Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta chỉ thấy nơi ta vừa đứng lúc nãy, Hoa Thâm quỳ trên mặt đất, hai tay chống lên nền gạch, trên ngực… có một thanh kiếm dài xuyên qua.

Mục tiêu của người mặc đồ đen quả nhiên là ta.

Tên thích khách thấy kiếm vừa rồi chưa trúng, lại thu kiếm rồi c.h.é.m tới lần nữa.

Như một thước phim quay chậm, Hoa Thâm lấy tay ôm miệng vết thương đang ròng ròng máu, nhe răng nhìn ta cười, vẫn ngốc nghếch như mọi khi.

Thích khách bị Hoa Nhung Châu chặn lại, ta tiến sát bên Hoa Thâm, muốn nói chuyện nhưng cuống họng không thốt ra được lời nào.

“Muội… muội muội… Lúc trước trúng tên cũng đau thế này sao?” Hoa Thâm mơ hồ nói, m.á.u chầm chậm chảy trên mặt đất thành một vũng.

Ta vươn tay ra mới phát hiện tay mình đang run bần bật, đỡ hắn trên mặt đất, vô thức hỏi: “Sao huynh phải đỡ cho ta?”

Hoa Thâm tựa đầu vào cánh tay ta, khó nhọc nói: “Muội … không phải cũng đã từng chở che ta trước mặt Tấn vương sao? Ta… Ta đây làm huynh… Sao có thể làm ngơ muội. ”

Hoa Thâm gầy đi một nửa, khuôn mặt rõ ràng gầy hẳn đi. Hắn cố nặn ra một nụ cười, không còn nét béo ú và thô tục của ngày trước.

Ta chợt nhớ những từ ta xưng hô với hắn trước đây – là bánh ú béo, là công tử bột, là tên ngốc…

Còn hắn, mặc cho bị ta khinh thường vẫn trơ mặt tiến lại gần, chưa bao giờ oán giận vì thái độ không tốt của ta.

Vị công tử này, người mà ta luôn coi thường, là người duy nhất trên đời này đối xử chân thành với Hoa Khiết.

Ta hít một hơi thật sâu mới thôi run rẩy: “Huynh à, huynh sẽ ổn thôi… Ta sẽ…”

Nhưng giây tiếp theo, cổ ta bỗng nhói đau, trước mắt chỉ còn một màu đen kịt.

Tâm niệm duy nhất mà ta có trước khi hôn mê là – Ta không thể ngất đi, ta phải tận mắt nhìn Hoa Thâm không sao mới được.

Khi tỉnh dậy, lại là một trận đau đớn nhói thân, ta cố mở mắt ra, suýt nữa ngất xỉu lần nữa.

Bởi vì dưới chân ta là… vách đá. Ta bị trói chặt, treo trên một cái cây trên đỉnh vách đá!

Cố gắng chống lại nỗi sợ độ cao trong lòng, ta nhìn xung quanh, không khỏi sửng sốt, phát hiện còn có… Mộ Dao. Hai chúng ta như hai con cá muối bị treo lên phơi khô.

Nàng dường như vẫn đang hôn mê.

Lúc này, một giọng nói trầm ấm vang lên: “Cuối cùng cũng tỉnh rồi?”

Ta quay đầu lại nhìn lên vách đá, thấy hai người áo đen che mặt.

Nhìn thấy vết m.á.u khô trên ngực, trong lòng hít một hơi. Ta tràn đầy tức giận nhìn bọn họ: “Lần tập kích này là các ngươi ra tay? Muốn mạng của ta, vậy hà cớ gì lại trói ta ở chỗ này?”

Cũng không biết Hoa Thâm đã ra sao.

Hai người áo đen nhìn nhau một cái, do dự một hồi rồi nói: “Nhóm người muốn g.i.ế.c các ngươi, không phải bọn ta.”

“Vậy các ngươi muốn làm gì? Ta có thù oán gì với các ngươi sao?”

Người mặc đồ đen không trả lời, chỉ lắng tai nghe, sau đó xoay người đi, bỏ lại một câu: “Đợi lát nữa ngươi sẽ biết.”

Một lúc sau, bóng dáng của Dạ Trọng Lan xuất hiện, theo sau là vài lính canh.

Khi hắn nhìn thấy tình huống trước mặt, đôi mắt hắn như nổi lửa, phóng đến chỗ hai gã mặc đồ đen.

Người mặc đồ đen không chút sợ hãi cắm thanh trường kiếm trong tay lên cành cây trên vách đá, khiến Dạ Trọng Lan không dám bước tới gần.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Ngươi có biết người ngươi đang trói là ai không?” Đôi mắt Dạ Trọng Lan như hai quả cầu lửa.

Một trong hai người mặc đồ đen trả lời: “Trói cũng đã trói rồi, ta đương nhiên biết. Tấn vương chọn một người đi.”

Nghe thấy câu này, ta không khỏi trợn trừng mắt. Cái gì mà loạn xà ngầu hết lên thế này? Người này đang nói đùa đấy à? Sao ấu trĩ vậy? Lôi nhau ra vách đá chơi trò thử thách cực hạn?

Có điều ta còn chưa mở lời, đã nghe thấy Dạ Trọng Lan hỏi: “Mục đích của ngươi là gì?”

“Chẳng là gì cả, chỉ là chủ tử nhà ta và Tấn vương gia có vài ân oán, thích nhìn ngươi khó xử mà thôi.” Người áo đen nói, giọng điệu đầy khiêu khích.

Trước khi Dạ Trọng Lan hung tàn bước đến, người mặc áo đen còn lại lên tiếng: “Chỉ cần Tấn vương chọn một người, chúng ta sẽ thả một người, người còn lại sẽ phải lao xuống đáy vách đá làm mồi cho cá.”

Lòng ta khẽ động.

Đúng lúc này Mộ Dao tỉnh dậy, khi cả hai mắt đối mắt, ta vô thức sững lại, nàng rời mắt trước, quay đi nhìn về phía Dạ Trọng Lan.

Hai người mặc đồ đen thấy Dạ Trọng Lan cứ mãi im lặng, bọn họ nhìn nhau, đ.â.m kiếm vào cành cây thêm mấy phân nữa, ta và Mộ Dao không khỏi run lên.

Dạ Trọng Lan nheo mắt, vô thức bước lên một bước.

Người mặc đồ đen lại nói: “Nếu Tấn vương không chọn, vậy thì đừng mong có cả hai người này nữa.”

Nghe đến đây, ta không nhịn nổi cười phá lên. Hắc y nhân kia xnàng ra thật sự không hiểu chuyện, đợi thêm một ngày nữa là tới ngày ta hòa ly với Dạ Trọng Lan, bây giờ gấp rút nhảy ra, để lộ ra một kiểu… không phóng khoáng.

Thật ra vừa rồi Dạ Trọng Lan đã lựa chọn, hắn khẩn trương bước tới hướng kia… là hướng của Mộ Dao.

Người áo đen… hai nhóm thích khách… lựa chọn….

Tổng hợp lại những thông tin này, ta to gan tìm cách, thế là ta vặn vẹo hai tay bị trói sau lưng.

Sau đó mở miệng hướng về phía hai tên áo đen, nói: “Đây là lần đầu các ngươi bắt cóc người hả?”

Tên áo đen kia sững sờ, quay đầu nhìn ta, không che giấu nổi vẻ nghi hoặc tràn đầy trong mắt.

MMC

Ta khẽ cười, không nhìn ánh mắt Dạ Trọng Lan đang mang theo sự khẩn trương, nói với tên áo đen: “Các ngươi không biết trước khi trói người phải soát người sao?”

Không đợi tên áo đen phản ứng, ta quay đầu nói với Mộ Dao: “Nhớ cho kĩ, lần này là ngươi nợ ta.”

Ta dùng chiếc vòng tay kia biến thành một con d.a.o nhỏ cắt đứt sợi dây thừng.

Tiếng gió thổi sát bên tai, như lưỡi d.a.o cứa từng lớp da thớ thịt, đến tận lúc này rồi não ta vẫn không quên xoay lại cái vòng tay rồi đeo lại.

Chừng chỉ vài giây đồng hồ trôi qua, ta rơi xuống mặt nước, tạo ra một mảng lớn bọt nước nổi lên, lồng n.g.ự.c bị lực tác động thiếu chút nữa phun ra một ngụm m.á.u tươi. Sau khi uống hết ngụm nước ta mới dãy dụa bơi vào đất liền, may sao lại rơi xuống ở nơi cách bờ không xa.

Bơi lội quả nhiên là kĩ năng sinh tồn thiết yếu, thật sự không lãng phí một tháng tiền lương ta bỏ ra để học.

Bơi đến bờ, ta phát hiện khắp người mình đều là vết thương từ to đến nhỏ, chân trái cũng trở nên đau nhức.

Lúc mới rơi xuống người ta chỉ bị trầy xước, may mà có một nhành cây treo dưới chân ta nên cản được lực lúc rơi, nếu không e rằnglúc vừa rơi xuống mặt nước đã bị ngất đi rồi.

Đây chính là định luật bất tử khi rơi xuống vách núi trong tiểu thuyết. Nhưng sở dĩ ta dám mạo hiểm như vậy còn vì một nguyên nhân khác, việc này phải chờ ta giải quyết sau, cục diện bây giờ chứng minh ta đã… thành công rồi.

Ngửa mặt lên trời nằm nghỉ một lát, nhìn sắc trời đã dần chuyển tối. Ta hít một hơi thật sâu, không thể ngồi im ở chỗ này được, ta phải đi theo hướng thượng nguồn của dòng sông, nơi đó sẽ có người ở. Nếu không tại chuyến dã ngoại ở vùng đất hoang dã này cộng thêm trời ngày càng tối, ta có thể sẽ tự ném mình vào miệng con mãnh thú nào đó không chừng.

Gắng chịu đau đớn trên người, ta khập khiễng lết theo sườn dòng sông, sắc trời cuối cùng cũng tối. Có điều lúc này trăng đã lên cao, hôm nay trời đêm đặc biệt sáng. Có thể trăng biết ta bị chứng quáng gà, cho nên đã phá lệ chiếu cố ta.

Trong lòng ta đang tự an ủi mình như thế.