Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

15.

 

"Ngươi to gan thật, dám lừ/a d/ối sư phụ!"

Nghe xong, ta nhắm vào m/ông Cảnh Y mà đá một cú. Lăng Huyền Chu thì cong môi, trong lòng bàn tay nổi lên một luồng lửa hung bạo: "Được lắm, đã là kẻ chủ mưu thì bây giờ ta sẽ tiễn ngươi đi c/hết."

 

Ngọn lửa hung bạo ập đến, nhưng ta lại nhanh chóng vung tay áo chắn trước mặt Cảnh Y. editor: bemeobosua. Lăng Huyền Chu lập tức nổi đ/iên, sự hung bạo trong mắt ngày càng sâu hơn: "Hắn hại ta ra nông nỗi này, mà ngươi vẫn bảo vệ hắn sao?"

 

"Có phải trong lòng ngươi, ta mãi mãi là người có thể bị vứt bỏ phải không?!"

Ta lắc đầu, vội vàng luống cuống. Ta suy nghĩ từ ngữ, vừa định mở miệng giải thích thì nghe thấy tiếng "xoảng". Cửa phòng bị đá văng ra. Người đến cong mắt, vui vẻ reo hò: "Tỷ tỷ, ta đến cứu tỷ đây rồi!"

 

Nhìn thấy năm người mặc hỉ phục đỏ rực trong phòng, Liễu Nhứ lập tức há hốc mồm: "Một cô dâu xinh đẹp, bốn chú rể bảnh bao." 

"Ối chà, sao lại có chuyện d/âm ô như vậy chứ."

Lăng Huyền Chu cười lạnh: "Đúng vậy, bên cạnh tỷ tỷ có quá nhiều người rồi." 

"Chỉ cần g/iết hết bọn họ, tỷ sẽ chỉ còn lại mình ta thôi."

 

Hắn không hề nói đùa. Đôi mắt sắc lạnh, luồng ma khí cuồn cuộn bao quanh lòng bàn tay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Trong lòng ta hét lớn không ổn rồi. Ta vung tay lao về phía hắn.

 

Thấy hai luồng sức mạnh sắp đối đầu, Lăng Huyền Chu đột nhiên thu lại pháp lực, cười khổ lẩm bẩm: "Quả nhiên, tỷ đã chọn bọn họ." Hắn nhắm mắt, bình thản chờ ta ra đòn chí mạng.

Nhưng lại bất ngờ bị ta giơ tay đ/ánh văng ra.

 

Đợi Lăng Huyền Chu quay đầu lại, xung quanh vang lên những tiếng la hét thảm thiết.

Ta thấy, một thanh kiếm đ/âm thẳng vào n/gực ta.

16.

 

Ta ngước lên nhìn, người cầm kiếm chính là Ngụy Vô Tông, người đã đến cứu Liễu Nhứ.

Khi hắn đến nơi, thấy Ma Tôn đang nổi s/át tâm, hắn muốn ngăn cản nên vung kiếm đ/âm thẳng tới. Ta thấy vậy, sắc mặt thay đổi, vội giơ tay lao về phía Lăng Huyền Chu, đỡ lấy nhát kiếm đó cho hắn.

 

Có lẽ vì quá đau, ta mất đi tri giác.

Ta ngã xuống, Lăng Huyền Chu run rẩy chạy đến ôm lấy ta. Ba tên đồ đệ kia cũng mắt đỏ hoe vây lại.

Ta yếu ớt giơ tay lên, vuốt ve lông mày của Lăng Huyền Chu: "Xin lỗi, đã để ngươi phải chịu khổ rồi." 

"Đáng lẽ năm đó ta phải đích thân đưa ngươi về tông môn."

Nước mắt hắn rơi lã chã, hắn gần như sụp đổ, khóc lóc hỏi ta: "Tại sao, tại sao tỷ lại đỡ nhát kiếm đó cho ta..."