Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau
11.
Cửa điện một lần nữa bị người đẩy ra, ánh mặt trời hố/t hoản/g đâ/m vào trong phòng chiếu rọi sự yếu ớt của Hạ Đại Bảo.
Ánh mắt của Hạ Đại Bảo còn đỏ, âm thanh cũng khàn khàn.
Hắn ngước mắt, nhìn người tới:
“Thôi Nhượng Trần, tốt nhất là ngươi có việc.”