Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hệ thống không trả lời, chỉ dùng đôi mắt chó hợp kim Titan long lanh nhìn xa xăm, không biết đang tưởng tượng viễn cảnh gì.

“Chắc chắn sẽ công lược thành công, để tôi tra thử cho.”

Một lúc sau, nó chớp chớp mắt, ánh mắt từ Titan trở về bình thường, quay lại vẻ nghiêm túc giả tạo.

Nó ra vẻ thâm sâu mà nói:

“Chậc chậc chậc… Có vẻ hơi khoai đấy.”

Tôi lập tức cảnh giác: “Làm sao? Có chuyện gì?”

Hệ thống liếc tôi đầy ẩn ý:

“Phương án B bỏ đi, khỏi công lược nữa.”

Tôi biết mà, chắc chắn là vậy.

Một con mèo mà đòi công lược nam chính, nghe đã thấy vô vọng rồi.

Hộp pate đã gần trống không, tôi thu hồi ánh mắt, không muốn phí lời với cái hệ thống chỉ biết ăn mà chẳng giúp được gì.

Nó chạy tới ngồi đối diện tôi.

“Cậu không tò mò vì sao lại vậy à?”

Tôi lắc đầu: “Không tò mò.”

Chuyện không giúp được gì thì tò mò làm chi cho mệt.

Nhưng tất nhiên, cái sự không tò mò của tôi không ngăn được hệ thống tự biên tự diễn.

Nó vẫn cứ nói:

“Là do anh ta tự công lược chính mình đấy. Mức độ rung động: full thanh.

“Thích mèo con rồi, không chữa được nữa.”

“Cho nên cậu không công lược được đâu, phải đợi nữ chính xuất hiện thôi.”

11

Kỳ động dục tới quá bất ngờ khiến tôi không còn kiểm soát được hình thái của mình nữa.

Một ngày làm mèo, một ngày làm người.

Hơn nữa còn đặc biệt… dính Lục Hoài Dữ.

Mỗi ngày anh về nhà, tôi đều phải bắt anh ta ôm một cái.

Còn đặc biệt thích để anh vuốt đuôi.

Và… vỗ mông.

Tối nào tôi cũng nằm chờ trước cửa phòng tắm, đợi anh tắm xong ra ngoài, rồi đợi anh lên giường nằm yên là tôi nhảy lên giường theo, chui vào bên cạnh anh.

Ngẩng m.ô.n.g chờ anh.

Mà đáng sợ là, dù ngủ say rồi, tay anh ta vẫn vô cùng thuần thục mà… vỗ.

Tôi lần nào cũng phải đợi Lục Hoài Dữ ngủ say, rồi mới lưu luyến quay về phòng ngủ của mình.

Dù gì tôi cũng không biết khi nào mình sẽ đột ngột biến lại thành người.

Ai mà ngờ được — có một hôm tôi mệt quá, thiếp đi luôn.

Trước khi ngủ tôi còn nghĩ: chắc không đến nỗi trùng hợp như thế đâu.

Nhưng đúng là trùng hợp như thế thật.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Sáng hôm sau, tôi lại biến về hình người.

Vừa mở mắt ra, thứ đầu tiên tôi nhìn thấy là mặt Lục Hoài Dữ — vẻ mặt sửng sốt.

Mà tôi cũng không khá hơn là bao.

Tay tôi đang đè lên cơ bụng của anh.

Tôi chớp mắt, có cảm giác không ổn lắm. Cúi đầu nhìn xuống, suýt chút nữa tôi muốn lăn xuống đất giãy giụa.

Tôi... đang bám chặt trên người Lục Hoài Dữ như bạch tuộc.

Một giây sau, tôi hét ầm trong lòng: Toang rồi!

Tôi dè dặt liếc nhìn anh.

Thấy Lục Hoài Dữ hình như đã tỉnh, nheo mắt nhìn tôi như đang cân nhắc gì đó.

Vốn đã thấy xấu hổ, nay bị anh bắt quả tang trong tình trạng này, mặt tôi đỏ đến không còn chỗ trốn.

Tôi âm thầm rút tay về, cố làm ra vẻ bình tĩnh, cúi mắt hỏi khẽ:

“Có chuyện gì vậy?”

Lục Hoài Dữ giơ tay, ngón trỏ khẽ chỉ lên trán mình, giọng khàn khàn ngái ngủ:

“Lỗ tai... mọc ra rồi.”

Tôi không hiểu: “Hả?”

Rồi dưới ánh mắt của anh, tôi tò mò giơ tay lên đầu sờ thử — quả nhiên, là tai mèo.

Tôi theo bản năng muốn thu lại, nhưng thử mấy lần đều thất bại.

Hệ thống ngu ngốc, ngoài việc vẽ bánh vẽ thì chẳng làm được trò trống gì!

Tôi lặng lẽ mắng nó trong lòng.

Lúc này mới phát hiện... hình như hơi lạnh?

Tôi cúi đầu nhìn xuống.

...

Không mặc quần áo.

Tôi siết chặt mép chăn bị đè dưới người, định kéo lên quấn quanh mình, nhưng không biết là do hoảng loạn hay chăn dày quá, kéo kiểu gì cũng không ra.

Tôi mạnh tay giật một cái — kéo đâu không thấy, lại kéo chính mình ngã lăn xuống đất.

Đầu gối đập xuống sàn, đau điếng người, tôi bật ra một tiếng rên rỉ.

Lục Hoài Dữ giật mình vội bước đến, ôm tôi lên, nhẹ nhàng đặt lại lên giường.

Tôi lập tức cuốn chăn lấy người, sống c.h.ế.t không buông.

Anh lặng lẽ lấy thêm một chiếc chăn mỏng, bọc tôi lại như bánh chưng, cẩn thận xem xét đầu gối tôi.

“Có đau không?”

Tôi gật đầu: “Đau.”

Anh cúi đầu, nhẹ thổi lên chỗ bị thương:

“Thổi rồi là hết đau.”

Hơi thở ấm nóng dừng lại ở đầu gối, hơi ngứa ngáy.

Mà không chỉ ngứa, mặt tôi... đỏ bừng.