Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
06
Tôi nói: "Bố mẹ tôi đi công tác rồi, con tự gói há cảo, không còn bột mì và dấm nữa."
Tiết Uyên sững sờ, rồi cười: "Em ở nhà đợi anh!"
Tôi không dám để Tiết Uyên nhìn thấy căn nhà tồi tàn và đổ nát của tôi.
Tôi đợi anh ta ở cổng Khu tập thể Cán bộ Thép Thẩm Dương.
Dưới ánh đèn đường, mái tóc của thiếu niên rối bù, ngọn tóc bay phấp phới trong vầng sáng vàng vọt.
Thân hình cao ráo, nụ cười lại mang theo một chút ngây thơ.
Một tay anh ta xách một chiếc hộp giữ nhiệt, một tay xách một chai dấm.
Khi anh ta chạy về phía tôi, trái tim tôi vốn lạnh buốt vì giá rét dần ấm lại.
Tiết Uyên nói, sợ tôi không biết gói há cảo sẽ bị bỏng tay, anh mang há cảo từ nhà đến, còn có dấm nữa, mau về nhà ăn đi, anh đưa em về.
Tôi lắc đầu: "Tôi chỉ muốn ăn ở đây thôi."
Tôi không muốn Tiết Uyên nhìn thấy một mảng tối tăm vô vọng trong căn nhà của tôi.
Tiết Uyên sững sờ: "Cũng phải, con gái phải có ý thức tự bảo vệ mình, không thể đưa con trai về nhà."
Tôi mỉm cười, ngồi xổm xuống, rưới dấm lên há cảo, rồi cầm há cảo lên ăn.
Thật ấm áp, ấm đến nỗi trong bụng cũng nóng ran.
Sau này, mỗi khi nghe đến từ "ấm áp", tôi lại nhớ đến thiếu niên dưới ánh đèn đường, và bữa há cảo ven đường đó.
Khoảnh khắc ấy, tôi nghĩ rằng mình đã có lại gia đình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Sinh ra trong gia đình này tôi không thể thay đổi, nhưng Tiết Uyên, là người thân mà tôi tự mình lựa chọn.
Tôi nghĩ, người thân do chính mình lựa chọn, chắc sẽ không bao giờ bỏ rơi tôi nữa đâu!
Tôi dẫn Tiết Uyên đi dạo trong khu tập thể.
Mấy năm sau quay lại, những người có thể chuyển đi đều đã đi hết rồi.
Những người còn lại, đều là những người bị sự tuyệt vọng bao trùm, và bị số phận quấn lấy.
Tôi và anh ta đi được nửa đường, có một người phụ nữ ngập ngừng gọi tôi: "Hiểu Hiểu? Có phải con không?"
Tôi khựng lại, đó là giọng của mẹ tôi.
Tôi quay người lại, thấy mẹ tôi mặc một chiếc áo khoác lông vũ đã bạc màu vì giặt nhiều, tay dắt một cô bé.
Mẹ tôi thấy tôi thì mắt sáng rực lên vì mừng rỡ, rồi lại nhìn Tiết Uyên: "Về mà không nói tiếng nào, mẹ hầm thịt cho hai đứa ăn nhé!"
Tôi cụp mắt xuống: "Hầm ở đâu ạ?"
Mẹ tôi không nói gì.
Khi chú Lý và mẹ tôi kết hôn, chú ấy đã nói rõ rằng không muốn tôi, một đứa gánh nặng này, cứ mặc kệ tôi sống chết.
Căn nhà cũ của bố mẹ tôi đã được mẹ tôi cho thuê rồi.
Hầm ở đâu, ăn ở đâu?
Mẹ tôi không biết nói gì, chỉ có thể cười với tôi.
Tôi quay người bỏ đi.
Mẹ tôi đuổi theo, đẩy cô bé về phía tôi: "Gọi chị đi con!"