Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

13

Tôi trở lại công ty, lại vùi đầu vào làm việc mấy ngày, được thăng chức lên làm quản lý.

Cố Thừa cứ một mực bắt tôi nghỉ ngơi, nhưng tôi muốn sớm có được căn nhà của riêng mình.

Cố Thừa nhìn bản thiết kế của tôi, tấm tắc kinh ngạc: "Hiểu Hiểu, em thật sự khiến người ta kinh ngạc đấy."

Anh ấy xoa đầu tôi: "Thật ra em vốn dĩ đã là người tỏa sáng rồi."

"Làm gì mà cứ tự giam mình trong cái khu tập thể Cán bộ Thép Thẩm Dương đó mãi không thoát ra được.

Tự mình rắc cát lên mình, để bản thân bị vùi lấp."

Anh ấy búng trán tôi một cái, không đau, chỉ hơi tê tê.

Anh ấy nói: "Năm nay anh sẽ đưa em về phương Nam đón Tết. Phương Nam không ăn há cảo, chúng ta đổi món khác ăn."

Tôi nhìn anh ấy rất lâu, khóe môi từ từ cong lên: "Được thôi! Năm nay không ăn há cảo."

Tối đó tôi và Cố Thừa tan ca muộn, hẹn nhau đi ăn lẩu hot trend mới mở.

Bước vào quán lẩu, lại trùng hợp thế nào mà gặp Tiết Uyên.

Anh ta và vài người khác đang tổ chức sinh nhật cho một cô gái trẻ.

Những người khác đang cười nói hát hò, nhưng anh ta lại lơ đãng, cầm điện thoại không biết đang gửi tin nhắn gì.

Giây tiếp theo, điện thoại của tôi reo, là tin nhắn WeChat của Tiết Uyên gửi đến: [Uống chút rượu rồi, có thể gặp mặt không?]

[Có chuyện muốn nói với em.]

Tôi thở dài, không định nói với anh ta rằng tôi đang ở ngay đối diện.

Có nhân viên bưng nồi lẩu đi ngang qua, Cố Thừa vòng tay ôm vai tôi, sợ canh nóng b.ắ.n vào người tôi. Đúng lúc này, Tiết Uyên ngẩng đầu lên, bốn mắt chúng tôi chạm nhau.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Cô bé kia đang ước nguyện trước bánh kem, ước xong liền kéo tay Tiết Uyên.

Còn tôi, trong vòng tay Cố Thừa, lặng lẽ nhìn anh ta và cô ta.

Vành mắt Tiết Uyên dần đỏ hoe.

Anh ta đột nhiên hất tay cô bé kia ra, đi đến kéo tôi: "Hiểu Hiểu, em quay lại có được không? Anh muốn được yêu em lại từ đầu..."

Tôi ra sức giằng ra nhưng không thoát được.

Tiết Uyên chưa bao giờ kéo tôi mạnh như vậy, gần như muốn xé tôi từ chỗ Cố Thừa sang.

May mà Cố Thừa buông tôi ra, tránh cho tôi bị giằng co.

Anh ấy vung một cú đ.ấ.m về phía Tiết Uyên: "Anh làm đau cô ấy rồi! Coi cô ấy là đồ vật à?"

Tiết Uyên mắt đỏ ngầu cũng lao vào.

Hai người đánh nhau túi bụi giữa mùi cay nồng của lẩu, nhân viên quán xúm lại can ngăn, người quay video, người xem hóng, người báo cảnh sát, đủ cả.

Chỉ có tôi và cô gái trẻ kia, cách đám đông hỗn loạn, nhìn nhau từ xa.

Cô ta hét lên với tôi: "Hôm nay là sinh nhật tôi, tại sao các người lại chọn đúng hôm nay để đến!"

Tôi mỉm cười với cô ta, không nói lời nào.

Giống như lần trước trên WeChat, khi tôi hỏi cô ta Tiết Uyên có quan hệ gì với cô ta, cô ta cũng chỉ trả lời như vậy.

Ngoài mặt cười, không nói lời nào.

Khi cảnh sát đến, Cố Thừa và Tiết Uyên đã ngừng đánh nhau.

Tôi xin nhân viên quán băng gạc và cồn iốt, để xử lý vết thương cho Cố Thừa.

Tiết Uyên sững sờ, ngây người nhìn tôi một lúc lâu, mới run rẩy nói: "Hiểu Hiểu, anh cũng đau."