Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hoa mỹ nhân quả nhiên tức giận: “Hoa Khiết, ý của ngươi là gì?”
Ta làm bộ cười khẩy một cái mới nói: “Đường tỷ vẫn không thay đổi được cái điệu bộ không phóng khoáng này, nhập cung làm chủ tử rồi vẫn không ra gì như vậy”
Ta đột nhiên phát hiện ra tiềm năng của mình, nếu ở thời hiện đại ta hoàn toàn có thể cân nhắc dấn thân vào showbiz. Bởi vì hình tượng ta lúc diễn vai ác độc cay nghiệt, đừng nói tới Hoa mỹ nhân, ngay cả Thiên Chỉ nhìn ta cũng muốn xông vào đánh ta một trận.
“Ngươi…”
Hoa mỹ nhân đang muốn chỉ thẳng mặt ta mắng chửi ầm ĩ, nha hoàn phía sau đang bê khay canh liền kéo ống tay áo nàng ta, nhỏ giọng nói: “Mỹ nhân, chúng ta vẫn nên đi đưa canh giải rượu nhanh thôi, chậm chễ chút nữa canh sẽ nguội mất”
Nha đầu này có vẻ thông minh hơn chủ tử của nàng, chẳng qua ta đã hạ quyết tâm muốn kéo Hoa mỹ nhân xuống, một là lấy lòng Dạ Trọng Hữu, thuận tiện cho việc sau này hắn không có cơ hội dùng Hoa mỹ nhân làm con tin công kích Hoa phủ nữa, hai là tránh sau này Hoa Tướng bị thái độ ngỗ nghịch của ta mà tức giận, hồ đồ nhặt lại quân cờ là nàng ta, vậy ta hao tâm tổn sức bấy lâu nay chẳng phải mất toi sao?
Thế là ta bèn chờ lúc Hoa mỹ nhân đi ngang người ta, duỗi chân ra…
Thấy nàng ta lảo đảo ngã xuống đất, trong lòng ta cũng có cảm giác tội lỗi, có phải hơi ăn h.i.ế.p người quá rồi không nhỉ?
Lúc cảm giác tội lỗi loé lên, ta buộc mình phải hạ quyết tâm. Ta cũng chẳng phải nữ chính mang tấm lòng Bồ Tát, cái thứ cỏ dại như Hoa mỹ nhân, không khéo sau này sẽ trở thành nhân vật phản diện lớn mạnh. Trong truyện nàng cũng góp một tay khiến cả Hoa phủ bị c.h.é.m đầu, ta vẫn nên phòng ngừa chuyện chưa xảy ra, tránh để nàng ta có được quyền thế là được.
“Hoa Khiết, ngươi điên rồi à?” Hoa mỹ nhân đứng dậy phủi phủi y phục, trừng mắt nhìn ta.
Thiên Chỉ vô thức chắn trước mặt ta, ta khoát tay đẩy nàng ấy về sau, ta là người dám làm dám chịu.
“Lời này của Đường tỷ hình như quá, làm người khác đau lòng lắm biết không, tự mình không đứng vững lại quay sang trách ta?” Ta cố tình giở bộ mặt chịu tổn thương.
“Hoa Khiết, ta và ngươi không thù không hận, vì sao ngươi cứ mãi nhắm vào ta?” Thấy Hoa mỹ nhân đã nhịn không nổi, nha hoàn đứng cạnh liều mạng kéo nàng ta đi cũng không được.
“Trước kia vô số lần ta truyền tin cho Hoa Tướng, bây giờ ngươi đang lấy oán trả ơn à!”
Cắn câu rồi!
“Đường tỷ, tỷ đang nói gì, sao ta nghe không hiểu?”
Ta che miệng ngạc nhiên.
Hoa mỹ nhân bị ta kích thích đến nỗi vạ miệng: “Ngươi bớt giả ngu đi, nếu không có ta, sao Hoa Tướng có thể thăng tiến từng bước trong triều đình?”
Ta thở dài, nói: “Đường tỷ nói chuyện ngày càng tức cười, phụ thân ta một là không tham gia tranh giành, hai là không liên quan đến hậu cung, sao lại cần tỷ giúp đỡ được? Hơn nữa, tỷ tiến cung mới được một hai năm, quyền thế ở đâu ra lớn đến vậy?”
Để diệt trừ Hoa mỹ nhân này, ta đành phải cắn rứt lương tâm bịa đặt vài câu.
“Hoa Khiết, không biết phải nói ngươi quá ngu xuẩn hay là tự nghĩ mình thông minh, ngươi cho rằng Hoa Tướng cam tâm dậm chân tại chỗ sao?” Hoa mỹ nhân cười lạnh một tiếng.
Ta có chút khinh thường nghiêng đầu, đáp lời: “Suy nghĩ của phu thân có lẽ ta hoàn toàn không hiểu hết, nhưng dù sao cũng hiểu rõ hơn Hoa mỹ nhân. Nếu phụ thân tham luyến quyền thế, sao lại làm thinh với người Hoa mỹ nhân phái đến lấy lòng?”
Khuôn mặt Hoa mỹ nhân tái nhợt, chắc hẳn nàng đang không rõ tại sao Hoa Tướng đột nhiên lờ nàng ta đi, nhưng nàng ta vô cùng sĩ diện, vẫn mạnh miệng nói: “Ngươi cho rằng không có Hoa Tướng thì ta không thể làm nên chuyện gì sao? Không có hắn ta vẫn có thể nổi bật trong cái hậu cung đầy hỗn loạn này như thường, ngươi cứ đợi mà xem, sớm muộn gì ta cũng sẽ đội mũ phượng, xem lúc đó ngươi có chạy đến cầu xin ta không”
Chà, rất có chí hướng, có phải không làm được Hoàng hậu thì cũng phải lên đến chức Quý phi? Có điều đôi khi không biết tự lượng sức mình cũng không hay đâu.
“Từ bao giờ Hoa mỹ nhân lại có thể quyết định thay trẫm rồi? Ngươi muốn đội mũ phượng là được sao?” Dạ Trọng Hữu từ sau núi giả bước ra, mặt Hoa mỹ nhân tái nhợt như tờ giấy trắng.
“Hoa Khiết, ngươi gài bẫy ta!” Hoa mỹ nhân nghiến răng nhìn ta hằm hằm.
Dạ Trọng Hữu đứng chắn trước mặt ta, nói: “Ngươi vẫn chưa trả lời câu hỏi của trẫm, chỉ là một mỹ nhân nhỏ bé nhưng lòng dạ thì không nhỏ nhỉ”
Dù sao hắn cũng là Hoàng đế, bình thường luôn tỏ ra ôn hòa, nhưng khi phô trương quyền thế vẫn khiến người khác phải khiếp sợ, không phải chính ta cũng đã từng bị dọa đến run chân rồi đấy ư?
y da… Nhắc mới nhớ, từ bao giờ ta bắt đầu không sợ hắn nữa?
Lúc ta nói chuyện với Hoa mỹ nhân đã chặn sạch sẽ đường lui của nàng ta, là nàng tự nói không cần đến Hoa Tướng, nên bây giờ không thể dựa hơi được nữa.
Nghĩ đến nhiệm vụ của mình thành công rực rỡ, ta lấy khăn lau giọt nước mắt vô hình bên khóe mắt, nói: “Mong Hoàng thượng nể tình công lao của Hoa thị, chớ trách phạt Hoa mỹ nhân quá, thần phụ yếu ớt không thể chịu nổi gió lạnh, xin cáo lui trước”
Dạ Trọng Hữu nhìn dáng vẻ của ta, trong mắt tràn ngập ý cười, ho nhẹ một tiếng che giấu đi, sau đó quay lại nhìn khuôn mặt Hoa mỹ nhân đang tái mét như màu y phục trên người nàng.
Trong lòng ta thở dài, Hoa mỹ nhân cũng chưa làm ra điều gì quá đáng, Dạ Trọng Hữu nhất định chỉ đưa nàng vào lãnh cung. Vậy sau này ta có thể sắp xếp thêm người chăm sóc nàng một chút, đưa cho nàng chút ngân lượng, trong hậu cung có chút tiền là dễ dàng hành sự, nói gì đi nữa thì lần này cũng do ta tính kế nàng trước.
Vừa mới xoay người đã nghe thấy một tiếng hét căm hận hoà cùng hai tiếng kêu thất thanh.
“Hoa Khiết, đồ tiện nhân này!!”
“Vương phi!!”
“Hoàng thượng!!”
Cổ tay đột nhiên bị người gắt gao nắm chặt chặt, xoay người một cái đã bị kéo vào một lồng n.g.ự.c ấm áp, người đó ôm ta thật chặt, một tay giữ chắc phần gáy ta để ta không ngẩng được đầu lên, mùi mực xông thẳng vào mũi.
Trong lúc đó còn có tiếng gốm sứ đập vào lưng người ấy vỡ nát – chính là bát canh giải rượu mới nấu xong.
Khoảnh khắc này ta đột nhiên lý giải được tâm tình của Dạ Trọng Lan, chính là kiểu hết lần này đến lần khác bị người mình không thích cứu…. trong lòng đúng thật là một lời khó nói hết.
Dạ Trọng Hữu buông lỏng tay ra, lúc này ta mới có thể ngẩng đầu, hắn vẫn bình tĩnh đến nhẹ nhàng, chỉ là đôi môi đã tái nhợt đi vài phần.
Ta còn thấy vai phải của hắn đang… bốc khói.
Bát canh giải rượu này nóng đến vậy sao?
Cao công công vội vàng chạy tới, run rẩy nói: “Hoàng… Hoàng thượng…”
Dạ Trọng Hữu mặt không biến sắc, nhìn sang phía Hoa mỹ nhân đang hồn bay phách lạc, nàng ta tựa như đã quên phải cầu xin sự tha thứ, nhưng may vẫn còn nha hoàn bên người nhanh trí hơn, không ngừng dập đầu.
Nếu nói trước đó nàng ta vẫn còn có cơ hội trở mình, thì hiện tại đã hoàn toàn đi vào đường chết, muốn hại ta nhưng thành ra lại làm tổn thương long thể.
“Hoàng thượng, sao người lại…” Hoa mỹ nhân phảng phất như vừa mới tỉnh sau cơn mê, khó tin cất lời, trong lời nói mang vài phần trào phúng.
Dạ Trọng Hữu nhướng mày, nói với Cao công công: “Cao Vũ, mau giam hai người này lại, bịt miệng vào”
Thế là các tiểu thái giám khác như ong vỡ tổ chạy đến kéo Hoa mỹ nhân và nha hoàn đi, Hoa mỹ nhân như có điều gì muốn nói, đáng tiếc miệng bị bịt chặt, đôi mắt tràn đầy thù hận nhìn ta.
Cảnh tượng này khiến ta thấy bi thương đến nhường nào, trong hậu cung này sống không dễ dàng, sống hay c.h.ế.t đều phải dựa vào tâm tư của Hoàng thượng.
Một lát sau, ở núi giả chỉ còn bốn người là ta, Dạ Trọng Hữu, Cao công công và Thiên Chỉ.
Cả người Dạ Trọng Hữu ướt nhẹp, Cao công công bây giờ mới hoàn hồn: “Hoàng thượng, chi bằng trước tiên đến cung gần đây nhất, để lão nô tìm bộ y phục mới đến thay”
Dạ Trọng Hữu gật đầu đồng ý, Cao công công ngay tức khắc vội vàng chạy đi, hắn cũng hiểu chuyện này càng ít người biết càng tốt, nên tự mình đi.
Dạ Trọng Hữu xoay người, vừa đi được mấy bước đã quay đầu nói với ta: “Còn không mau đi theo?”
Mặc dù có chút không tình nguyện, nhưng dù sao người ta đỡ hộ ta mới khổ sở như vậy, ta không tiện từ chối, đành ngoan ngoãn đi theo.
Tìm một cung điện không có người ở, Dạ Trọng Hữu đẩy cửa bước vào, ta vừa bước qua một chân thì nghe được tiếng hắn: “Để nha hoàn của ngươi ở ngoài canh chừng, đợi chút nữa Cao công công tới thì dẫn đường”
Chân còn lại của ta treo lơ lửng giữa không trung.
Cô nam quả nữ, ở chung một phòng, càng nghĩ càng thấy không hợp lý.
Ta rút chân về, nói: “Vậy thần cũng không vào nữa, thế này không hợp lễ”
Dạ Trọng Hữu không phản ứng, mỉm cười nói: “Ngươi không nói ta không nói, làm gì có ai biết. Hay là ngươi muốn để người khác biết trẫm vì ngươi nên mới thành ra như này?”
Tên này thật sự quá đáng mà, thân phận hai chúng ta vô cùng nhạy cảm, nếu để người ngoài biết được chuyện này, đối với cả hai đều bất lợi. Ngay lúc ta đang cân nhắc, bỗng nhiên Dạ Trọng Hữu ném cho ta một vật, ta vô thức đón lấy, là một bình sứ nhỏ.
“Đây là cái gì?”
“Thuốc mỡ” Dạ Trọng Hữu nói: “Vì ngươi trẫm mới bị thương đấy, nên mau qua đây giúp trẫm bôi thuốc đi, tay trẫm không với ra sau được”
….. Đúng là là không cho ta lý do để khước từ.
Chậm chạp cất bước, vừa ngẩng đầu đã giật cả mình.
“Người đang làm gì vậy?”
Dạ Trọng Hữu vừa cởi đai lưng vừa vô tội nhìn ta: “Cởi y phục chứ gì”
“Người người… người…” Ta lắp bắp cả nửa ngày cũng không nói ra được câu nào đại loại như ‘Ngươi mặc y phục vào đi để bôi thuốc’
Cuối cùng ta nhịn không nổi cúi đầu nói: “Hay là thần để Thiên Chỉ bôi thuốc cho người nhé?”
Nghe thấy tiếng cởi y phục đột nhiên dừng lại, ngay sau đó Dạ Trọng Hữu nói: “Ngươi cho rằng long thể là thứ ai cũng có thể nhìn sao?”
Ta…. Ngươi cho rằng ai cũng cũng muốn nhìn ngươi sao?
“Vậy đợi Cao công công quay lại bôi thuốc cho người đi?” Ta vẫn sống c.h.ế.t giãy giụa.
Giọng nói của Dạ Trọng Hữu vẫn hững hờ như trước: “Ngươi muốn để trẫm đau ngất đi à?”
“Nào đến mức khoa trương như vậy….” Ta nhịn không được ngẩng đầu phản bác, không tránh khỏi sững sờ không nói nên lời.
Chỉ thấy áo hắn đã tuột đến thắt lưng, quay lưng về phía ta, hai vết đỏ to bằng lòng bàn tay ở sau lưng có thể dễ dàng thấy được.
Nhịn không được tiến lên trên một bước, ta mới phát hiện thì ra vết đỏ kia do bị bỏng mà thành, bởi vì ta nhìn thấy bên trên… nổi lên bảy tám vết phồng rộp to bằng móng tay.
Nghiêm trọng đến vậy sao?
“Hoa mỹ nhân dùng bát sứ loại nào thế nhỉ?” Ta không chịu nổi mở miệng hỏi.
Dạ Trọng Hữu cúi đầu, ánh mắt khó hiểu: “Sao ngươi lại nghĩ ra được câu hỏi này nhỉ?”
“Hiệu quả giữ nhiệt sao lại tốt đến thế?” Ta theo bản năng nói thầm.
Vừa rồi thấy nha hoàn của Hoa mỹ nhân bê cái khay một lúc lâu, không nghĩ tới còn nóng đến mức ấy, chỉ có thể khẳng định một điều, da thịt Dạ Trọng Hữu quá mỏng manh, không chịu được bỏng.
Nhìn thấy khuôn mặt bấc đắc dĩ của Dạ Trọng Hữu, ta mới nhận ra mình đang nói cái gì, không đợi ta mở miệng giải thích, hắn đã nói: “Có phải ngươi đang cảm thấy trẫm quá mỏng manh?”
Người trong hoàng thất đều biết thuật đọc tâm sao?
Dạ Trọng Hữu khẽ động đậy, hình như muốn xoay người đối mặt với ta, ta vội vàng nhanh hơn vài bước giữ vai hắn lại: “Hoàng thượng đừng nhúc nhích, thần vẫn đang bôi thuốc cho người mà”
Đại ca, ngươi đang không mặc áo đó, nhìn từ sau lưng ta đã thấy lúng túng rồi, ngươi còn muốn xoay người sao?
Có điều ta là người của xã hội hiện đại, đã nhìn vô số cảnh ái muội, ta vẫn còn có thể trụ được. Nhưng Dạ Trọng Hữu lại là cổ nhân, dưới chế độ phong kiến, hắn đang nghĩ gì vậy? Ở trước mặt Hoàng tẩu của hắn khỏa thân trên?
Chẳng trách có câu thành ngữ “Hoàng tẩu như mẹ hiền”?
Trong lòng cứ suy nghĩ vẩn vơ, nhưng tay không dám buông lỏng, mở nút chai của bình sứ ra, đổ một ít ra tay.
Dường như cảm thấy bầu không khí lúc này có phần xấu hổ, ta nói qua loa: “Hoàng thượng lúc nào cũng mang theo một ít thuốc trị bỏng trong người sao?”
“Đây không phải là thuốc trị bỏng, là thuốc giảm đau, thích hợp dùng lúc này” Dạ Trọng Hữu vẫn không cử động, nói với ta.
Ta nhíu mày, mang thuốc giảm đau bên người thì quá không bình thường.
“Mọi chuyện trong Hoàng cung đều dễ dàng thay đổi trong nháy mắt, cho nên có đôi lúc cần phải phòng ngừa mọi rắc rối có thể xảy ra”
Dạ Trọng Hữu dường như có mắt sau gáy chủ động giải đáp nghi vấn trong lòng ta, có điều tại sao hắn lại bày ra bộ dạng chân thành này với ta, thật sự coi ta là người của hắn sao?
Nhanh tay thoa thuốc lên vết bỏng cho hắn xong, ta lùi về sau vài bước, nói: “Hoàng thượng, xin thay y phục”
Đợi cả nửa ngày không có hồi âm, ta nhịn không nổi ngẩng cao đầu một chút, vừa hay thấy Dạ Trọng Hữu đang nghiêng đầu tức cười nhìn ta, hắn nói: “Y phục của trẫm Cao Vũ vẫn chưa mang tới”
“Vậy thần ra ngoài đợi Cao công công tới” Ta không muốn đợi chờ thêm chút nào.
“Hoa Khiết” Tiếng Dạ Trọng Hữu vang lên, ta nghe vậy liền dừng bước, biết ngay không dễ gì thả ta đi như vậy mà.
“Ban nãy đằng sau núi giả ngươi luôn miệng nhắc đến Mộ Dao là có ý gì?”
“Mộ Dao quá ưu tú, cho nên trong lòng Ngũ Sóc Mạc cũng mang ý đồ bất chính, thần có lòng nhắc nhở Hoàng thượng thôi” Ta lại bắt đầu minh oan.
Ánh mắt Dạ Trọng Hữu d.a.o động, trầm ngâm một lát mới mở miệng: “Sao… sao ngươi lại biết?”
Ta không để ý sơ hở trong lời của hắn, nhìn thẳng vào mắt hắn nói: “Bởi vì khi yêu một người, chỉ có ánh mắt là không thể che giấu, ánh mắt Hoàng thượng nhìn thần và Mộ Dao có sự khác biệt hoàn toàn, thần là nữ tử, dĩ nhiên sẽ nhìn ra”
Nói xong ta mới âm thầm suy luận lại, bâh giờ có tính là ta đang xúi giục mấy tên nam nhân này sớm khai chiến vì Mộ Dao không nhỉ?
Nhìn về phía Dạ Trọng Hữu, hắn quay đầu đi nên không nhìn ra biểu cảm, giây lát sau hắn lại xoay người lại…. dọa ta vội vàng quay người đi, không nên bất lịch sự nhìn như thế.
Giọng nói của hắn tràn ngập ý cười: “Ánh mắt trẫm nhìn nàng ta, đương nhiên khác với ngươi”
Ta cảm ơn ngươi đã nói với ta sự thật này.
Trong lòng đang thầm nguyền rủa, vừa hay nghe thấy tiếng Cao công công truyền tới: “Hoàng thượng đang ở trong đó sao?”
“Ở đây ở đây” Ta vội vàng trả lời, đang muốn nhân dịp thoát thân, trong lòng nghĩ một lúc lại khựng lại, quay lưng về phía Dạ Trọng Hữu, nói: “Lúc nãy đa tạ Hoàng thượng cứu giúp, chuyện Hoa mỹ nhân xem như là thần đáp lễ lại Hoàng thượng, Hoàng thượng về sau không cần đa nghi Hoa phủ có ý đồ bất chính nữa, một người mang ý đồ xấu sẽ không đến mức phải tự chặt đường lui của mình”
Sau khi nói xong, ta đi thẳng ra cửa, vừa mở hé một cái, bất chợt có cánh tay vươn ra đóng chặt cửa lại. Dọa ta giật mình một cái, tên này bước tới sao không hề có tiếng động gì thế?
Thanh âm từ sau tai truyền tới: “Rốt cuộc ngươi muốn trẫm nói bao nhiêu lần ngươi mới tin trẫm không hoài nghi ngươi?”
“Không phải là thần không tin…” Ta bất đắc dĩ quay đầu muốn trả lời, nhưng đập vào mắt lại là một lồng n.g.ự.c vững chắc.
Đang cởi trần!!!
Vị hoàng đế này cuồng lõa thể sao?
Kinh hãi xong ta nhanh chóng cúi gằm đầu xoay đầu lại, nhưng vì tốc độ quá nhanh không phanh kịp, lại đập đầu một phát vào cửa.
Cánh tay đặt trên cửa buông xuống, sau đó ta nghe thấy tiếng cười nhạo không thèm che giấu của người kia, cười đến mức mặt ta đang nóng chuyển sang lạnh.
Dứt khoát nhắm mắt quyết định, trực tiếp mở cửa đi thẳng ra ngoài, Thiên Chỉ chạy chậm sau lưng ta, Cao công công thì một mặt mù mờ bưng khay đứng ngoài cửa.
Về tới yến tiệc, ta thật thà quay trở lại chỗ ngồi, Dạ Trọng Lan thấy cục u trên trán ta thì hơi sửng sốt, định mở miệng nhưng cuối cùng vẫn quay đi không nhìn ta nữa. Lần hỏi ta dấu bàn tay trên mặt hôm trước bị ta nói một hồi, bây giờ có lẽ hắn sẽ không dám dễ dàng dây vào ta lần nữa.
Thời gian tầm nửa chén trà thì Dạ Trọng Hữu mới chậm rãi tới, bước đi mạnh mẽ, nhìn không chớp mắt, trò chuyện vui vẻ với người trên bàn tiệc, mặt không hề biến sắc.
Ta không khỏi hít sâu một hơi, trong lòng có cảm giác nói không nên lời, cảm giác bị bỏng ta rất rõ. Lúc đi học có một lần đang đun nước nóng thì bị người đằng sau va phải, nước nóng trực tiếp đổ thẳng lên mu bàn tay, hai ngón tay bị bỏng phồng rộp lên. Bởi vì đang là mùa đông, cho nên cứ cách nửa canh giờ phải thấm một chút nước lạnh vào mới giảm được chút bỏng.
Lúc ấy tay ta còn có thể băng thạch cao, không động vào sẽ ổn, mà Dạ Trọng Hữu lại bị bỏng ở lưng, lúc cử động quần áo sẽ bị ma sát vào vết bỏng, khí chất kia….
Ta thừa nhận mình đã coi thường hắn, hắn tuy là một Chân Long thiên tử mong manh, thế nhưng có sức chịu đựng cực kì tốt.
Thấy yến hội sắp sửa kết thúc, Ngũ Sóc Mạc đột nhiên mở miệng: “Nghe nói kinh thành khắp nơi đều là người tài, hôm nay ta cũng xnàng như được mở mang kiến thức, không biết ta có thể mạo muội được chiêm ngưỡng không?”
Dạ Trọng Hữu vẫn mang ý cười nhàn nhạt: “Lời này của Đại hoàng tử khách khí quá rồi, là người nào lại được lọt vào mắt xanh của ngươi?”
Ngũ Sóc Mạc đứng thẳng dậy chắp tay hành lễ: “Bệ hạ có đức, ta cũng sẽ không làm một con sói, nếu như có thể có được người này, ta nguyện dâng tòa thành trì biên cảnh trong năm năm tới”
Yến hội đột nhiên trở nên yên tĩnh, các quan viên nhìn nhau, quả thật quá xa hoa rồi, không biết người nào mà lại có cái giá trị cao như vậy.
Ta cầm chén trà nhấp một ngụm, nhìn sắc mặt Mộ Dao đang dần chuyển sang trắng bệch, trong lòng không khỏi cảm thán – đúng là hồng nhan họa thủy, cổ nhân nói cấm có sai.
Dạ Trọng Hữu không thấy lộ ra vẻ kinh ngạc hay vui mừng, ánh mắt vẫn không gợn sóng hỏi: “Đại hoàng tử có thể nói xem là người phương nào mà quan trọng vậy không?”
Ngươi còn giả bộ à, ta rõ ràng đã nói với ngươi đấy là Mộ Dao, ngươi còn giả bộ!
“Người này trong mắt người khác có lẽ nhẹ tựa lông hồng, nhưng trong lòng ta vật báu” Lời nói của Ngũ Sóc Mạc vô cùng chân thành, hắn xoay đầu, chỉ tay: “Chính là… nha hoàn của Tấn vương phủ”
Những quan viên khác thấy chỉ là một nha hoàn nhỏ bé liền thở phào nhẹ nhõm, phỏng chừng trước đó họ tưởng Mạc Song Ngũ đòi hỏi cao sang, muốn một quý nữ nhà quyền quý, nhưng một đứa nha hoàn đổi lấy một tòa thành trì, quả thật hời quá.
Chỉ có mình Dạ Trọng Lan mặt càng ngày càng đen, ta không nhịn được chăm chú quan sát, sắp có kịch hay để xnàng rồi, kích động c.h.ế.t mất.
Khóe mắt lơ đãng nhìn về phía Dạ Trọng Hữu, sắc mặt hắn không chút thay đổi, không hề cười, nhưng vì sao người hắn nhìn lại là… ta? Ta vẫn chưa có hành vi gì khiến người khác hoài nghi mà!?
Dạ Trọng Lan nặng nề đặt chén trà trong tay xuống bàn, trên mặt như đóng một tầng băng: “Người của Tấn vương phủ không phải người khác nói muốn là có thể có được”
Dạ Trọng Lan hơi ngẩng đầu, mắt đảo qua những người mang vẻ mặt khác nhau trong yến tiệc, sau đó đôi mắt phóng về phía Mạc Song Ngũ, môi mỏng hé mở: “Ai nói nàng ấy là nha hoàn? Nàng ấy là… nữ nhân của ta”
Nghe xong câu này ta không khỏi run lên một cái, cố gắng kiềm chế đôi tay không được xúc động cào bàn, đúng là vừa buồn nôn vừa gượng gạo!!!
Lúc đọc truyện không có cảm giác này, sao giờ chính tai nghe thấy lại hận không thể xông lên vả người đang nói kia hai cái bạt tai chứ? Có thể nói chuyện tử tế một chút được không?
Nhưng thấy ánh mắt cảm động sâu sắc của Mộ Dao, ta hít một hơi thật sâu để bản thân bình tĩnh lại, đương sự người ta nguyện chịu khổ bị đánh, đáng thương cho ta, người ở bên ngoài xem trò vui này nổi hết cả da gà.
“Nữ nhân của ngươi? Ơ…” Mạc Song Ngũ mở to mắt ngạc nhiên: “Thế người ngồi bên cạnh ngươi là ai?”
Mọi người đồng loạt nhìn về phía ta, giờ ta mới nhận ra hắn đang nói mình, lời này của Mạc Song Ngũ ý muốn chia rẽ rõ ràng quá.
Ta đang phân vân xem có nên mượn gió bẻ măng không, nói ta ghen tuông nên sẽ không tha cho Mộ Dao, sau đó lấy thư hòa ly thì có người giành nói trước, là… Hoa Tướng.
“Tấn vương nói thế là có ý gì? Cựu thần không hiểu” Hoa Tướng có vẻ như đang ra mặt cho ta, rõ ràng lão đang sợ ta làm lung lay vị trí của lão.
Dạ Trọng Lan đánh mắt sang nhìn ta, rồi lại nhìn về phía Hoa Tướng, ánh mắt thâm trầm: “Hoa tướng kích động quá rồi, nam nhân tam thê tứ thiếp là chuyện bình thường. A Khiết là vương phi, trước giờ luôn rộng lượng, Hoa tướng cần gì phải nhiều lời?”
Lời nói mang theo cảnh cáo, Hoa Tướng cũng đã hiểu, lập tức ngồi xuống, còn không quên hung tợn trừng mắt lườm ta một cái, như đang trách ta vô dụng.
Cái lão già không có chuyện gì cũng gây sự này nữa, đừng quên những chuyện Hoa Khiết từng làm.
Mạc Song Ngũ thấy vậy cũng không nói tiếp chuyện này, nâng ly rượu tỏ ý xin lỗi, Dạ Trọng Lan uống một hơi cạn sạch.
Sau đó ta thấy ánh mắt Mạc Song Ngũ nhìn ta kiểu ‘là người lưu lạc cuối chân trời như nhau cả’, đoán hắn lại muốn lôi kéo ta hợp tác, ta vờ như không thấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Yến hội kết thúc, mọi người nhao nhao giải tán, những ánh mắt nhìn ta mang theo những cảm xúc khác nhau, có ánh mắt đồng tình, cũng có ánh nhìn hả hê. Trong lòng ta nảy lên một cái, giả vờ tinh thần chán nản, nếu không thể nóng vội rời đi ngay, vậy ta sẽ diễn vở thê tử thương tâm đến mất màu cho các người xem, như vậy sau này cũng dễ mở miệng, người bên ngoài không nói gì được ta.
Dạ Trọng Lan thấy ta diễn bắt đầu cau mày, trực tiếp rời đi, Mộ Dao cũng đi theo hắn, ta đoán họ lại đến nơi nào đó mở rộng cửa lòng rồi.
Thấy xung quanh không còn ai, ta nghênh ngang bước lên xe ngựa, thiếu một người làm ta có cảm giác trong xe không còn chật chội nóng bức nữa.
MMC
Từ sau ngày Dạ Trọng Lan làm ai nấy đều kinh ngạc trong lễ tẩy trần, Mạc Song Ngũ cứ cách ba buổi năm ngày lại đến thăm hỏi ta, xem ra hắn thật lòng muốn bàn với ta cách cướp người.
Thời gian đi sứ của hắn khoảng chừng một tháng, chẳng trách hắn sốt ruột, nhưng hắn mời lần nào ta cự tuyệt lần ấy, tỏ vẻ thờ ơ không bước ra khỏi cửa, suốt ngày tán gẫu với đám nha hoàn. Cùng lắm thì tránh mặt hắn một tháng thôi, hắn cũng đâu thể xông vào Tấn vương phủ!
Vậy nên ngày ngày ta nằm phơi nắng tâm sự với nha hoàn, biết không ít mấy tin đồn thú vị của đám hạ nhân trong phủ.
“Vương phi., hôm qua trên võ đài luận võ, Hoa thị vệ trổ tài, mấy lão phủ binh thua sạch” Nha đầu Thúy Trúc nói ba câu rồi vẫn chỉ bàn về Hoa Nhung Châu, nghe rất tự hào, cứ như đang nói về bạn trai mình vậy.
Ta phối hợp diễn với nàng ấy, kinh ngạc mở miệng: “Lợi hại vậy sao? Không phải hắn mới vào phủ được nửa năm thôi à?”
“Vương phi không biết, chứ ngay cả vương gia cũng phải khen huynh ấy, còn bảo theo chân thị vệ Viên Phong học mấy chiêu là có thể đánh ngang tay với Nam thị vệ. Lần đầu tiên nô tì thấy huynh ấy đã cảm thấy huynh ấy không phải người bình thường” Thúy Trúc sùng bái trả lời, dáng vẻ mê muội.
Thiên Chỉ bên cạnh hừ một tiếng: “Đó là do Nam Phong thị vệ nhường hắn thôi, một nha hoàn chưa gả chồng như ngươi nói mấy lời này không sợ không gả đi được hay sao”
Tuy ta chưa thấy Viên Phong động thủ bao giờ, nhưng thân là đệ nhất thị vệ bên người Dạ Trọng Lan, võ công nhất định rất cao cường.
Hoa Nhung Châu làm người khác phải ngạc nhiên, mà tính cách cũng không tệ, sau này ta có thể cân nhắc xem có thể thu phục được hay không, nói chung ở thời đại này, nữ tử ra ngoài phải có một người vừa biết võ công vừa trung thành thì mới an toàn.
Thấy Thiên Chỉ và Thúy trúc lại chuẩn bị cãi nhau, đúng lúc ta thấy bóng dáng Hoa Nhung Châu đi ngang qua cửa viện, vội cao giọng gọi: “Hoa Nhung Châu, ngươi vào đây!”
Thúy Trúc thấy người trong lòng mình bước tới lập tức im lặng. Chắc hẳn Hoa Nhung Châu vừa từ chỗ luyện võ về, ăn mặc gọn gàng, trên trán còn vương vài giọt mồ hôi.
Hắn bước vào trong viện, hình như rất vui, ta tò mò: “Có chuyện gì vui à? Thấy tâm trạng ngươi không tệ”
Hoa Nhung Châu chào một cái rồi mới nói: “Cuối cùng vương phi cũng nhớ tên của thuộc hạ”
Con người ta có trí nhớ không tệ lắm, đã bao giờ quên tên của hắn đâu! Thấy Thúy Trúc không vui bĩu môi, ta cũng không nói tiếp đề tài này nữa.
“Vừa rồi mới nghe Thúy Trúc kể ngươi đánh ngang tay với Nam Phong thị vệ?” Ta hỏi.
Hoa Nhung Châu cúi thấp đầu, không một chút kiêu ngạo: “Là Viên Phong thị vệ vẫn chưa dùng hết sức, nếu không… thuộc hạ cũng không qua được mười chiêu”
Tốt lắm, biết tiến biết lùi, không phải vì thắng lợi trước mắt mà vênh mặt đắc ý, ta âm thầm gật gù, người này có thể làm nên chuyện lớn. Nghĩ đến đây, ta nhìn Thúy Trúc bên cạnh, trêu chọc nói: “Con mắt của Thúy Trúc quả nhiên không tồi!”
“Vương phi này…” Thúy Trúc giậm chân một cái, mặt đỏ bừng chạy vào phòng.
Đám nha hoàn thấy vậy, đứa nào đứa nấy thầm cười trộm, ta nhìn bóng lưng chạy trối c.h.ế.t của Thúy Trúc cũng không nhịn được bật cười. Nha đầu này thật là, thích một người phải để cho người ta biết chứ, nếu không sao người ta biết mà thích lại ngươi được?
Quay đầu đối diện với đôi mắt nâu của Hoa Nhung Châu, trong đó như ẩn giấu một tầng sương mù, đối lập hoàn toàn với những người nói nói cười cười trong viện, nụ cười trên môi chợt tắt, trong lòng không hiểu sao hẫng một nhịp.
“Vương phi, trong cung truyền lời tới, nói là thái hậu nương nương lâu chưa gặp người, tuyên người vào cung” Gã sai vặt trong quý phủ bẩm báo.
Ta không khỏi thở dài, đã tránh nạn trong Tấn vương phủ hai mươi ngày rồi, tần suất Mạc Song Ngũ đến cũng ngày càng ít đi, giờ ta có thể xuất phủ. Thái hậu là một tòa núi lớn, ta nào dám đắc tội với người..
Thu xếp xong ta lập tức khởi hành.
Trong hậu cung vô cùng vắng vẻ, có lẽ do ta đến đúng lúc vắng người, cũng có thể… là cố ý đuổi người khác ra ngoài để chờ ta.
Quy củ chào một tiếng, ta ngồi xuống, thái hậu mỉm cười, không thấy có chỗ nào bất thường: “Nghe nói nhiều ngày qua con ở Tấn vương phủ, không bước chân ra khỏi cửa?”
Ta gật đầu, bà nói tiếp: “Chuyện này không được, bây giờ con đã là Tấn vương phi rồi, bình thường đi qua đi lại nhiều một chút, chủ mẫu một phủ không thể nhốt mình trong viện mãi được, phải qua lại với các phu nhân phủ khác nhiều hơn”
Ta mỉm cười đáp lại: “Thần thiếp nhớ kĩ”
Thấy ta không để tâm, thái hậu nhíu mày nói: “Con đừng có mà coi thường, mấy hôm trước trong yến tiệc Lan Nhi đã đánh động rồi, con phải chú tâm vào. Phu thê sống cùng nhau lâu, tình cảm sẽ dần dần phai nhạt, cho nên quyền lực nắm chắc trong tay mới là thứ lâu bền nhất”
Ta sửng sốt, thấy thái hậu nghiêm túc dạy bảo, trong nháy mắt ta thấy bà có chút giống Hoa phu nhân.
Hậu cung tối kị để lộ tâm tư ra bên ngoài, thái hậu đã trải qua vô số chuyện cung đấu, sao bây giờ có thể thẳng thắn nói với ta những lời thật lòng như vậy? Xemp ra bà ấy đã thật sự coi ta là người của mình.
Sống mũi cay cay, nếu ta thật sự thích Dạ Trọng Lan, không chừng ta sẽ nghe theo lời bà.
Đang nghĩ xem có nên đánh cược nói ra suy nghĩ của mình không, không biết thái hậu có về phe ta không, thái hậu lại nói tiếp: “Nha hoàn hôm đó tên là Mộ Dao đúng không? Nàng ta… Con định xử lý thế nào?”
Do dự một lúc, bây giờ quá mạo hiểm, ta không dám đánh cược: “Vương gia thích thì con cũng sẽ thuận theo ý ngài ấy”
Thái hậu thở dài, giọng cao thêm mấy phần: “Chuyện Tấn vương phủ con phải để tâm vào, đừng để đến một đứa nha hoàn cũng dám bò lên giường chủ tử.
“Mộ Dao không phải loại người như vậy” Ta theo bản năng nói.
Ta biết rõ Mộ Dao có hào quang nữ chính, dựa theo tính cách của thái hậu, sau này nếu hai người tiếp xúc, thái hậu tất nhiên sẽ không chán ghét nàng ta, vậy nên ta nói đỡ cho nàng mấy câu, miễn cho nàng nói xấu ta trước mặt thái hậu.
Đón ánh mắt không đồng tình của thái hậu, ta nói tiếp: “Thái hậu nương nương không biết đấy thôi, nhưng theo con được biết Mộ Dao chưa bao giờ chủ động câu dẫn vương gia, sau này có cơ hội mẫu hậu hãy gặp Mộ Dao một lần, sẽ không nghĩ như vậy nữa”
Thái hậu tuy không nói đến Mộ Dao, nhưng vẫn hơi kinh ngạc thốt lên: “Sao bây giờ tính con trở nên… yếu đuối như vậy?”
Đây không phải là yếu đuối dễ bắt nạt, chỉ là ta đã biết trước kết cục, không muốn tranh giành mà thôi.
Ta cúi thấp đầu không nói thêm gì nữa, thái hậu nghĩ rằng ta đang tủi thân, nói tiếp: “Trước kia con vì Lan Nhi suýt chút nữa mất mạng, lần này nó cũng quá đáng, con quang minh chính đại gả cho nó, về tình về lý nó không nên làm như vậy, nếu con ngại không nói, ta sẽ đi nhắc nhở nó thay con”
“Mẫu hậu” Ta nhìn lên, cong môi nói: “Sao con có thể lấy được vương gia, không phải người là người rõ nhất hay sao?”
Dù thái hậu biết rõ chân tướng chuyện Hoa Khiết gả cho Dạ Trọng Lan, nhưng trước đây Dạ Trọng Lan cố chấp làm theo ý mình, không phải bà chưa từng khuyên bảo hắn. Không ngờ hiện tại bị ta nói thẳng tuột ra như thế, khuôn mặt bà hiện lên vài phần xấu hổ.
“Con… Đứa trẻ này, đừng nói lung tung, ta đang nói đến chuyện của nha đầu kia”
Ta nói, ánh mắt sắc bén: ”Mẫu hậu, con nghĩ ra một cách”
“Cách gì?” Thái hậu nheo mắt.
“Xin mẫu hậu hạ chỉ phong Mộ Dao làm… làm trắc phi của Tấn vương”
Thái hậu nhìn ta chằm chằm, nói: ”Những lời con vừa nói là thật lòng?”
Ta không hề lảng tránh đáp: ”Vâng“
Giằng co một lúc lâu, cuối cùng thái hậu đành nói: “Vậy ta đáp ứng tấm lòng của con, lát nữa ta sẽ nói với hoàng thượng một tiếng, ngày mai phái công công đi truyền chỉ”
“Đa tạ mẫu hậu” Ta quỳ xuống bái lễ, mang theo tất cả thành tâm của mình.
Tuy thái hậu không biết cách của ta là gì, nhưng vẫn nguyện làm theo ý ta, xem ra những ngày qua ta cố gắng không phí công, thái hậu rốt cuộc cũng không còn nghi ngờ ta nữa.
Ra khỏi hoàng cung, mới đi được một khắc chợt nghe thấy âm thanh quen thuộc chặn trước xe ngựa: ”Phía trước có phải là xe của Tấn vương phi không?”
Quả nhiên vẫn không trốn được, cái tên Ngũ Sóc Mạc này bám dai thật đấy.
Hoa Nhung Châu đang định tránh đi thì bị ta cản lại.
Ta vén mành xe ngựa lên, nói với Ngũ Sóc Mạc đang ngồi trên ngựa: ”Không biết đại hoàng tử có chuyện gì muốn nói?”
Ngũ Sóc Mạc thúc ngựa lên trước vài bước: “Vương phi đúng là người bận rộn, ta gửi thư qua nhiều lần mà cũng không gặp được vương phi”
“Đại hoàng tử cứ đùa, ta chỉ là một người nữ nhân sau hậu viện, với lại đại hoàng tử gặp ta không hợp lý lắm, nếu đại hoàng tử có chuyện gì cứ trực tiếp đi tìm Tấn vương là được” Ta không kiêu kì đáp lời, hạ mành xe xuống, không nói nhiều với hắn nữa.
Hắn kéo mành che lại, dựa gần nói: ”Ta và vương phi tất nhiên là có chuyện để nói rồi, ví như nói về… nha hoàn trong Tấn vương phủ ấy”
Cái tên Ngũ Sóc Mạc này cố chấp quá, hắn dựa vào đâu mà chắc chắn ta sẽ hợp tác với hắn? Là vì trước đây Hoa Khiết với Mộ Dao có liên quan đến nhau à?
“Ta không hiểu ý của đại hoàng tử? Nha hoàn nào cơ?” Ta giả ngu.
Ngũ Sóc Mạc không thèm đếm xỉa đến sự thờ ơ của ta, nhướng mày nói: “Mộ Dao”
“Thì ra hoàng tử nói nàng ta” Ta làm bộ chợt nhận ra: “Hình như đại hoàng tử vẫn chưa biết, tháng sau nàng ta đã trở thành… trắc phi của Tấn vương phủ rồi”
Khuôn mặt Ngũ Sóc Mạc lập tức tối sầm lại, ta vẫn giữ nguyên vẻ mặt tràn đầy tươi cười nhìn hắn.
“Vương phi đúng là từ bi” Ngũ Sóc Mạc đầy chế nhạo nói.
Ta bị hắn chọc tức, không hợp tác được thì trở mặt, đây là loại người gì vậy?
“Đại hoàng tử thay vì ở đây lãng phí thời gian công sức với ta, không bằng đặt sự quan tâm lên người khác nhiều hơn đi. Dù sao quyền lựa chọn cũng… ở trong tay nàng ta. Nếu trong lòng nàng ta có người, sao lại để người đơn độc một mình hoài tâm ở đây?”
Đồng tử của Ngũ Sóc Mạc co rút lại: “Ngươi đã biết được chuyện gì rồi?”
Hắn và Mộ Dao vẫn luôn bí mật qua lại với nhau, nên không ai biết chuyện giữa bọn họ.
“Chẳng phải ở tiệc tẩy trần đại hoàng tử mở lời nói muốn Mộ Dao đó sao? Nếu đã dành tình cảm cho nàng ta thì nên theo mong muốn của nàng ấy, nếu không dù nỗ lực đến đâu cũng vô dụng” Ta nửa úp nửa mở nói.
Trong lúc Ngũ Sóc Mạc đang đờ người, ta lại nói: “Đại hoàng tử thử nghĩ kĩ lời ta nói mà xem, nếu tháng sau người vẫn còn ở kinh thành, tới lúc đó hoan nghênh người đến tham gia hôn lễ của Tấn vương phủ, hôm nay ta cáo từ trước vậy”
Ta kéo mành che trong tay Ngũ Sóc Mạc, thấp giọng nói với Hoa Nhung Châu: “Đi thôi”
Hoa Nhung Châu gật đầu, lần này Ngũ Sóc Mạc cũng không ngăn cản nữa.
Ta thật sự mong hắn có thể hiểu được đạo lý này càng sớm càng tốt, trong tình yêu chỉ có một người cố gắng thôi thì vô ích, hắn chỉ là nam ba, vậy nên hãy sớm tỉnh ngộ, thoát ra khỏi bể khổ này càng sớm càng tốt.
Ngày hôm sau, trong cung quả nhiên có người đến truyền chỉ.
Công công truyền chỉ xong rồi rời đi, Dạ Trọng Lan quay đầu nhìn ta.
Hôm qua ta vừa vào cung, hôm nay thánh chỉ đã tới gõ cửa, chuyện này rõ ràng có liên quan đến ta, mà ta cũng không định giấu diếm hắn.
“Nàng có ý gì?” Dạ Trọng Lan nhìn ta, ánh mắt mang theo vẻ hoài nghi.
Ta không chút sợ hãi ngẩng đầu: “Thiếp chỉ thuận theo mong muốn của vương gia, sao vương gia còn chưa hài lòng?”
Ta cảm thấy nụ cười của mình lúc này chẳng khác gì một nhân vật phản diện, cho nên Dạ Trọng Lan trong nháy mắt mới nổi giận đùng đùng.
“Nàng có biết mình đang làm gì không?” Hắn siết chặt cổ tay ta kéo ta về phía hắn, sau đó nhìn ta đăm đăm.
“Vương gia thấy làm trắc phi ấm ức cho Mộ Dao?” Ta ra vẻ đại đức đại lượng: “Vậy… hay là thiếp cho nàng ấy vị trí chính phi của thiếp được không?”
Cuối cùng Dạ Trọng Lan cũng buông tay ta ra, sức hắn lớn nên suýt nữa làm ta bị ngã, may mà có Thiên Chỉ kịp thời đến đỡ.
Hắn xoay người rời đi, tựa như không muốn nhìn ta thêm một lần nào nữa.
Nếu tất cả chân tướng đã sáng tỏ cũng không khiến hắn hưu ta, vậy ta không cần giả vờ đoan trang nữa, để xem hắn chịu đựng ta được bao lâu.
Hắn đi rồi, Mộ Dao nhìn thánh chỉ vẫn nằm trong tay ta nói: “Chuyện này thực sự là do ngươi làm sao?”
Ta nhún vai: ”Không ta thì ai?”
Mộ Dao im lặng một lúc, ánh mắt mang theo dò xét: “Ngươi nghĩ rằng có thể dùng thân phận chính phi chèn ép ta?”
“Mộ Dao, từ trước đến nay ngươi rất thông minh, sao giờ đã hồ đồ rồi?” Ta cười: “Ngươi thấy nha hoàn và trắc phi, cái nào dễ bắt nạt hơn?”
Mộ Dao nhíu mày, nàng cũng tự hiểu vị trí trắc phi này với nha hoàn không có địa vị cái nào tốt hơn, có điều nàng không muốn tin rằng ta đã giúp nàng.
“Ta biết ngươi không tin ta, nhưng ta của hiện tại không muốn tranh đấu gì với ngươi, nếu không sao có thể nhường lại cho ngươi chứ? Ngươi có thể cảnh giác ta, ta không quan tâm, đường xa mới biết lòng người”
Nói xong, ta không phí lời nữa, quay người trở về viện, bớt giao tiếp với Mộ Dao thì tốt hơn, nàng có hào quang nữ chính bảo vệ, tiếp cận nàng ta, đối với ta không có lợi.
Về đến viện, ta bắt đầu chuẩn bị cho lễ phong trắc phi tháng sau, lần này không những phải linh đình mà còn phải có tiếng tăm ngập trời, để lại ấn tượng tốt trong lòng tất cả mọi người.
Sau vài ngày bận rộn lên lịch trình với nhiều quy tắc trong buổi lễ và danh sách khách mời, Hoa Thâm đến tận cửa tìm ta.
Những ngày vừa qua Dạ Trọng Lan không ra lệnh ngăn cản người Hoa phủ, vì vậy Hoa Thâm có thể tự do ra vào.
“Muội Muội đang chuẩn bị tiệc đón trắc phi một tháng sau ư? Vừa nãy trên đường ta còn gặp nha hoàn kia đấy, nói mấy câu ta mới nhận ra nàng ta là người ngày trước ta nhìn thấy ở thư phòng của Tấn vương? Đã bảo muội rồi muội lại không nghe, bây giờ người ta lên hương rồi kia kìa”
Thấy Hoa Thâm rõ ràng không có chuyện gì, cứ nói đông nói tây ở lì chỗ ta không chịu đi, ta nhăn mày, không tiếp lời hắn: “Huynh lại gây ra chuyện gì rồi?”
Hoa Thâm lúng túng cười xoà: “Không có gì, ta muốn đến thăm muội thôi”
Ta bỏ qua lời hắn nói, nâng chén trà thổi thổi rồi mới nói: “Nếu huynh không có việc gì thì sao lại phải qua đây trốn? Nói đi, huynh lại làm gì khiến phụ thân tức giận rồi?”
“Muội muội quả nhiên thông minh, không có chuyện gì giấu được muội cả” Hoa Thâm nặn ra nụ cười treo trên khuôn mặt mập mạp.
Thấy ta không nói, hắn cúi thấp đầu, cẩn thận nói: “Cũng chẳng phải chuyện lớn gì, chuyện là ta tặng cho người ta một thị thiếp”
Ta cau mày, chuyện gì đang xảy ra vậy? Đặt tách trà sang một bên: ”Huynh nói thật sao? Nếu như chuyện chỉ có thế sao lại phải đến chỗ ta trốn chứ?”
Hoa Thâm sợ hãi co rúm người: “Vậy ta nói xong, muội phải nói đỡ ta vài câu trước mặt phụ mẫu, lời của muội phụ thân đều nghe hết”
“Huynh nói đi, để ta xem nên giải quyết thế nào cho thoả đáng” Ta không lo lắng đồng ý ngay.
“Thật ra cũng không tính là việc gì lớn, vài ngày trước có bằng hữu nhìn trúng một thị thiếp trong viện, ta vừa mới tặng cho huynh ấy, không ngờ nha đầu kia sống c.h.ế.t không chịu nghe theo, trực tiếp tự vẫn trước cửa Hoa Phủ. Đáng lẽ ta đã che giấu việc này đi rồi, nhưng chẳng biết tên nô tài nào to gan dám truyền chuyện này ra ngoài, hại ta mấy ngày nay không dám hồi phủ” Hoa Thâm nói, giọng điệu căm giận.
Trái tim ta như vừa nuốt phải một quả cầu lửa, đốt cháy lục phủ ngũ tạng tan thành mây khói, điều khiến ta tức giận nhất là, hắn dựa vào đâu mà cho rằng ta sẽ bảo vệ hắn? Là vì gần đây thái độ của ta đối với hắn đã tốt hơn sao?
“Ra ngoài” Ta kiềm chế không để bản thân nổi giận.
“Muội muội…” Hoa Thâm nhẹ giọng cầu xin.
Cuối cùng ta cũng không nhịn nổi lửa giận đang đè nén trong lồng ngực: ”Hoa Thâm, lúc đầu ta tưởng đám nữ nhân trong hậu viện của ngươi tình nguyện là vì muốn bám lấy nhà giàu quyền thế, cho nên ta chưa từng xen ngang vào hậu viện của huynh, giờ nhìn lại, có lẽ ta sai rồi”
Nhìn khuôn mặt khó hiểu của Hoa Thâm, ta như núi lửa phun trào: “Hoa Nhung Châu, ngươi đưa Hoa Thâm hồi phủ…”
Nói xong ta lại cảm thấy có chút không đúng. Hoa Nhung Châu chỉ là hậu vệ thân cận của ta, hắn mà đến Hoa phủ có thể sẽ bị bắt nạt, ta chuyển lời: “Thôi, ngươi giúp ta gọi Viên Phong đến đây”
Hoa Nhung Châu mím môi, chắp tay rồi rời đi.
Chưa đầy một khắc sau thì Viên Phong đến, lúc này Hoa Thâm có chút không yên.
Thấy Viên Phong hành lễ xong, ta mới nói: “Nam thị vệ, hôm nay làm phiền ngươi một chuyện, coi như ta nợ ngươi một ân tình”
Viên Phong vội xua tay hành lễ: “Vương phi không cần như vậy, thuộc hạ vốn là người của vương phủ, vương phi có việc gì cứ nói thẳng”
“Tốt, ngươi đi một chuyến, đưa huynh ấy về Hoa phủ, ta giao lệnh bài vương phi này cho ngươi. Cứ nói đây là phân phó của ta, nữ nhân hậu viện của huynh trưởng nếu ai nguyện ý rời đi cứ trực tiếp đưa họ về đây, ta sẽ thu xếp cho họ một khoản phí đủ để họ sống nửa đời còn lại vô lo vô nghĩ” Ta giơ tay ra hiệu cho Thiên Chỉ cầm lệnh bài qua đó.
Viên Phong là người của Dạ Trọng Lan, ta đoán Hoa Tướng sẽ không dám ngăn cản.
Hoa Thâm hoảng sợ, đứng bật dậy nói: “Muội muội, muội đang làm gì vậy?”
“Huynh vẫn không thấy bản thân mình sai sao? Một mạng người đối với huynh mà nói có phải căn bản không đáng nhắc đến?” Tay ta siết lại thành nắm đấm.
“Chỉ là một đứa nô tì mà thôi, lúc đầu mua nó vào phủ, mạng của nó đã thuộc về Hoa phủ rồi, là nó tự nghĩ quẩn, liên quan gì đến ta cơ chứ?” Hoa Thâm tức giận ngồi xuống, quay lưng đi không thèm nhìn ta nữa.
Đây chính là đặc trưng của thời đại này. Mạng người không đáng tiền, đặc biệt là sinh mạng của nô lệ. Khi hại người ngươi không cần trả giá bằng mạng sống của mình, đó là vì không ai truy cứu đến thân phận của nạn nhân, cho nên đều cảm thấy đây là lẽ dĩ nhiên.
Mỗi lần mở miệng lại thấy giọng của mình run rẩy, không biết là vì tức giận hay do quá đau lòng: “Nàng ấy chỉ là một nô tì? Nhưng nô tì cũng là người, nàng cũng có người thân. Nếu ta gặp phải chuyện này, huynh sẽ nói là ta đáng đời hay sao? Lấy lòng đo lòng, người nhà của nha hoàn ấy sẽ đau lòng đến nhường nào?”
Hoa Thâm cúi đầu, dường như thấy có chút day dứt lương tâm, nhưng vẫn lí nhí: “Nha hoàn đó là tội nhân, còn là cô nhi không có người thân”
Ta thấy không còn cách nào ép mình tiếp tục nói chuyện với hắn nữa, lập tức quay sang nói với Viên Phong: “Làm phiền Nam thị vệ rồi, nhân tiện hộ tống huynh trưởng quay về, nói với phụ thân, nếu lần này ông ấy mà không dạy được con mình nữa, ta sẽ thay ông ấy dạy”
Nam thị vệ do dự một lúc mới đồng ý.
Hoa Thâm bất mãn muốn nói, ta hung hăng lườm hắn: “Huynh nên cảm tạ trời đất vì huynh là huynh trưởng của ta đi, nếu không bây giờ huynh căn bản không thể đứng ở đây yên yên ổn ổn thế này đâu“
Viên Phong đưa Hoa Thâm đi rồi, ta mới ngã xuống ghế, cái tên Hoa Khiết này, đúng là vĩnh viễn không được bình yên.
Viên Phong quay lại, mang theo bốn nữ nhân, ta sai Thiên Chỉ đưa cho mỗi người một xâu lộ phí, sau đó phái người bảo vệ họ rời đi. Sau khi họ đi khỏi, ta ngồi ngẩn người trong viện. Hiếm ai có dũng cảm tình nguyện dứt áo ra đi, dù sao ở đây đều lấy gà theo gà lấy chó theo chó, cho nên đa số nữ tử khi đã theo người thì sẽ ở bên người đó cả đời, bất kể người đó thế nào, chỉ là nghĩ như vậy thì liền vậy thôi. Cho nên việc ta muốn hoà ly, ý nghĩ này của ta có vẻ khá kì lạ.
Thấy tâm trạng ta không tốt, Ngân Hạnh nghiêng người, nói nhỏ: “Vương phi, hoa đào ở hậu viện đã nở rồi, vương phi có muốn đi tản bộ không?”
Nhìn Ngân Hạnh rõ vẻ muốn tốt cho ta, ta cũng không muốn phụ lòng tốt của nàng ấy, bèn đồng ý ra khỏi viện. Hoa Nhung Châu nhìn thấy cũng nhanh chóng đi theo, ta không nói gì.
Đến rừng đào, lại thấy có người ở đó.
Dạ Trọng Lan và Mộ Dao đứng trong rừng đào như một đôi ngọc bích, ta dừng bước chân, nhìn ánh mắt khó chịu của Ngân Hạnh, nhẹ nhàng nói: “Thôi vậy, chúng ta vẫn nên quay về thôi”
Ngân Hạnh cúi đầu đồng ý, chúng ta xoay người rời đi.
Không khí lúc quay về thực sự quá ngột ngạt, ta tìm một chủ đề để nói: “Có phải Hoa thị vệ đã cao lên rồi phải không, năm ngoái lúc ngươi mới vào phủ còn cao ngang ta mà, bây giờ đã hơn ta rồi này”
Ngân Hạnh nói trước: “Hoa thị vệ đương lúc thân thể phát triển, đoán chừng sau này sẽ còn cao hơn rất nhiều”
Hoa Nhung Châu cúi đầu không nói, ta cười tiếp lời: ”Có điều mặt Hoa thị vệ có vẻ còn rất non trẻ, người lại gầy như vậy, trên mặt còn mang nét bé con mũm mĩm, nên nhìn trông càng trẻ hơn tuổi thật“
Hoa Nhung Châu nghe không hiểu cái gì gọi là bé con mũm mĩm, nói: “Vương phi, người thích trẻ con sao?”
“Ừ, đúng là như vậy” Ta gật đầu: “Khuôn mặt của trẻ con vừa nhiều thịt lại vừa mềm mềm tròn tròn, nhìn đã biết rất ngon miệng rồi, khiến người ta không kìm được muốn cắn một miếng”
Đây cũng là tật xấu của ta, mỗi khi nhìn thấy khuôn mặt tròn nhỏ nhiều thịt mềm mềm của trẻ con là chỉ muốn đến nhéo một cái, có lúc thích quá không nhịn muốn cắn một miếng, nhưng tất nhiên không dùng sức để cắn rồi.
Lời nói vừa nãy hình như không thích hợp lắm thì phải, nhìn thấy đôi mắt trợn tròn của Hoa Nhung Châu, ta nhanh chóng bổ sung thêm: “Yên tâm, ta sẽ không cắn ngươi đâu”
Lần này Hoa Nhung Châu mang vẻ mặt hoàn toàn choáng váng, Ngân Hạnh đi bên cạnh không nhịn được cười ra tiếng.
Không khí không còn ngột ngạt như lúc nãy nữa.
Ta phát hiện có phải thời gian vừa qua quá thoải mái, nuôi ta thành dáng vẻ vô lo vô nghĩ, nên có những lời toàn bỏ não ra ngoài trước khi nói hay không.
Chuyện của Hoa Thâm chính là lời cảnh tỉnh ta, hoá ra những khó khăn mà ta phải chịu không đơn giản chút nào, cho nên, sau này ta vẫn phải cẩn thận hành động và lời nói của mình.