Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
11.
Cảnh Nhân là một người thành thật. Chẳng có gì vòng vo, phức tạp. Hắn đến là để cứu ta, rồi cùng nhau chạy trốn.
Nhưng cứ như lịch sử lặp lại, hắn vén khăn trùm đầu màu đỏ của ta lên, rồi ngây người ra. Mặt hắn đỏ hơn cả đ/ít khỉ.
Hắn bỗng nghĩ ra điều gì đó, lúng túng hỏi ta: "Sư tôn, người có phải đã xem nhật ký của con rồi không?"
Ta: "..."
Cảnh Nhân suy nghĩ một lát, đột nhiên "quỳ sụp" xuống đất: "Sư tôn, con sám hối."
"Thấy xung quanh người có nhiều người vây quanh, lòng con cứ thấychua xót."
"Con còn có suy nghĩ xấu xa, muốn đ/ánh đuổi hết tất cả bọn họ." Hắn chớp chớp đôi mắt như cún con, thẳng thắn nói:
"Con ngu, trước đây con không hiểu."
"Nhưng bây giờ thấy sư tôn mặc hỉ phục, con hiểu rồi."
Hắn quỳ nửa người trên đất, nói rành rọt: "Sư tôn, con thích người, cho con làm phu quân của người đi!"
"Con muốn làm phu quân của người!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Ta ngớ người ra, đầu óc trống rỗng.
Ta còn chưa kịp nói gì, tiểu đồ đệ dưới gầm giường đã phát đ/iên. Hắn nhảy ra, túm lấy Cảnh Nhân: "Đồ giả nai ă/n th/ịt hổ! Trông hiền lành nhất, không ngờ lại có tâm tư bẩn thỉu nhất!"
"Có làm phu quân cũng là ta làm trước! Ngươi không được làm, không được làm, không được làm!"
Ta như bị rút hồn, chỉ có thể tựa vào thành giường, ôm đầu cười khổ.
Tiếng động trong phòng làm hai con tiểu yêu gác cổng lại tỉnh giấc. Ta nhanh tay lẹ mắt, cấm khẩu cả hai tên đồ đệ, một tên đá vào gầm giường, một tên đẩy vào tủ quần áo. editor: bemeobosua. Khi ta khó khăn lắm mới giấu xong hai tên này, bên ngoài lại vang lên tiếng "bùm". Hai con tiểu yêu gác cổng lại choáng váng ngã lăn ra đất.
Sau đó, Lăng Huyền Chu mặc hỉ phục tân lang, lén lút mở cửa bước vào. Nhìn thấy đại đồ đệ Cảnh Y đã gỡ bỏ thuật thay đổi dung mạo, đang nhìn chằm chằm vào ta, ta sụp đổ ngửa mặt lên trời gào thét:
"Gia đình ơi, các người có tin không? Ta rơi vào vòng lặp rồi!"
12.
Cảnh Y kéo ta định chạy. Lúc hắn vén khăn trùm đầu màu đỏ của ta lên, mặt hắn đỏ bừng và sững lại, ta nhìn thấy vẻ mặt ngập ngừng của hắn, đã biết mà trả lời trước: "Phải, sư phụ đã xem nhật ký của con rồi."
Đại đồ đệ Cảnh Y: "..."
Tỉnh lại, hắn chân thành nhìn ta, nói hết lòng mình: "Con không ghét, con chỉ ghen tị đến phát đ/iên thôi."
"Nhìn sư tôn đưa hết đồ đệ này đến đồ đệ khác về, con chỉ muốn quay lại thời xưa, khi trong tông môn chỉ có chúng ta."