bố tôi để cô ta có một đám cưới tử tế, đã sớm tìm người sửa sang con đường ở quê nhà.

Sau khi cưới, để cô ta được ăn uống ngon miệng, mỗi ngày ông đều đến nấu cơm cho cô ta, rồi lại đi bộ về quê.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Lại có lần cô ta bị bệnh, bố tôi đã leo núi hai ngày hai đêm tìm thảo dược cho cô ta mới khỏi bệnh.

n tình bố tôi dành cho cô ta, cả đời cô ta cũng không trả hết được.

Nhưng bây giờ cô ta lại đối xử với bố tôi như vậy.

Tôi thật sự rất muốn xem, trái tim cô ta rốt cuộc là màu gì.

Lúc này, tôi chợt nhớ ra có thể quay lại những lời cô ta nói.

Như vậy là có thể chứng minh cô ta làm chứng giả.

Vì vậy tôi lén lút lấy điện thoại ra chuẩn bị chụp ảnh.

Tiếp tục dẫn dắt cô ta nói chuyện: “Lâm m, tôi không ngờ cô lại là loại người như vậy.”

“Vì một người ngoài mà vu khống bố tôi, khiến ông ấy sau này cả đời chỉ có thể ở trong t*, lại còn mang tiếng xấu.”

“Rõ ràng bố tôi không hề hấp d iêm mà!”

Sắc mặt Lâm m có chút âm trầm, cô ta nghiến răng nói: “Tôi đây còn không phải…”

Nói được nửa câu, cô ta đột nhiên im bặt.

Xông tới giật lấy điện thoại từ túi trước áo tôi.

Tim tôi thắt lại, muốn xông tới giật lại, nhưng cô ta đã tránh được.

“Hứa Châu, tôi tưởng anh sẽ hiểu cho tôi, không ngờ anh thật sự muốn hại tôi.”

“Còn lén lút quay video, anh bị điên rồi à!”

Vừa nói, cô ta vừa mạnh tay đập nát điện thoại của tôi.

Ánh mắt cô ta lạnh lùng nhìn tôi.

“Hứa Châu, đừng tưởng có thể dùng cách này để hại tôi.”

“Nếu còn muốn tiếp tục sống với tôi, thì cứ coi như không biết gì cả.”

“Nếu không, tôi sẽ không để anh yên đâu.”

“Anh đừng quên, trong bụng tôi còn có con của anh đấy.”

Nói xong, cô ta mạnh bạo đóng sầm cửa bỏ đi.

Chỉ còn lại mình tôi sững sờ đứng tại chỗ.

(ĐM)