Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tần Tĩnh Trì ngẩng đầu nhìn nàng một lượt, rồi tiếp tục động tác đang làm, đặt bàn chân ngọc ngà của nàng vào trong nước nóng ngâm, sau đó lại lau chân cho Đoàn Đoàn. Giang Oản Oản nhìn hắn bận rộn, trong mắt tràn đầy nụ cười hạnh phúc rạng ngời.

Tần Tĩnh Trì nhìn thấy nàng mỉm cười, liền tò mò khẽ véo má nàng: "Nàng cười gì vậy?"

Giang Oản Oản nhìn nụ cười rạng rỡ của hắn, ngẩn người giây lát mới ngượng nghịu nói: "Chàng... Kìa! Chàng vừa mới dùng tay lau chân cho Đoàn Đoàn, sao chàng lại véo mặt ta!"

Tần Tĩnh Trì cười và lại véo má nàng thêm lần nữa: "Nhi tử của chúng ta cả ngày không đi lại gì, làm gì có chuyện dơ bẩn hay hôi hám?"

"Nàng coi chừng ngày mai ta nói với nhi tử, rằng nàng chê nó dơ bẩn đấy."

Giang Oản Oản trừng mắt nhìn hắn một cái, thấy hắn khom người xuống, liền khẽ bĩu môi, véo tai hắn dọa nạt: "Chàng dám ư! Huống hồ Đoàn Đoàn sẽ chẳng tin đâu, nó thích nhất nương như ta đây mà."

Đột nhiên nghĩ ra điều gì, nàng lại tiếp tục nói: "Chàng không nhớ sao? Lần trước tiểu tử này đã lén mang khô thịt bò ra chia cho ta ăn, mà lại chẳng chia cho chàng!"

Tần Tĩnh Trì nghe nàng nói vậy, giả vờ tức giận: "Nàng không nói ta còn chẳng nhớ ra. Tiểu tử này càng ngày càng chẳng coi ta ra gì, thức ngon chỉ biết chia cho nàng, lại không chia cho ta."

Giang Oản Oản nở nụ cười đắc ý: "Đó là lẽ đương nhiên. Món ngon của nó đều là ta làm, dĩ nhiên phải lấy lòng ta cho tốt, như vậy mới có thể duy trì ân sủng lâu dài chứ."

Tần Tĩnh Trì tuy không hiểu "duy trì ân sủng lâu dài" là gì nhưng cũng đoán được đại khái ý tứ, chỉ đành bất đắc dĩ khẽ cười.

Hai người đang chuyện trò, không hay biết tiếng thì thầm của họ đã đánh thức Đoàn Đoàn trên giường.

Đoàn Đoàn ngồi dậy trên giường một cách nửa tỉnh nửa mê, tay nhỏ gãi gãi bụng nhỏ trắng nõn, ngây thơ nhìn họ.

Mãi một lúc lâu sau, cậu bé mới ngáp một cái, cất giọng mềm mại: "Cha ơi! Nương ơi!"

Nghe thấy tiếng Đoàn Đoàn, hai người đồng thời quay đầu lại, nhìn vào đôi mắt to tròn ngơ ngẩn của cậu bé.

Hai người mỉm cười nhìn nhau, Giang Oản Oản bất đắc dĩ vỗ nhẹ vào Tần Tĩnh Trì: "Chàng xem, chàng làm nhi tử tỉnh giấc mất rồi!"

Tần Tĩnh Trì bất đắc dĩ thầm nghĩ, rõ ràng tiếng thê tử mình lớn hơn nhưng hắn cũng không cãi lại. Hắn cúi đầu, nắm lấy chân nàng lau khô rồi ôm lấy nàng, đặt nàng ngồi cạnh Đoàn Đoàn.

"Nàng cứ ở lại cùng Đoàn Đoàn, ta đi tắm rửa rồi sẽ vào ngay."

Đoàn Đoàn thấy nương lên giường, liền vội vàng dùng tay chân bò vào lòng nàng, mềm mại nũng nịu gọi: "Nương!"

Giang Oản Oản kê gối sau lưng mình, dựa vào đầu giường, vén chăn cho đứa bé trong lòng, đoạn mới mở miệng hỏi: "Có chuyện gì vậy con?"

Đoàn Đoàn lắc đầu, mỉm cười, đáp: "Đoàn Đoàn chỉ muốn gọi nương thôi ạ."

Giang Oản Oản dịu dàng khẽ mỉm cười, xoa khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại của cậu bé, yêu thích không nỡ rời tay.

Bàn tay nhỏ bé của Đoàn Đoàn áp vào tay nàng, cậu bé càng cười rạng rỡ.

Cả người Tần Tĩnh Trì đầy hơi nước, bước tới, vắt chiếc khăn lớn lên đầu cậu bé, cất tiếng: "Con ngoan, giúp cha lau tóc đi.”

Đoàn Đoàn bị khăn che kín mặt, vội vàng kéo khăn xuống, bĩu môi, trừng mắt liếc hắn một cái, sau đó lại ngoan ngoãn ôm chiếc khăn nhích đến bên cạnh hắn.

Giang Oản Oản vươn tay định nhận lấy chiếc khăn từ trong lòng Đoàn Đoàn: "Hay là để ta làm vậy.”

"Chẳng cần. Đoàn Đoàn cứ tùy ý lau là được, ta sẽ xoa thắt lưng cho nàng."

Nói đoạn, Tần Tĩnh Trì ôm nàng lên để nàng nằm sấp trên giường, hắn xoa xoa bàn tay rồi bắt đầu xoa bóp thắt lưng cho nàng.

Tần Tĩnh Trì phân tâm nhìn Đoàn Đoàn đang ngồi bên cạnh, vội vàng nhấc tấm chăn dày dài bên giường lên, ôm Đoàn Đoàn vào trong lòng, quấn cho cậu bé một vòng, rồi mới thả cậu bé ra sau lưng, để cậu bé tiếp tục lau tóc cho mình.

Đoàn Đoàn kéo tấm chăn dày trên thân mình, khẽ nhíu mày: "Cha, tay Đoàn Đoàn chẳng duỗi thẳng ra được nữa!”

Tần Tĩnh Trì vuốt mái tóc mềm mại của cậu bé, đáp: "Không được. Sinh bệnh thì làm sao bây giờ? Con cứ tùy ý lau đuôi tóc cho bớt ướt là được, lát nữa lau xong cho nương con, cha sẽ tự mình lau.”

Đoàn Đoàn gật đầu: "Dạ được.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Song cậu bé vẫn cố gắng vươn bàn tay nhỏ bé nghiêm túc lau tóc.

Sau khi lau một lúc, cậu bé dừng lại, thở hổn hển.

Giang Oản Oản nghe tiểu tử kia hơi thở dốc, liền ngừng xoa thắt lưng cho Tần Tĩnh Trì: "Thôi được rồi, chàng mau tự mình lau tóc đi, Đoàn Đoàn đã mệt nhoài rồi.”

Tần Tĩnh Trì liếc nhìn tiểu tử thở hồng hộc, chẳng kiên trì nữa.

“Đoàn Đoàn!”

Đoàn Đoàn nghe tiếng nàng gọi, cái đầu nhỏ thò ra từ bên hông Tần Tĩnh Trì, chớp đôi mắt to tròn, tò mò hỏi: "Nương?”

Giang Oản Oản vẫy vẫy tay gọi tiểu tử: "Mau đến trong lòng nương, để phụ thân con tự mình lau tóc đi.”

Tiểu tử nghe xong liền dùng cả tay chân bò tới, bởi thân thể được quấn quá dày, bò vài bước liền khựng lại. Thằng bé ngẫm nghĩ đôi chút, đoạn trực tiếp lăn mình qua.

Giang Oản Oản tay nhanh mắt lẹ ôm lấy tiểu bánh bao vào lòng, mau chóng lột bỏ tấm chăn phủ trên người thằng bé, rồi dúi vào trong chăn ấm.

Đoàn Đoàn nằm trong chăn, cười híp mắt khúc khích: "Nương ơi, thoải mái quá chừng!”

Giang Oản Oản nhẹ nhàng nhéo vành tai nhỏ xinh của thằng bé: "Mau ngủ đi.”

Đoàn Đoàn gật đầu, khẽ "Ưm!", rồi ngoan ngoãn nhắm nghiền đôi mắt.

Tần Tĩnh Trì một bên đã lau tóc được bảy tám phần khô ráo, thấy tiểu tử kia nhắm mắt lại, ngỡ rằng thằng bé đã ngủ say, liền rón rén lên giường, ôm Đoàn Đoàn định đặt y vào tận cùng mép giường.

Kết quả vừa định buông tay, thì thấy Đoàn Đoàn chớp chớp đôi mắt to tròn, hiếu kỳ nhìn hắn. Hàng mi tựa cánh quạt nhỏ, dưới ánh đèn mờ ảo in thành một vệt bóng đen dưới mi mắt.

Nhưng Tần Tĩnh Trì cũng không để tâm tới tiểu nhi tử của mình, hai cha con mắt lớn trừng mắt bé, mặt đối mặt ngắm nhau.

Giang Oản Oản thấy Tần Tĩnh Trì giữ nguyên một tư thế, bất động, tò mò nghiêng đầu thì nhìn thấy cảnh này.

Chỉ thấy nàng che miệng cười rộ lên: "Ha ha…”

Đoàn Đoàn nhìn nương đang cười ở một bên, lại nhìn bức tường trống trải phía bên kia, lúc này thằng bé mới chợt bừng tỉnh, giận dỗi bĩu môi: "Phụ thân xấu xa, vì sao lại ôm Đoàn Đoàn vào sát tường?"

Sau đó lại tiếp tục uất ức thì thầm: "Đoàn Đoàn muốn nằm chính giữa phụ thân và nương, ở giữa có thể gần nương, lại có thể gần phụ thân!"

Tần Tĩnh Trì nhìn vào đôi mắt ầng ậng nước của thằng bé, thấy Đoàn Đoàn ủy khuất đến thế, lập tức ôm trở về, dúi vào giữa chăn của hai người, giải thích: "Ừm… Phụ thân ôm Đoàn Đoàn qua nằm tạm đôi chút, đợi nương con xoa bóp thắt lưng xong sẽ ôm con về chỗ cũ."

Chẳng biết nhớ ra điều gì, Đoàn Đoàn lập tức nghi hoặc nhìn nàng, cất tiếng buộc tội: "Hừ, phụ thân lừa dối ta!"

Đoàn Đoàn nhớ rõ có mấy bận sáng sớm tỉnh giấc, y đều nằm tít tận bên trong cùng!

Sau đó thằng bé trừng mắt thật to: "Có phải phụ thân thường ôm Đoàn Đoàn vào trong không?"

Đột nhiên thấy Giang Oản Oản vẫn cười, liền hỏi: "Nương, người nói có phải như vậy chăng?"

Giang Oản Oản nín cười, nhìn Tần Tĩnh Trì một chút, nghĩ đến eo lưng đau nhức của mình, liền nghịch ngợm nói: "Nương cũng không biết, có lẽ ngày nào phụ thân con cũng làm thế chăng?"

Tần Tĩnh Trì nghe xong uất ức lẫn bất đắc dĩ liếc nàng một cái, thấy tiểu bánh bao càng thêm ủy khuất, hắn vội vàng giải thích: "Bảo bối, con đừng nghe nương con nói bậy, phụ thân không có làm vậy!"

Hừ!

Tiểu tử bịt chặt tai, chui tọt vào lòng Giang Oản Oản, ôm chặt eo nàng, thỏ thẻ nói: "Nương, người ôm Đoàn Đoàn ngủ đi! Phải ôm mãi đấy nhé! Bằng không Đoàn Đoàn lại bị phụ thân xấu xa ôm đi mất!"

Giang Oản Oản ôm thằng bé vào lòng, vuốt nhẹ đầu thằng bé, đoạn đắc ý liếc nhìn Tần Tĩnh Trì rồi mới đáp lời: "Ừ, nương biết rồi, sẽ không để phụ thân xấu xa ôm con đi đâu."

Tần Tĩnh Trì bất đắc dĩ nhìn hai kẻ một lớn một nhỏ đang trêu chọc mình, lắc đầu, nằm vào trong chăn, ôm cả hai mẹ con vào lòng.

Lưng Đoàn Đoàn áp sát vào lồng n.g.ự.c nóng hổi của phụ thân, thoải mái híp mắt, nhưng vẫn kiêu ngạo bĩu môi khẽ "Hừ!" một tiếng.