Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Mẹ tôi ngẩng đầu nhìn tôi: “Con tưởng mẹ con ký thỏa thuận tiền hôn nhân là vô ích sao?”

Nói rồi bà lại thở dài một tiếng:

“Haizz, năm xưa mẹ vẫn còn bất phục, giờ thì chứng minh được rồi, bà ngoại con không nhìn lầm người, con còn điềm tĩnh hơn mẹ.”

Tôi bất lực cười cười: “Mẹ đã đánh họ à?”

Vẻ mặt mẹ tôi còn có chút tự hào:

“Quý Bạch Dũng, con hồ ly tinh, và cả cái đồ con hoang đó nữa, mẹ đánh hết.”

Tôi giơ ngón cái lên với bà.

“Thứ Tư tuần sau, tiệc kim hôn của hai cụ Kỷ gia, con đi thay mẹ nhé.”

Bà đột nhiên nghiêm mặt:

“Hợp tác với Kỷ gia đó, tuyệt đối không được để mất.”

Tôi lắc lắc chiếc cốc trong tay, hờ hững nói: “Đương nhiên rồi.”

Kỷ gia cũng được coi là một gia tộc lâu đời ở Nam Cảng.

Hai cụ Kỷ gia đối xử nhân hậu, không phô trương, bạn bè rộng khắp.

Vì vậy, việc tôi nhìn thấy Trình Thận ở tiệc kim hôn cũng không có gì lạ.

Và bên cạnh anh ta, là Bạch Nghiên.

Người phụ nữ rạng rỡ nhìn về phía tôi, từ xa giơ ly rượu vang đỏ lên, cười đầy khiêu khích.

Khẩu hình loáng thoáng có thể nhận ra: “Tôi là người thắng cuộc, đồ đại bại.”

Tôi có chút không vui.

Dù sao thì tôi và Trình gia vẫn chưa thực sự hủy hôn ước.

Trình Thận công khai dẫn người tình tham gia các bữa tiệc quan trọng trong giới, rõ ràng là đang vả mặt tôi.

Xung quanh đã có không ít người chuẩn bị xem tôi làm trò cười.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Kỷ Nguyệt bên cạnh tôi lộ ra nụ cười đắc ý:

“Sao hả bảo bối, Bạch Nghiên là do tớ mời đến đấy.”

Tôi véo má cô ấy:

“Cậu muốn chọc tức c.h.ế.t tớ sao?”

“Tớ sao nỡ chọc tức c.h.ế.t cậu chứ, tớ đương nhiên là muốn giúp cậu xả giận mà.”

Cô ấy chớp chớp đôi mắt ranh mãnh: “Cậu có biết tại sao Bạch Nghiên bây giờ dám kiêu ngạo như vậy không?”

Tôi bình tĩnh nói: “Chẳng qua là cô ta cảm thấy mình đã bám được con thuyền lớn của Trình gia, mà Trình gia lại đứng về phía cái đồ con riêng của bố tôi thôi.”

Quý Bạch Dũng những năm qua, diễn kịch quá giỏi.

Mẹ tôi sức khỏe luôn không tốt.

Những năm này đều là ông ta chủ trì việc tập đoàn.

Không chỉ giấu giếm tất cả mọi người việc có một đứa con riêng còn lớn tuổi hơn tôi, mà còn khiến bên ngoài lầm tưởng rằng ông ta có thể nắm giữ quyền lực của Thịnh Minh, thậm chí còn lén lút đưa đứa con riêng của mình lên vị trí phó tổng giám đốc công ty con của Thịnh Minh.

Trình Thận và đứa con riêng đó đang nói chuyện rất vui vẻ.

Những người xung quanh cũng ngấm ngầm có ý muốn lấy lòng, tụ tập về phía họ.

Ngược lại bên phía tôi, không một ai dám lại gần.

Tôi mới ra nước ngoài hai năm mà những người này đã quên cả Thịnh gia họ gì rồi.

Kỷ Nguyệt không biết từ lúc nào cũng đã lạnh mặt:

“Hôm nay tớ chính là muốn cho những người này thấy, ai mới xứng đáng đứng trên bàn cờ này.”

Cô ấy đặt ly rượu xuống, nở nụ cười tươi tắn đi về phía trung tâm bữa tiệc:

“Hôm nay, tôi đặc biệt mời Bạch Nghiên tiểu thư đến để chúc mừng tiệc kim hôn của ông bà nội tôi, nghe nói Bạch Nghiên tiểu thư trước khi đóng phim là sinh viên tốt nghiệp học viện múa, hay là mời cô ấy biểu diễn một điệu múa cho mọi người xem nhé.”

Mặt Bạch Nghiên lập tức cứng đờ.

Để khách mời biểu diễn, không khác gì làm nhục trước mặt mọi người.