Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Vẻ thâm tình của hắn, quả thực là cảm động đất trời.
Lời lẽ này vừa thốt ra, Trần Tự vốn đã mang tiếng xấu, lại càng bị người người lên án.
Thế nhân tin chắc rằng cô gái ngoan ngoãn như tôi đã bị Trần Tự lừa gạt.
Mà Phó Cảnh Sâm lại nguyện ý cho tôi một cơ hội quay đầu, tôi dập đầu tạ ơn cũng không phải là quá đáng.
Nếu là tôi của ngày xưa, nhất định sẽ run rẩy sợ hãi.
Sợ danh tiếng bị tổn hại, sợ không rửa sạch được vết nhơ trên người.
Sợ bị người khác chỉ trích mắng nhiếc, sợ làm mẹ đã khuất phải tủi hổ.
Nhưng tôi của hiện tại, lại đã không còn để tâm đến những hư danh đó nữa.
24
Ngày về Kinh Thành, tôi đã đi gặp Phó Cảnh Sâm.
"Anh còn nhớ Chu Nhu không?"
Tôi mở lời thẳng thắn.
Sắc mặt Phó Cảnh Sâm liền thay đổi.
Hắn làm sao mà không nhớ được.
Người phụ nữ đó vậy mà lại đ.â.m thủng bao cao su, vọng tưởng dùng con cái để trói buộc hắn.
Loại thủ đoạn và cạm bẫy hạ đẳng, khó coi này, nói thật hắn đã thấy quá nhiều rồi.
Cho nên hắn rất dễ dàng nhìn thấu.
Chu Nhu đã công dã tràng rồi,
Hắn dùng chút thủ đoạn trực tiếp khiến Chu Nhu bị đuổi học.
Chuyện này vốn dĩ đã trôi vào quên lãng.
Phó Cảnh Sâm có chút ngạc nhiên không hiểu sao tôi lại biết.
"Nếu những chuyện xấu xa của anh và cô ta không muốn bị người lớn trong nhà và truyền thông biết."
"Thì đừng để truyền thông tiếp tục phát tán những lời lẽ làm tổn hại danh dự của Trần Tự nữa."
Tôi đưa một trong số những bức ảnh cho Phó Cảnh Sâm xem.
"Những bức ảnh này, anh chắc là không muốn bị người khác nhìn thấy đâu nhỉ."
Trên mặt Phó Cảnh Sâm, là sự giận dữ và bất ngờ không thể che giấu: "Vậy cô chỉ vì Trần Tự thôi sao?"
"Thẩm Từ, cô lại để tâm đến hắn ta đến vậy ư?"
"Tôi chỉ nói ra sự thật, Trần Tự không hề mê hoặc tôi, không lừa dối tôi."
"Tất cả những quyết định tôi đưa ra, chỉ là vì, tôi muốn làm như vậy mà thôi."
"Vậy còn danh tiếng của cô thì sao Thẩm Từ."
"Tôi không quan tâm đâu."
"Mẹ cô thì sao, cô cũng không để tâm nữa à?"
Tôi đứng dậy, cười cười: "Mẹ tôi, có lẽ cũng không hy vọng tôi làm một cô gái ngoan ngoãn như con rối đâu nhỉ."
"Nhưng Thẩm Từ, một người đàn ông như Trần Tự, lại có thể đáng tin cậy sao? Cô có biết quá khứ của hắn ta hoang đường đến mức nào không."
"Sẽ hoang đường hơn anh sao?"
"Danh tiếng của anh tốt đến vậy, nhưng thực tế thì sao."
"Thẩm Từ, cô vẫn còn quá ngây thơ, đàn ông trên đời này đều giống nhau, ai cũng sẽ có thời kỳ chán nản, ai cũng sẽ có lúc chán chường..."
"Vậy nên cứ phải nhắm mắt làm ngơ, vĩnh viễn nhẫn nhịn sao?"
"Nếu Trần Tự có một ngày cũng như vậy thì sao."
"Anh ấy sẽ không."
"Sao cô lại chắc chắn hắn sẽ không?"
Tôi chính là rất chắc chắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Có lẽ là sợi dây đỏ đã đeo trên tay bốn năm mà chưa từng tháo xuống.
Có lẽ là cuốn nhật ký anh cất trong thư phòng, chi chít đầy tên tôi.
Có lẽ là không bỏ sót bất kỳ buổi biểu diễn nào của tôi, tự tay chụp hàng trăm bức ảnh.
Có lẽ là mỗi lần nhìn tôi ánh mắt đều chuyên nhất và chân thành.
Có lẽ là, anh đã giúp tôi lấy hết dũng khí bắt đầu theo đuổi ước mơ của mình.
Một người bạn đời tốt, sẽ khiến nửa kia ngày càng tốt hơn, tỏa sáng rực rỡ.
Phó Cảnh Sâm chỉ muốn tôi làm một người vợ hiền mẹ đảm.
Bị nhốt trong căn nhà lớn xinh đẹp, làm một món đồ trang trí lộng lẫy.
Còn Trần Tự khiến tôi trở thành một đứa trẻ vô lo vô nghĩ nhưng lại tràn đầy tự tin.
Tôi chỉ việc chạy về phía trước, còn anh sẽ mãi mãi ở phía sau tôi.
25
Năm tôi và Trần Tự đăng ký kết hôn.
Chu Nhu, người đã bặt vô âm tín rất lâu, đột nhiên làm một chuyện lớn.
Có lẽ vì cuộc sống quá nhiều gian truân.
Có lẽ là không thể buông bỏ hận ý quá sâu sắc đối với Phó Cảnh Sâm.
Chu Nhu dùng những bức ảnh đó, đổi lấy một khoản tiền khổng lồ.
Rồi bỏ trốn biệt tăm.
Chỉ sau một đêm, những bức ảnh đó đã lan truyền khắp mọi ngóc ngách Kinh Thành.
Phó Cảnh Sâm tiếng tăm lừng lẫy hóa ra ô danh, bị gia tộc ruồng bỏ, bị người khác thay thế.
Còn những người hiểu biết sau khi sắp xếp lại dòng thời gian, danh tiếng của tôi và Trần Tự tự nhiên bắt đầu đảo ngược.
Nhưng tất cả những điều này, tôi và Trần Tự vẫn giữ nguyên tâm thái như vậy, sau khi cười đùa thì không còn để tâm nữa.
Ngày nhận giấy đăng ký kết hôn, tôi đưa Trần Tự đến chùa.
Trong chùa có một ngọn đèn trường minh, là tôi thắp cho mẹ mình.
Trần Tự cùng tôi quỳ trước linh vị của bà, quỳ rất lâu.
Sau này khi tôi đứng dậy, Trần Tự bảo tôi ra ngoài trước, hắn nói hắn còn vài lời muốn nói với mẹ tôi.
Tôi không biết hắn muốn nói gì, nhưng cũng chiều theo ý hắn.
Trong lúc đợi hắn, tôi lại đến cây ước nguyện đó.
Tìm thấy tấm thẻ ước nguyện năm xưa tôi tự tay treo lên.
Sợi dây đỏ đó bị Trần Tự trộm đi rồi, nhưng tấm thẻ ước nguyện vẫn còn.
Chỉ là tôi phát hiện, bên cạnh lại có thêm một cái nữa.
Bị người ta dùng chỉ đỏ buộc chặt với cái của tôi.
Chữ viết trên thẻ mạnh mẽ dứt khoát, tôi liếc mắt đã nhận ra là của Trần Tự.
Anh viết hai câu trên đó:
"Thẩm Từ, có thể sớm một chút nhìn thấy tôi không."
Tôi nắm chặt tấm thẻ ước nguyện đó, nước mắt đột nhiên trào ra như suối.
Khách hành hương qua lại, tiếng người ồn ào.
Tôi nghe thấy có người lớn tiếng gọi tên mình.
Quay đầu lại, liền nhìn thấy bóng dáng Trần Tự.
Anh đứng trên bậc thang, áo trắng quần đen, tuấn tú chói mắt.
Khoảnh khắc nhìn thấy tôi, ánh mắt l liền phủ một tầng ý cười dịu dàng.
Tôi cũng cười trong nước mắt, vẫy tay mạnh với hắn,
"Trần Tự... em nhìn thấy anh rồi."
-Hết-