Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Anh ta còn mang cho tôi mấy cuốn tài liệu học tập: "Nếu kỳ này anh không làm xong, mẹ anh sẽ đánh gãy chân anh mất, em giúp anh với nhé..."
Tôi cúi đầu nhìn những cuốn sách bài tập mới toanh, mắt hơi cay.
Ngẩng đầu lên, tôi thấy anh ta vô tư ngồi trên bàn cạnh cửa sổ, ánh nắng xuyên qua tấm kính chiếu vào, làm mái tóc hơi xù và khuôn mặt tràn đầy sức sống tuổi trẻ của anh ta càng thêm rạng rỡ.
Khi đó, đôi mắt anh ta sáng ngời, như một chú chó lớn thân thiện với con người, nếu bạn mỉm cười với anh ta, cái đuôi sẽ vẫy như cánh quạt máy bay.
Người gặp được khi còn trẻ quá đỗi xuất sắc, vì vậy khi người đó rời đi, sẽ bị sự tuyệt vọng bao trùm.
Bởi người ấy, không thể tái tạo.
Tiết Uyên không trả lời tôi.
Tôi cũng không sốt ruột, nằm lướt mạng, thấy học trưởng thời tôi học nghiên cứu sinh đăng một bức ảnh: "Trở lại đầy năng lượng."
Tôi nhấn like cho anh ấy.
Học trưởng đã đi nước ngoài giao lưu hai năm, hai năm trước còn nhắn tin cho tôi, hỏi tôi có muốn đi ăn cùng trước khi anh ấy xuất ngoại không.
Khi đó Tiết Uyên bị ốm, tôi sợ lây cho anh ấy nên đã không đi.
Có lẽ học trưởng thấy tôi đã like bài của anh ấy, nên hỏi tôi bây giờ đang làm ở công ty nào.
Tôi vừa định trả lời thì cửa nhà mở ra, Tiết Uyên mặc chiếc áo khoác màu xám chì, đứng ngoài cửa: "Không phải nói là đi Thẩm Dương sao?"
Tôi giật mình, vội vàng nhảy lên đi rửa mặt, thay quần áo.
Tiết Uyên yên lặng ngồi trên sofa chờ tôi, giống như mỗi buổi sáng khi chúng tôi mới dọn về sống chung.
Chỉ là trước đây khóe môi anh ta luôn cong lên, còn lần này, lại mím thành một đường thẳng tắp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tiết Uyên lái xe, tôi ngồi ghế phụ.
Anh ta tùy tiện mở một bài hát, là bài hát của nhóm nhạc nữ hot nhất hiện nay, lời và giai điệu đều sướt mướt, không phải phong cách của Tiết Uyên.
Cũng không phải thể loại tôi thích nghe.
Tôi vô thức nhìn Tiết Uyên, lại thấy trên áo len của anh ta có đính một chiếc ghim hình gấu nhỏ, trông khá dễ thương.
Giống như có ai đó đã đánh dấu một dấu ấn độc quyền của riêng một cô gái trẻ lên người anh ta.
Tôi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Tiết Uyên nhàn nhạt nói: "Sớm muộn gì anh cũng sẽ thuộc về một người phụ nữ khác. Tần Hiểu, em phải chấp nhận hiện thực, đừng mãi mắc kẹt trong quá khứ."
"Tình cảm rồi cũng sẽ phai nhạt, trên đời này không có thiên trường địa cửu."
Tôi gật đầu.
Thế nhưng vô tình lại nhớ lại, người thiếu niên tươi sáng ngày xưa ấy, từng nói rằng anh ta sẽ bảo vệ tôi đến thiên trường địa cửu.
05
Thẩm Dương nhanh chóng hiện ra trước mắt.
Thành phố này vẫn vậy, lạnh lẽo, khô hanh, há miệng là có thể hà ra khói trắng.
Tiết Uyên lái xe thẳng đến Trường Trung học số 1 Thẩm Dương: "Xuống xe đi!"
Anh ta cứ nghĩ tôi muốn đến đây để hoài niệm về mối tình đầu của chúng tôi.
Nhưng tôi lắc đầu: "Tôi muốn đến Khu tập thể Cán bộ Thép Thẩm Dương xem sao."
Trước khi khởi hành, tôi đã định đi đến trường cấp Ba để xem.