Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Bọn họ đều sững sờ.

Không ngờ phản ứng của tôi lại nhạt đến vậy.

Nếu là trước kia, chắc tôi đã lạnh mặt quát họ phải đi cùng tôi rồi.

Tiểu sư muội cũng thấy lạ, bước đến chặn tôi lại: “Đội trưởng, anh… không ngăn bọn tôi à?”

Tôi nhìn cô ta với vẻ khó hiểu: “Cô thông minh hơn tôi, mọi người đều tin cô, tôi cản làm gì?”

Lời khuyên tốt cũng khó lay được con quỷ đáng chết.

Tôi chẳng quan tâm nữa.

Họ không tiếc mạng, tôi thì phải biết quý mạng mình.

Tiểu sư muội hơi biến sắc, trong lòng cảm thấy lạ nhưng lại chẳng nói được gì để bắt bẻ tôi.

Dù vậy, cô vẫn giơ tay chặn: “Anh không thể đi được, anh là đội trưởng, nếu anh bỏ đi thì ai sẽ giải thích với gia đình nạn nhân?”

“Anh phải xuống nước cùng bọn tôi vớt xác.”

Tôi hờ hững nhấc mí mắt, hỏi lại: “Đội vớt xác tuy không nhiều người, nhưng ngoài tôi ra vẫn còn bảy tám người đi cùng cô, giải thích chắc đâu nhất thiết phải cần đến tôi, đúng không?”

Tiểu sư muội vẫn không cho tôi rời đi, nói như lẽ đương nhiên: “Bởi vì cái xác này rất khó vớt, nên mấy sư huynh đều phải xuống nước hỗ trợ. Nếu anh không xuống thì ít nhất cũng phải ở bờ trấn an gia đình nạn nhân, tránh để họ kích động.”

Cảm nhận được ánh mắt của mọi người đang nhìn mình, tôi bỏ ý định giằng co.

Dù sao tôi cũng sẽ không xuống nước.

“Được thôi, các người bàn bạc đi, tôi sẽ an ủi gia đình nạn nhân.”

Tiện thể nhìn tận mắt bọn họ tự rước họa vào thân.

Nghe vậy, tiểu sư muội đắc ý mỉm cười với tôi, rồi bắt đầu cùng các đội viên khác bàn cách vớt xác.

Trước khi xuống nước, cô ta cố ý bước đến trước mặt tôi, trông như để dặn dò, nhưng thực chất là nói:

“Lê Chiêu, anh hoàn toàn không xứng làm đội trưởng, vị trí này chỉ hợp với tôi thôi.”

Tôi bình thản nhìn cô: “Được.”

“Tôi không ngại nhường lại vị trí đội trưởng.”

Tiểu sư muội sững người, không ngờ tôi lại phản ứng như vậy.

Kiếp trước, tôi không phải là người nóng tính, nhưng khi gặp chuyện sẽ đen mặt và nghiêm khắc quát mắng.

Đối với kiểu không tôn trọng đội trưởng như cô ta, kiếp trước tôi chắc chắn sẽ không cho xuống nước, lại còn mắng rất gay gắt.

Từ khi cô ta vào đội, lần nào cũng bảo tôi mê tín phong kiến.

Mỗi lần như vậy, tôi đều tranh luận đến cùng, lời lẽ rất nặng.

Chỉ cần cô ta đỏ mắt, tất cả đội viên sẽ cho rằng lỗi là ở tôi.

Lâu dần, cả đội vớt xác bắt đầu xa rời tôi.

Cái đội vớt xác này, tôi cũng chẳng còn muốn giữ nữa.

Có đội viên gọi cô ta, cô mới hoàn hồn, lại nghi ngờ nhìn tôi mấy lần.

Tôi mím môi, cuối cùng vẫn hơi mềm lòng, nhắc nhở:

“Vớt ba lần không được thì bên dưới chưa chắc chỉ là rong rêu quấn vào đâu. Tôi khuyên cô nên cẩn thận, đừng xuống nước.”

Nghe tôi nói vậy, ánh mắt nghi ngờ của tiểu sư muội lập tức biến thành chế giễu: “Lại nữa rồi, bao giờ anh mới hết mê tín? Chúng ta khoa học một chút không được sao?”

Cô ta mất kiên nhẫn, cùng các đội viên khác xuống nước.

Tôi có thể cảm nhận được một phần từ trường dưới Hoàng Hà đã bắt đầu không ổn.

Nhưng chẳng liên quan gì đến tôi.

Tôi đã làm hết trách nhiệm.

Sóng Hoàng Hà cuộn trào, tiểu sư muội phát hiện cái xác bất động, thậm chí không trôi theo dòng nước.

Cô ta từ từ bơi lại gần.

Một sư huynh chặn cô lại, ra hiệu để mình đi, còn cô đứng bên chỉ huy.

Họ có một loại bộ đàm nhỏ, trừ khi tình huống khẩn cấp thì hạn chế dùng.

Sư huynh vừa bơi đến đó, lập tức bị cuốn đi không biết về đâu, biến mất ngay tại chỗ.

Trong bộ đàm vang lên tiếng hét: “Không xong rồi, mau lên bờ! Có cá ăn thịt người xuất hiện!”

Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện