Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cảnh sát đến rồi, tôi tự nhiên cũng buông Quách Đôn Đôn ra, rồi sau đó, tôi yêu cầu cảnh sát hộ tống tôi rời đi, và giám định thương tật.
Vương Tú Quân lao tới, xông đến trước mặt cảnh sát, nói tôi đã đánh cô ta.
"Cái đó gọi là ẩu đả!" Tôi nói: "Vương Tú Quân, tôi đánh cô, tại sao cô không báo cảnh sát?"
"Tại sao người báo cảnh sát lại là tôi?" Tôi hỏi ngược lại.
Vì tôi kiên quyết, cảnh sát đã hộ tống tôi đến bệnh viện, giám định thương tật.
Lúc đi, tôi cố ý nhặt mảnh vòng phỉ thúy bị đập vỡ trên đất, nhét vào túi.
Bệnh viện đã làm giám định thương tật, chân, bụng, lưng, m.ô.n.g tôi đều có vết thương, xương bàn tay bị vật cứng ép vào, gây tổn thương xương nhẹ.
Ngoài ra, cảnh sát cũng đã lấy lời khai.
Tôi yêu cầu nhà họ Quách bồi thường chiếc vòng phỉ thúy cho tôi.
Đó là một.
Thứ hai, Quách Hữu Đức bạo lực gia đình, tôi muốn ly hôn.
Khi cảnh sát đăng ký thông tin kết hôn của chúng tôi, tôi đột nhiên ngớ người ra.
Tôi và Quách Hữu Đức, cho đến nay, chỉ tổ chức đám cưới, chứ chưa đăng ký kết hôn.
Nói cách khác, muốn ly hôn, tôi chỉ cần bảo Quách Hữu Đức cút đi là được sao?
Tôi hỏi ý kiến cảnh sát, lại lên mạng tìm kiếm thông tin liên quan, quả thực là như vậy, nhiều nhất thì chỉ có chút rắc rối trong việc phân chia tài sản.
Đương nhiên, vì chưa đăng ký kết hôn, vấn đề không lớn.
Lúc đầu, trong lòng tôi nén một cục tức, bây giờ, vừa thả lỏng, cả người tôi đều đau, khóc rưng rức.
Một nữ cảnh sát ở cục cảnh sát đã rót nước và đưa khăn giấy cho tôi.
Bên này, tôi còn chưa ra khỏi cục cảnh sát, bên kia, điện thoại của mẹ tôi đã gọi đến, hỏi tôi có chuyện gì.
Lúc này tôi mới biết, Quách Hữu Đức lại gọi điện quấy rối bố mẹ tôi, trong điện thoại, hắn đổ mọi lỗi lầm lên đầu tôi.
7
Hắn nói với mẹ tôi, Vương Tú Quân thấy chiếc vòng của tôi đẹp, muốn xem thử, bảo tôi tháo ra cho cô ta thử.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Kết quả, Vương Tú Quân không cẩn thận, làm vỡ chiếc vòng.
Tôi xót chiếc vòng, không những đánh Vương Tú Quân, còn đập phá đồ ăn rượu, đánh Quách Đôn Đôn và mẹ hắn.
Hắn cường đoạt vòng của tôi, và tát tôi một cái, hắn coi như chưa từng xảy ra.
Cả mẹ hắn nữa, mượn cớ can ngăn, đánh đ.ấ.m tôi.
Vết thương ở bắp chân, bụng dưới của tôi đều là do mẹ hắn nhân cơ hội đá.
Đương nhiên, chuyện Vương Tú Quân cố ý đòi chiếc vòng phỉ thúy của tôi, hắn một chữ cũng không nhắc đến.
Tôi kể lại toàn bộ sự việc, mẹ tôi nghe xong, tức đến run người.
"Mẹ ơi, con muốn ly hôn." Tôi nói.
Tôi nói với mẹ tôi, nhà họ Quách dường như đang giấu giếm chuyện gì đó quan trọng?
Tôi hỏi thì không hỏi được, nhưng chắc chắn nhiều người trong làng đều biết, bảo mẹ nhờ người đi hỏi thăm.
Tôi nói với mẹ tôi những lời mà "Lão Hoàng Đầu" đã nói.
Mẹ tôi đồng ý.
Tối, tôi trở về nhà, ngoài dự liệu của tôi, Quách Hữu Đức lại cũng về rồi.
Tôi mở cửa, hắn lạnh lùng đưa dép lê cho tôi.
Tôi không thay giày, chỉ đứng ở cửa, cố gắng kìm nén cơn giận.
Mọi người đều nói, bạo lực gia đình chỉ có lần 0 và N lần, tôi phải chuẩn bị đầy đủ, hắn lại nổi cơn bạo hành đánh tôi.
Ban ngày tôi dám làm loạn, đó là do Vương Tú Quân la hét om sòm, thu hút rất nhiều người ở Làng Quách gia đến xem, dưới ánh mắt của mọi người, tôi không sợ.
Bây giờ, nếu ra tay, tôi một mình là phụ nữ, đương nhiên không thể đánh lại một người đàn ông cao to như hắn.
"Quách Hữu Đức, mời anh đi đi." Tôi dựa vào cửa nói.
"Bạch Đào, em làm loạn đủ chưa?" Quách Hữu Đức nói: "Em xem em kìa, còn ra dáng một người có học không? Như một mụ chanh chua vậy."
"Vương Tú Quân chanh chua, nhà anh không phải coi như bảo bối sao?" Tôi châm biếm: "Quách Hữu Đức, chúng ta chia tay đi."
Đúng, giữa chúng tôi, chỉ là chia tay, không phải ly hôn.
Còn chưa có giấy đăng ký kết hôn, ly hôn cái gì chứ?