Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Đám cưới mà tôi đích thân sắp xếp được tổ chức ở nước ngoài, không thông báo cho gia đình bạn bè mà chỉ có hai chúng tôi. Bên cạnh đó, tôi còn thuê một căn nhà cực kỳ đẹp để hưởng tuần trăng mật. Người môi giới nói rằng có một người Hoa đã mua căn nhà đó trước tôi, anh ta chỉ đồng ý cho tôi ký hợp đồng thuê.
Tuy hơi tiếc một chút nhưng không sao cả.
Tôi ngồi trên giường lầm bầm, còn chưa nói hết thì Nguyên Liệt đã mệt đến mức ngủ thiếp đi rồi. Cũng không biết anh nghe lọt tai được mấy chữ.
Tôi đã gửi vé máy bay đi nước ngoài vào điện thoại anh trước hai tháng, đặt mười cái báo thức, dặn đi dặn lại anh rằng nhất định đừng quên.
Đến ngày khởi hành, không ngoài dự đoán, Nguyên Liệt vẫn quên. Đến khi xếp hàng lên máy bay mà tôi vẫn không thấy bóng dáng anh, cũng không liên lạc được qua điện thoại.
Địa điểm, hoa tươi, mục sư mà tôi đã đặt đều kín lịch, để sắp xếp lại thì ít nhất cũng phải mất một tuần.
Tôi ngồi trên ghế dài, không ngừng buồn bực.
Đột nhiên, sự chú ý của tôi bị tin tức trên TV thu hút…
Tập đoàn Tòng Thị đã phá sản.
Tập đoàn Nguyên Thị - đối tác quan trọng nhất của Tòng Thị - đã mất 40% thị phần chỉ trong hai tháng ngắn ngủi, cổ phiếu thì lao dốc không phanh.
Tin tức tiếp theo nói rằng Sở Chước - ngôi sao mới nổi trong ngành - đã cưới công chúa nhỏ của giới tài chính Thẩm Mạn Mạn một cách rầm rộ, cả hai thề rằng sẽ khiến đống rác rưởi kia phải trả giá.
Hả?
Tiến độ của nhân vật chính nhanh đến thế sao?
Đầu óc tôi còn chưa kịp tiếp nhận cả những điều này thì thẻ ngân hàng của tôi bắt đầu nhận tin nhắn báo tiền về liên tục. Mỗi lần về mấy chục tỷ đồng, đến khi đầy hạn mức thì lại nhảy sang thẻ khác. Tin nhắn về liên tục suốt nửa phút.
Tôi thề là tôi cứ tưởng điện thoại của mình bị hack rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Sau đó, tôi nghĩ lại. Tổng số cổ phần mà Nguyên Liệt đang nắm giữ cộng lại thì xêm xêm con số này.
Vậy nên anh ấy...
Đột nhiên, một giọng nói cực kỳ quyến rũ được truyền đến từ phía sau: "Phiền thật đấy, ai trong nhà họ Nguyên cũng muốn giành quyền, mất mấy tháng để nuốt sạch cổ phần trong tay tôi, đến khi hoàn tất quy trình rồi tôi mới phát hiện ra. Tôi đành phải ngậm ngùi cầm mấy nghìn tỷ đồng mà mãi mãi rời khỏi nhà họ Nguyên vậy."
Nguyên Liệt xuất hiện ở cổng lên máy bay. Anh mặc một chiếc áo khoác gió đen kéo khóa tới cổ, đeo ba lô, mái tóc đen vừa bồng bềnh vừa mềm mại, đường nét đẹp đẽ trên gương mặt có điểm thêm nét cười.
"Bây giờ tôi là kẻ du thủ du thực, tiền tiết kiệm cũng nằm hết trong tay vợ, không biết quý cô đây còn muốn tổ chức đám cưới với tôi không? À đúng rồi, trong tay tôi còn một căn nhà mới cho một quý cô người Hoa thuê, cô ấy nói rằng muốn dùng nó để kết hôn và hưởng tuần trăng mật với chồng. Tôi định giữ tiền thuê nhà lại cho mình để mua hoa hồng cho vợ mỗi ngày."
Đầu mũi tôi bắt đầu cay xè, có một cảm xúc khó tả đang xộc thẳng vào lòng.
Dòng bình luận cũng tràn ra vào lúc này.
"Đây là phản diện thông minh nhất tôi từng thấy! Không đúng, họ có làm chuyện thất đức đâu, tất cả đều là vì họ muốn sống tốt, yêu thương nhau, họ không phải phản diện!"
"Ngậm ngùi rút ra mấy nghìn tỷ, một cụm từ xa lạ quá! Tôi liều mạng với mấy người giàu có này đây!"
"Trả tiền đây, trả tiền đây, tôi muốn xem Thẩm Mạn Mạn và Tòng Yên đấu đá với nhau..."
Khoảnh khắc máy bay cất cánh, những dòng bình luận cuồn cuộn trên trời dần dần trở nên trong suốt rồi cuối cùng, những dòng đó biến mất. Tôi nghĩ rằng điều này có nghĩa là chúng tôi đã thoát ly khỏi cốt truyện, không còn đi theo cái kết đã định của vai phản diện nữa.
Khi tôi đang định chia sẻ tin này với Nguyên Liệt thì vừa quay đầu lại, tôi phát hiện anh cũng đang nhìn tôi, nét mặt toát lên sự dịu dàng không thể diễn tả bằng lời.
"Em có nhớ cái ngày đám cưới bị đổ bể, hai đứa mình ngồi bên đường uống bia, sau khi say, anh đã nói gì không?"
Gió rất dịu dàng, hoa rất lãng mạn, em rất đặc biệt, tôi rất thích em.
Ở phần đời còn lại, chúng ta chỉ cần tình yêu và tự do.