Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đoán không chừng Mộ Dao bị ta chọc tức không nhẹ, tay nàng càng nắm chặt hơn, trong lòng ta lúc này đã không còn thấy hổ thẹn, là nàng ta sai trước thì ta mới có cơ hội đứng bên trên giảng đạo lý.

“Chuyện trước kia ta dùng thân phận của ngươi, ta cũng đã nói thẳng với Dạ Trọng Lan rồi, ta trả hắn lại cho ngươi. Nên Mộ Dao à, ta đã không nợ ngươi bất cứ chuyện gì nữa rồi.”

“Trả cho ta?” Mộ Dao nhíu mày.

“Thiên Chỉ đã đưa thư hoà ly đến trước mặt Dạ Trọng Lan, chuyện của ngươi, tình cảm của ngươi, sau này tự xử lý đi, ta sẽ không dính vào nửa phần.”

“Ngươi cho rằng ân oán của chúng ta đã thanh toán xong? Hoa Khiết, ngươi nghĩ quá đơn giản rồi, Hoa phủ các ngươi….” Ánh mắt Mộ Dao xao động, nhưng ngoài miệng vẫn không chịu chùn bước.

“Sửa lại một chút, ta là ta, Hoa phủ là Hoa phủ, xin đừng vơ đũa cả nắm.” Không đợi nàng nói xong, ta đã chặn lại: “Trước đây ta từng nghĩ, tại sao sớm không vào, muộn không vào mà cứ phải xuyên đến đúng lúc đại hôn cơ chứ.”

Đón ánh mắt tràn đầy sự khó hiểu của Mộ Dao, ta nói tiếp: “Bây giờ ta mới hiểu, Thượng đế cũng không quá mức tuyệt tình, dù đẩy ta vào thế khốn khổ, nhưng cũng để lại cho ta một chút hy vọng sống. Chuyện Mộ gia các người lưu đày là chính sự, ta không nói bừa, vấn đề này ít nhiều cũng mang đến cho ngươi sự tổn thương, ta không phải ngươi, dĩ nhiên không có cách nào đứng trên lập trường của ngươi mà đoán. Thế nhưng, nếu giữa chúng ta có huyết hải thâm thù ngăn cách, ngươi muốn Hoa phủ rơi vào kết cục như vậy, thật trùng hợp, ta cũng thế.”

Mộ Dao nhìn ta như nhìn một sinh vật lạ, thật lâu cũng không nói, mà ánh mắt lại hiện lên từng tầng suy nghĩ.

Lưu đày với từ quan, chỉ khác biệt ở chỗ một cái không có tiền, một cái có tiền, cho nên ta và Mộ Dao đều chung ý nghĩ kéo Hoa Tướng xuống.

Hoa phủ sụp đổ, nhưng Nguyệt công tử vẫn còn, ta không cần quá sầu lo. Nếu trước kia ta suy nghĩ sai lầm, không khuyên can Hoa Tướng hồi tâm chuyển ý đẩy người nhà Mộ Dao từ c.h.é.m dầu thành lưu đày, vậy thì bây giờ thứ đang chờ ta là cái c.h.ế.t không thể vãn hồi.

Trong thế cục khốn khổ này, một bước sai càng thêm sai, may mà ta vừa xuyên qua đã hiểu rõ tình hình, về sau mò đá qua sông cũng không sai bước nào.

Lúc về viện đã thấy Dạ Trọng Lan đứng đó.

“Nàng vừa đi đâu?” Dạ Trọng Lan thấy ta trở về liền hỏi.

“Đi giải quyết ân oán cũ, Vương gia đến đây làm gì? Thiên Chỉ chưa nói rõ với người sao?” Ta nhíu mày nói.

Dạ Trọng Lan mím môi, lấy ra một tờ giấy nhàu nát, có lẽ do hắn nắm chặt trong tay: “Đây là ý gì?”

Nhìn thấy dòng chữ xiêu vẹo “Thư hoà ly”, ta mở miệng trả lời: “Ta sẽ rời khỏi Tấn vương phủ, mọi người đều vui vẻ không phải tốt hơn sao?”

Ta đi qua hắn bước vào phòng, hắn kéo cánh tay ta lại, nói: “Nàng thấy bây giờ về Hoa phủ sẽ tốt hơn sao?”

Có ý gì vậy? Ta nhíu mày nhìn hắn, bắt gặp đôi mắt rủ xuống, hắn nói: “Bản thân Hoa phủ đã khó bảo đảm, nàng chỉ là một nữ tử, Hoa phủ có thể bảo vệ nàng đến lúc nào?”

Ý của lời này chính là hắn đã biết Mộ Dao muốn đối phó với Hoa phủ, hắn cũng chuẩn bị giúp Mộ Dao, sự bố thí duy nhất cho ta là để ta ở lại Tấn Vương phủ, sau này sẽ không mảy may ngó ngàng đến.

Ta hất tay hắn ra, nói: “Điều này không cần Vương gia hao tâm.”

“Nàng….” Thanh âm của Dạ Trọng Lan dường như có chút bực bội: “Nàng đã cứu ta, ta sẽ không làm như không thấy nàng, vậy nên nếu nàng muốn ra đi…. cũng nên đợi thêm một thời gian nữa, chỉ có ở lại Tấn vương phủ, ta mới có thể bảo vệ nàng chu toàn.”

Đợi đến lúc Hoa phủ thất thế rồi mới rời đi sao? Tên Dạ Trọng Lan này vẫn còn chút nhân tính, không giống như trong tiểu thuyết trực tiếp đuổi ta đi đồng thời vạch bộ mặt thật của Hoa phủ. Có điều, ý tốt lần này… đều vô dụng với ta.

“Hôm ấy ta cứu người là ngoài ý muốn, nếu được lựa chọn lại, ta tuyệt đối sẽ đứng ngoài nhìn, cho nên người không cần giữ trong lòng, đó là cách ta đền bù mọi lỗi lẫm của ta trước kia. Hai chúng ta bây giờ đã không còn nợ nhau, vậy nên không cần đến vương gia ta vẫn có thể tự bảo vệ mình.” Ta không quay đầu đi thẳng.

Bỗng nhiên ta thấy mình thật thảm hại, vì ta chưa làm chuyện gì mà phải trả giá đắt, đỡ mũi tên chỉ vì trả lại cho Dạ Trọng Lan một chân tướng, rời đi để trả cho Mộ Dao hạnh phúc. Ta đúng là một nữ phụ hiểu chuyện vĩ đại.

Sau lưng truyền đến tiếng xé nát giấy, sau đó Dạ Trọng Lan bỏ lại một câu rồi bỏ đi.

Hắn nói: “Chuyện hòa ly… nàng không có quyền làm chủ.”

Thiên Chỉ lo lắng nhìn ta: “Tiểu thư…”

Ta cười nhẹ, nói: “Ngày mai chúng ta tiến cung một chuyến.”

“Làm gì ạ?”

“Xin thánh chỉ.”

MMC

“Con biết bản thân đang làm gì không?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Trong cung Thái hậu, bà nghiêm túc nhìn ta, ánh mắt trầm lặng tựa như cây kim đ.â.m xuyên người ta.

Ta chịu đựng ánh mắt như ngọn lửa của Thái hậu, nói: “Thần thiếp xin chỉ, hòa ly với Tấn vương.”

Thái hậu thở dài, vẫn cố khuyên nhủ: “Lan Nhi có sai lầm gì con có thể nói với ta, không nhất thiết phải đến mức này.”

Quả nhiên trưởng bối đều thích khuyên giải chứ không ủng hộ phân ly.

“Mẫu hậu, lần này thần thiếp đến đây cũng không phải nhất thời xúc động, duyên giữa con và Tấn vương đã cạn, không cần cố gắng chịu đựng nhau đến cùng.” Ta vẫn vững vàng không hề lay chuyển.

“Nói bừa!” Thái hậu cũng lớn giọng: “Làm gì có nữ tử từng trải nào nói đến chuyện duyên phận như con!”

“Thái hậu nương nương không muốn hạ chỉ sao? Vậy thần thiếp cũng chỉ có thể đi thỉnh cầu Hoàng thượng.” Ta dứt khoát nói.

“Con….”

Thái hậu bị ta chọc tức đến run người, Tô cô cô đứng bên vội vàng xoa cho Thái hậu thuận khí, có chút không hài lòng nhìn ta.

Thực tế lòng bàn tay ta cũng đã đổ một tầng mồ hôi mỏng, nhưng ta vẫn ráng chống cự không nói.

“Thôi thôi, cho con thời gian một tháng.” Thái hậu tức giận khoát tay: “Đến lúc đó nếu con còn cố chấp như vậy, ta sẽ hạ chỉ.”

“Thần thiếp…. quyết không hối hận.” Mắt ta sáng rực.

Thái hậu vẫn cho rằng ta đang giở tính trẻ con, nên mới cho ta khoảng thời gian suy nghĩ, thế nhưng, đến nửa ngày ta cũng không cần.

Vừa bước ra khỏi cung Thái hậu đã thấy Cao Vũ bên người Dạ Trọng Hữu đứng ngoài ngó đầu vào nhìn, vừa thấy ta hắn vội chạy tới.

“Hoa tiểu thư, Hoàng thượng sai ta đến mời người.”

Thấy hắn xưng hô như vậy, trong lòng ta hơi hồi hộp, có chút khó chịu không rõ ràng.

Đi vài bước thì gặp Thích quý phi đang đi tới, nhiệt tình chào hỏi ta: “Lâu rồi không thấy Tấn vương phi vào cung, ta rất nhớ mong.”

Ta hàn huyên với nàng vài câu, Cao Vũ không đợi nổi mở miệng thúc giục.

Ánh mắt Thích quý phi đảo qua người Cao Vũ, rồi quay lại nhìn ta nói: “Sau này Tấn vương phi rảnh rỗi có thể tới cung ta ngồi một lát, ta cảm giác ta và Tấn vương phi rất có duyên.”

Trong giọng nói ấy chứa đựng ẩn ý sâu xa, khiến trong lòng ta có cảm giác không thể xác định, chỉ cười đáp lại.

Đi theo Cao Vũ đến Thiên Điện của Dạ Trọng Hữu, ta vừa bước vào đã thấy Dạ Trọng Hữu đứng cạnh một cung nữ trung tuổi.

Cung nữ kia cười một tiếng hành lễ với ta, sau đó tiến về phía trước, cầm một cái thước bắt đầu đo thân thể ta.

Đầu óc ta mơ hồ mặc cho bà ta xoay qua xoay lại, nhìn sang phía Dạ Trọng Hữu đang nhàn nhã uống trà hỏi: “Làm gì vậy?”

Dạ Trọng Hữu bình tĩnh gạt nắp trà, tâm trạng rất tốt: “Trẫm muốn làm một bộ y phục cho… nàng ấy, vóc dáng các ngươi gần giống nhau, vừa hay ngươi tiến cung nên gọi ngươi tới đo.”

Cẩu lương bây giờ đều tàn nhẫn vậy à?

Nhịn cảm xúc kích động của mình xuống, cung nữ kia đo rất nhanh, hành lễ với ta xong lập tức rời đi. Ta cũng không còn phải kiềm chế cảm xúc của mình: “Hậu cung của người nhiều như vậy, người có cùng vóc dáng với Mộ Dao không ít, vì sao nhất định phải tìm thần? Lại nói tiếp, hậu cung của người lớn vậy còn chưa xử lý xong, cớ gì còn để mắt đến hậu viện của huynh đệ mình chứ?”

Ánh mắt Dạ Trọng Hữu lập tức lạnh đi, lòng ta thắt lại, hình như mình đã quá đáng, khoảng thời gian này thái độ của hắn với ta tốt hơn chút mà ta đã lên mặt với hắn rồi.

Nhưng mà nói thì cũng đã nói rồi, còn có thể làm gì được nữa, là hắn liều lĩnh muốn ngấp nghé thê thiếp của ca ca mình trước chứ bộ.

“Ngươi cảm thấy người trong hoàng cung trẫm quá nhiều sao?” Dạ Trọng Hữu đặt chén trà xuống, hỏi ta.

Nghe câu hỏi này, tay ta rụt lại, ngoài mặt cực kì phẫn nộ nói: “Thần hiểu khá rõ Mộ Dao, cho dù không có Dạ Trọng Lan, nàng cũng sẽ không nguyện ý nhập cung.”

Sắc mặt lạnh tanh của Dạ Trọng Hữu hòa cùng với hàn khí bốc lên trong đáy mắt tựa như một tảng băng trôi, hoàn toàn mất đi vẻ tươi cười.

Quả nhiên anh hùng khó qua ải mỹ nhân, đế vương không ngoại lệ.