Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
6
Hai năm trước, một tài khoản WeChat không ghi chú gửi cho tôi một tin nhắn lúc nửa đêm:
—— Em có cô đơn khi một mình ở nhà không?
Tôi tưởng là mình lỡ thêm một gã biến thái nào đó, lập tức chặn và xóa.
Không ngờ còn có một câu sau:
—— Có muốn nuôi thú cưng làm bạn không.
"Anh không nghĩ đến việc gọi điện hỏi em?"
Anh ấy thở dài, nói: "Đồng nghiệp anh bảo, gái xinh thường không thích mấy đứa mọt sách như anh."
Tôi nhìn khuôn mặt anh ấy, hỏi: "Đồng nghiệp của anh có thù với anh không?"
"Không có, cậu ấy là trai đẹp được công nhận trong công ty, nhưng yêu online mười mấy lần đều thất bại, có lẽ đó là số phận của hội mọt sách chúng anh."
"..."
"Vậy anh có thể ôm em không?"
Tôi do dự gật đầu, anh ấy thử áp đầu lên vai tôi, thấy tôi không phản đối, liền ôm eo tôi vui vẻ xem tivi.
Đúng là giống một chú cún lớn.
7
Mấy ngày trước Tết, công ty Cố Ngôn có tiệc tất niên.
Tôi tưởng anh ấy sẽ về muộn, đang định tắt máy tính đi ngủ thì chuông điện thoại reo.
Tôi "Alô" một tiếng, đầu dây bên kia vang lên giọng anh ấy.
"Ngẩng đầu lên, nhìn ra cửa sổ đi."
Tôi ngẩng đầu khỏi máy tính, bên ngoài trời đã tối.
Đầu dây bên kia thúc giục: "Nhìn chưa nhìn chưa?"
Tôi gật đầu "Ừm" một tiếng.
"Xem kỹ nhé."
Theo lời anh ấy, một dải pháo hoa bung nổ trên bầu trời, tiếp theo là đóa thứ hai, thứ ba, thi nhau khoe sắc.
Cố Ngôn không cúp máy, từ điện thoại vọng lại tiếng bước chân rối rít.
Sau đó là giọng một cậu bé: "Cố ca Cố ca, chạy đi! Em dẫn bọn cẩu nô đến rồi!"
Tôi nói: "Cố Ngôn, anh..."
Một tiếng quát lớn cắt ngang lời tôi: "Này! Pháo hoa là mày đốt đúng không?"
Tôi nghe thấy giọng Cố Ngôn hoảng hốt: "Chết rồi, công an! Sao lại có cả cảnh sát nữa?"
Anh ấy thở dài như chấp nhận số phận, nói: "Sở Ngữ, có lẽ anh phải đi ăn cơm tù vài ngày, em đừng lo."
Tôi: "..."
Điện thoại nhanh chóng bị ngắt, chỉ còn tiếng tút tút.
Đúng ngày Tết, Cố Ngôn mới được thả.
Khi tôi đến đồn cảnh sát đón, anh ấy nhét tay vào túi áo khoác, vẻ mặt như đã giác ngộ chân lý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tôi bắt chước lời cảnh sát dạy bảo, hỏi: "Cố Ngôn, biết lỗi chưa?"
Anh ấy liếc nhìn tôi, thở ra một luồng hơi trắng, ngang ngược đáp: "Biết lỗi rồi, lần sau còn dám."
Tôi bật cười: "Biết luật mà còn phạm, vừa ra lại muốn vào ăn cơm tù nữa à?"
Anh ấy suy nghĩ nghiêm túc một chút, nói: "Thực ra cơm trong đó cũng ngon, người trong đó cũng thú vị."
"..."
Ngày Tết, đường phố vắng tanh.
Tôi lái xe đến đón, anh ấy ngồi ghế phụ với vẻ mặt thất vọng.
Tôi hỏi: "Sao thế?"
Anh ấy nói: "Hình như anh không phải là người chồng tốt."
Tôi nói đùa: "Bỏ chữ 'hình như' đi."
Anh ấy: "..."
Cố Ngôn ngã ngửa ra ghế, trông càng thất vọng hơn.
"Tại sao lại nghĩ vậy?"
"Mấy bạn tù tạm thời của anh, khi nói về vợ hay bạn gái họ, họ đều hiểu rõ sở thích của người ấy. Còn đồng nghiệp anh toàn bảo: 'Hỏi han ấm lạnh không bằng chuyển khoản kếch xù'."
Gai xương rồng
Tôi liếc nhìn anh ấy, nói: "Cũng tốt mà."
Anh ấy quay sang nhìn tôi, mắt sáng lấp lánh: "Em thích gì?"
Tôi suy nghĩ một chút: "Em không có gì đặc biệt thích."
Anh ấy lập tức như bong bóng xì hơi, thở dài "Ồ" một tiếng.
Tôi đã rời xa gia đình từ lâu, Cố Ngôn là trẻ mồ côi, nhà chỉ có hai chúng tôi.
Tôi chuẩn bị bữa trưa trong bếp, anh ấy lau nhà ở phòng khách.
Khi tôi nấu xong, Cố Ngôn đang đứng ngoài cửa chỉ đạo một cậu bé khoảng mười ba mười bốn tuổi dán câu đối.
Tôi nghi hoặc hỏi: "Hai người đang làm gì thế?"
Cậu bé cười khổ: "Chị, đây là chuyện em nên làm."
Dán xong câu đối, cậu ta xoa xoa tay với Cố Ngôn: "Đại ca, em dán xong rồi, còn cái kia?"
Cố Ngôn "hừ" một tiếng đầy kiêu ngạo.
Cậu bé hiểu ý, cúi đầu chào chúng tôi rồi rời đi.
Nhìn bóng lưng cậu ta nhảy nhót xuống cầu thang, tôi hỏi Cố Ngôn: "Đứa bé này là?"
"Cháu nội của ông Trần trong khu."
À, cháu của ông lão bị hạ gục ván cờ đến mức nhập viện.
"Anh mua câu đối lúc nào vậy?"
Anh ấy ưỡn n.g.ự.c đầy tự tin: "Anh xin thằng nhóc đó."
"?"
"Tối hôm đó chính nó là người dẫn công an và cảnh sát đến, anh không chạy kịp."
"..."