Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngoài ra, sau khi sửa xong, nội thất và các vật dụng khác, cũng đều do tôi mua, tổng cộng trước sau hết khoảng mười mấy vạn tệ.

Tôi nhớ, lúc đó, Vương Tú Quân đã không vừa mắt tôi, nhân cớ gây chuyện cãi vã.

Tôi hoặc là châm biếm cô ta một câu, hoặc là giả vờ không hiểu.

Trong đám cưới của tôi và Quách Hữu Đức, cô ta cũng gây chuyện, nhưng cô ta nhắm vào Quách Hữu Tài chứ không phải tôi.

Quách Hữu Tài hôm đó uống hơi nhiều rượu, cô ta cứ mắng nhiếc lải nhải, nói bóng nói gió, nghe rất khó chịu.

Dù sao thì là đám cưới của tôi, tôi cũng giả vờ không nghe thấy.

Sau đó, tôi nghe nói, sau đám cưới của tôi, cô ta đã cãi nhau với Quách Hữu Tài, cãi rất gay gắt, còn về nhà mẹ đẻ ở hơn một tháng.

Lý do không rõ.

Tôi nghĩ mãi không hiểu, giữa tôi và cô ta, về lý thuyết mà nói, không có quá nhiều giao thoa, cũng không tồn tại thù oán gì?

Cô ta tại sao lại cứ gây rắc rối cho tôi?

Tôi lại nghĩ đến lời nói của ông lão trong làng hôm nay, chẳng lẽ, cô ta và Quách Hữu Đức có quan hệ bất chính?

Dơ bẩn!

Cái này cũng quá dơ bẩn rồi!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

9

Ngày hôm sau, tôi liền tìm luật sư, để giải quyết các vấn đề ly hôn cụ thể, tiện thể khởi kiện nhà họ Quách bồi thường chiếc vòng phỉ thúy cho tôi, cũng như việc họ đánh đập tôi, đòi tiền bồi thường.

Chiếc vòng phỉ thúy của tôi cũng được gửi đến cơ quan giám định liên quan để giám định, định giá!

Luật sư nói, chúng tôi chưa đăng ký kết hôn, thủ tục quá đơn giản.

Với sự có mặt của luật sư, tôi thông báo cho Quách Hữu Đức rằng tôi sẽ về nhà cũ của hắn để chở đồ đạc, nội thất tôi đã mua khi kết hôn đi.

Dù sao thì, đồ của tôi, dù có cho người không liên quan, tôi cũng không muốn cho không nhà họ Quách.

Còn những vật dụng cá nhân, quần áo giày dép mà Quách Hữu Đức để lại ở nhà tôi, tôi cũng đã đóng gói sẵn, để hắn đến lấy.

Tôi đến nhà họ Quách để chở nội thất, tôi còn mời cảnh sát đến.

Bà già nhà họ Quách, tức là mẹ chồng cũ của tôi, muốn làm loạn, nhưng vì có cảnh sát ở đó, cô ta cuối cùng cũng đành bất lực.

Tôi cùng cảnh sát, luật sư và những người khác nhìn họ đến để chở đồ đạc.

Đương nhiên cũng thu hút rất nhiều người đến xem, có người nói mát mẻ, châm chọc mẹ chồng cũ của tôi: "Bà già nhà họ Quách, vịt đã nấu chín lại bay mất rồi kìa, cạc cạc~"

Người đó còn khoa trương làm điệu bộ.

Cho đến lúc này, tôi mới phát hiện, quan hệ của nhà họ Quách trong làng hoàn toàn không tốt như họ vẫn nói.