Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

4.

 

Sau khi Trần Uyển rời đi, Tần Việt bước đến trước mặt tôi với vẻ mặt đầy xót xa, nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay tôi.

 

Anh nhìn tôi rồi tự trách hỏi:

 

 "Tất cả những vết này đều là do anh làm ra sao? Lúc đó sao em không nói?"

 

Tôi có chút ngượng ngùng muốn rút tay về, nhưng không rút ra được.

 

"Anh cũng đâu có cố ý, với lại em cũng không ngờ chỉ bị anh ấn một cái như vậy mà đã thành ra thế này."

 

Nghe xong, Tần Việt chỉ khàn giọng nói: 

 

"Xin lỗi em, lần sau sẽ không như vậy nữa."

 

Nói rồi, anh nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay tôi, kéo tôi vào phòng ngủ.

 

Sau khi vào phòng, anh tìm một chai dầu hồng hoa, bắt đầu nhẹ nhàng xoa lên những vết bầm trên tay tôi.

 

Xoa xong hai cánh tay, anh lại nhìn tôi, trầm giọng hỏi: "Còn bị thương ở đâu nữa không?"

 

Nghe vậy, hai má tôi bất giác nóng bừng.

 

Tôi vội vàng lắc đầu một cách không tự nhiên: 

 

"Chắc là không còn đâu."

 

Nhưng Tần Việt lại nhìn thẳng vào tôi: "Không thể nào, em cởi áo ra, để anh kiểm tra kỹ một chút."

 

Tôi bất giác run lên.

 

Thấy vậy, vẻ mặt Tần Việt hơi cứng lại, rồi anh áy náy và hối hận nói: 

 

"Đừng sợ anh, anh không chạm vào em đâu, thật đấy."

 

Do dự một lúc, tôi vẫn "ừm" một tiếng, đỏ mặt ngượng ngùng cởi chiếc áo sơ mi trên người, để lộ những vết bầm tím loang lổ.

 

Và Tần Việt, sau khi nhìn thấy những vết thương trên người tôi, đột nhiên mạnh mẽ giơ tay tát mạnh vào mặt mình một cái.

 

Tôi lập tức giật mình.

 

"Anh... sao anh lại đột nhiên tự đánh mình?"

 

Lúc này Tần Việt nhìn tôi với vẻ mặt đầy tự trách: "Xin lỗi em, Tịnh Tuyết, anh không biết sức của mình lại lớn đến vậy."

 

"Chẳng trách em muốn ly hôn với anh..."

 

"Anh đúng là một thằng súc sinh!"

 

Nói xong, anh lại định giơ tay tát mình một cái nữa.

 

Thấy vậy, tôi vội vàng ngăn anh lại: 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - .]

 

"Đừng đánh nữa! Em biết anh không cố ý."

 

Dù sao thì mỗi lần chung phòng, trong nhà đều tối om.

 

Anh lại quen làm việc nặng, tay chân đặc biệt thô ráp và có sức.

 

Có lẽ anh hoàn toàn không nhận ra lực của mình mạnh đến đâu.

 

Dĩ nhiên, đây không phải lỗi của một mình anh.

 

Giống như các bình luận đã nói, là do tôi da mặt mỏng, không chịu mở miệng, ngại không dám nhắc nhở anh.

 

Kéo lại chiếc áo sơ mi trên người, tôi đỏ mặt nói với Tần Việt: 

 

"Hay là để em tự làm."

 

Tần Việt lại lắc đầu, kiên quyết: 

 

"Để anh. Dầu hồng hoa phải xoa đủ lực mới có tác dụng nhanh."

 

Nói rồi, anh đổ dầu hồng hoa vào lòng bàn tay một cách hoàn toàn không có ý gì khác, rồi bắt đầu xoa bóp lên người tôi.

 

Nhưng điều tôi không ngờ tới là.

 

Rõ ràng Tần Việt đang rất nghiêm túc giúp tôi xoa dầu.

 

Nhưng khi lòng bàn tay nóng rẫy của anh đặt lên ngực, cơ thể tôi lại dần cảm thấy nóng ran một cách khó hiểu.

 

Thậm chí không kìm được mà phát ra một tiếng rên khe khẽ kỳ lạ.

 

Trong phút chốc, cả tôi và Tần Việt đều cứng người.

 

Nhưng rất nhanh, Tần Việt lại tiếp tục giúp tôi xoa dầu với vẻ mặt như không có gì xảy ra.

 

Còn tôi thì vội vàng ngượng ngùng cắn chặt môi, cố gắng kìm nén cảm giác kỳ lạ đó.

 

Nhưng tiếp theo, không biết Tần Việt có cố ý hay không.

 

Anh rõ ràng biết xoa vào đâu thì tôi sẽ không nhịn được mà phát ra tiếng.

 

Vậy mà anh vẫn tiếp tục xoa vào đó.

 

Nhưng rõ ràng... rõ ràng chỗ đó đã xoa xong rồi mà!

 

Tôi không khỏi nín thở đến đỏ mặt, vội vàng giữ lấy cổ tay Tần Việt.

 

"Tần Việt, đừng xoa nữa!"

 

Nào ngờ, vừa mở miệng, giọng nói lại trở nên nũng nịu đến lạ thường.

 

Trong giây lát, tôi xấu hổ đến mức mặt càng đỏ hơn.

 

Tần Việt lại đột nhiên kéo mạnh tôi vào lòng, cúi đầu hôn xuống.