Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chỉ thấy nữ nhân kia vừa dứt lời liền lập tức xách Đoàn Đoàn, kẻ đang vận y phục rách rưới, ném thẳng ra ngoài cửa lớn: "Ngồi đây đợi phụ thân đáng c.h.ế.t của ngươi đi!"

Sau đó liền vang lên tiếng đóng cửa sầm.

Đoàn Đoàn đứng nức nở khóc than ở cửa, thân hình nhỏ bé co ro một khối, run lẩy bẩy không thôi vì giá lạnh. Giang Oản Oản khóc lóc muốn cố gắng ôm cậu bé vào lòng nhưng thế nào cũng chẳng cách nào làm được, chỉ đành bất lực thét gào khóc lóc: "Đoàn Đoàn! Đoàn Đoàn! Bảo bối của nương! Nương biết làm sao đây? Con hãy chỉ lối cho nương!"

Không biết đã qua bao lâu, thấy Đoàn Đoàn sắp sửa ngất lịm vì giá lạnh, Tần Tĩnh Trì rốt cuộc cũng trở về.

Giang Oản Oản nhìn thấy Tần Tĩnh Trì, đứng phắt dậy, nức nở không ngừng đánh vào người chàng: "Sao giờ này chàng mới về tới? Sao giờ này chàng mới về tới? Đoàn Đoàn của chúng ta phải tính sao đây?"

Nhưng Tần Tĩnh Trì chẳng nghe thấy, chàng vội vàng bế Đoàn Đoàn vào nhà, khẽ vỗ lên dung nhan bầm dập của Đoàn Đoàn, lo lắng cất tiếng gọi: "Kỳ An? Kỳ An? Phụ thân đã về rồi!"

Cậu bé thấy chàng mới khẽ cười yếu ớt, khe khẽ gọi một tiếng: "Phụ thân..."

Tần Tĩnh Trì vội vàng hỏi: "Vì sao con lại đứng ngoài cửa? Phải chăng mẫu thân con lại trách mắng con?"

Chỉ thấy cậu bé khẽ cười, rồi thỏ thẻ nói: "Không phải đâu, là Kỳ An nhớ phụ thân quá, nên... nên mới ra ngoài cửa đợi phụ thân."

Tiếp đó lại bật cười, nhỏ giọng oán giận: "Thế nhưng... thế nhưng bên ngoài lạnh quá! Kỳ An... Kỳ An đã đợi rất lâu rồi, mà phụ thân vẫn chưa về..."

Giang Oản Oản che miệng, nức nở khóc than. Nàng đưa tay muốn vuốt ve bảo bối của mình, song nào có ích chi: "Đoàn Đoàn... Đó nào phải mẫu thân con... Mẫu thân ở đây này! Con đừng có yêu quý ả nữ nhân đó! Đừng bênh vực ả ta..."

Tần Tĩnh Trì nghe lời Đoàn Đoàn nói, trong lòng vừa đau xót vừa lo lắng, chẳng nhịn được khẽ vỗ nhẹ vào m.ô.n.g cậu bé, dặn dò: "Sau này không được đứng đợi phụ thân trong tiết trời giá lạnh như thế này nữa! Bằng không nếu phụ thân phát hiện, sẽ đánh vào m.ô.n.g đấy! Con rõ chưa?"

Đoàn Đoàn ngơ ngác nhìn chàng, một lát sau như chẳng nhịn được nữa, chu môi lên đáng thương, nức nở gọi chàng: "Phụ thân ơi... Phụ thân ơi..."

Giang Oản Oản nhìn Đoàn Đoàn vừa tủi thân vừa đáng thương, biết là vô ích song vẫn chẳng nhịn được chu môi, vừa khóc vừa đưa tay đánh vào người Tần Tĩnh Trì: "Sao chàng nỡ lòng nào đánh Đoàn Đoàn của chúng ta chứ? Chàng có hay Đoàn Đoàn của chúng ta phải chịu bao nhiêu ấm ức không? Chàng phải luôn ở bên cạnh Đoàn Đoàn, chăm sóc tốt cho thằng bé!"

Giang Oản Oản bất lực ngồi sang một bên, lặng lẽ châu lệ. Chẳng bao lâu sau, ả nữ nhân kia đi ra, lạnh lùng liếc nhìn hai phụ tử kia, ánh mắt ả như nhìn thấy thứ gì dơ bẩn, rất nhanh đã dời đi.

Tần Tĩnh Trì nhìn ả, lên tiếng: "Nàng có thể giúp ta trông chừng Đoàn Đoàn không, đừng để thằng bé ra ngoài trong tiết trời giá lạnh như thế này!"

Ả nữ nhân kia như không hề nghe thấy gì, cứ thế đi thẳng vào bếp.

Tần Tĩnh Trì vừa giận vừa bất lực, chàng thở dài một tiếng, đành đặt Đoàn Đoàn lên chiếc giường của hai người mà dỗ ngủ: "Đoàn Đoàn, con cứ ngoan ngoãn nằm ngủ một lát, chốc nữa sẽ ấm áp thôi, phụ thân ở ngay bên con.”

Đoàn Đoàn gật đầu: "Vâng."

Giang Oản Oản cũng ngồi trên chiếc giường nhỏ, trông chừng Đoàn Đoàn. Chẳng ngờ không bao lâu sau, cậu bé lại phát sốt, cả khuôn mặt nhỏ nhắn đều đỏ bừng.

Giang Oản Oản đứng bên cạnh nóng ruột như lửa đốt, còn Tần Tĩnh Trì thì vội vã bế đứa nhỏ lên rồi nhanh chân đi ra ngoài như một cơn gió lướt.

Giang Oản Oản chẳng thể rời xa ả nữ nhân kia quá đỗi, đành lòng ngóng trông tại đây.

May thay, sáng hôm sau, tiểu tử này lại trở nên khỏe mạnh.

Thời gian cứ thế thoi đưa, vạn vật đều đổi thay, duy chỉ có Đoàn Đoàn vẫn cứ gầy yếu như thuở nào.

Rốt cuộc... cũng đến ngày Giang Oản Oản xuyên không tới thế gian này.

Giang Oản Oản nhìn ả tà vật kia đang nằm vật vã trên giường, ôm đầu rên rỉ, ta liền minh bạch ả lại toan hoán đổi thân xác với ta.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Nhưng mà… Giang Oản Oản biết… Chỉ cần ả hoán đổi với ta, trở về thân xác ở mạt thế của ả, chưa kịp thi triển chú pháp, ắt hẳn đã bị lũ thây ma xé nát.

Giang Oản Oản lạnh lùng quan sát ả tà vật kia thống khổ thi triển chú pháp, nhưng không lâu sau ta cảm thấy bản thân bị kéo ra khỏi ả.

Giang Oản Oản khó khăn mở mắt ra, đập vào mắt ta là Tần Tĩnh Trì đang nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, đôi mắt hắn đỏ hoe, cùng Đoàn Đoàn lặng lẽ tuôn lệ, không ngừng nức nở.

Giang Oản Oản nhìn họ, không kìm được mà rơi lệ: "Tĩnh Trì, Đoàn Đoàn.”

“Oản Oản!”

“Vâng, nương!”

Giang Oản Oản ngồi dậy, ôm chặt Đoàn Đoàn vào lòng: "Đoàn Đoàn… Bảo bối của nương…”

Đoàn Đoàn lặng lẽ lau nước mắt, rồi đưa tay nhỏ nhẹ nhàng vỗ về lưng nàng: "Nương đừng khóc, Đoàn Đoàn không khóc mà.”

Cằm Giang Oản Oản cọ cọ trên đầu nhỏ của Đoàn Đoàn, nàng nín khóc bật cười, nâng khuôn mặt nhỏ của cậu bé lên hôn liên tục: "Thật tốt, thật tốt biết bao!”

Tần Tĩnh Trì ở bên cạnh nghi hoặc nhìn ta, đoạn lại lo lắng hỏi: “Sao rồi? Nàng có chỗ nào không thoải mái chăng? Nàng có hay biết từ sau buổi trưa hôm qua, nàng đã hôn mê đến tận giờ ư! Khiến chúng ta lo lắng biết chừng nào!”

Giang Oản Oản liếc nhìn hắn, không nói hai lời đã giáng một quyền vào n.g.ự.c hắn: "Chàng đâu hay Đoàn Đoàn của chúng ta đã phải chịu bao nhiêu ấm ức! Chàng lại không quan tâm đến hài tử, không hề ở bên cạnh hài tử!”

Tần Tĩnh Trì ngơ ngác nhìn ta, đoạn lại nhìn Đoàn Đoàn cũng đang ngây ngô, rồi ôm vai ta, an ủi: “Rốt cuộc là cớ sự gì đây?”

Hắn không hiểu tại sao nàng hôn mê tỉnh lại thì lại kích động đến vậy.

Đôi mắt Giang Oản Oản đẫm lệ nhìn hắn, rồi nói với Đoàn Đoàn: “Bảo bối, con ra ngoài chơi trước được không, nương muốn nói chuyện riêng với cha con.”

Nhìn thấy nàng khóc, Đoàn Đoàn chỉ đành miễn cưỡng rời đi: "Vậy nương và cha phải nói chuyện nhanh lên nhé!”

Thấy tiểu tử rời khỏi tẩm phòng, Giang Oản Oản lại lao vào lòng Tần Tĩnh Trì mà òa khóc nức nở.

Tần Tĩnh Trì đau lòng vỗ về lưng nàng, hôn lên mái tóc nàng, nhẹ giọng nói: “Rốt cuộc là cớ sự gì vậy? Nàng nói cho ta hay được không?”

Người trong lòng hắn run rẩy, rất lâu sau mới chậm rãi mở miệng: “Chàng còn nhớ chăng, thuở Đoàn Đoàn hai tuổi, có một ngày trời giá rét, khi chàng hồi phủ, Đoàn Đoàn đã ngồi nơi cửa lớn, suýt chút nữa đã bị đông cứng, sau đó còn phát sốt…”

Tần Tĩnh Trì nhíu mày, vẻ mặt nghiêm túc gật đầu: "Nhớ chứ, may mà Đoàn Đoàn của chúng ta không sao, nó quá đỗi ỷ lại vào ta, nên mới ra cửa ngồi đợi.”

“Không phải! Không phải…” Giang Oản Oản nức nở, chậm rãi nói: “Đoàn Đoàn của chúng ta bị ả nữ nhân kia đuổi ra ngoài, Đoàn Đoàn… Ngoan lắm, nó nào muốn nói xấu nương của mình, mới lừa chàng rằng đang đợi chàng.”

Tần Tĩnh Trì nhíu chặt mày, phản ứng một hồi lâu, mới run giọng hỏi: “Sao nàng… Nàng biết được?”

“Bởi vì ta đều nhìn thấy cả, khi ta hôn mê, ta đều thấu tỏ hết thảy! Là ả nữ nhân kia cướp mất thân xác của ta, ả đã đoạt mất cha nương của ta, lại còn bất hiếu với người!”

“… Hài tử Đoàn Đoàn do ta vất vả sinh thành, sao ả nỡ đánh mắng đến vậy! Huhu… Tần Tĩnh Trì, ả thật sự quá đỗi đáng ghét…”

Tần Tĩnh Trì nghe nàng nói năng lộn xộn, phải một hồi lâu mới trấn tĩnh lại, hắn kinh ngạc mở to mắt, yết hầu khẽ động, không thể tin nổi mà hỏi: “Nàng là người sinh ra Đoàn Đoàn… Oản Oản… Ta… Sao ta chẳng hay biết gì vậy? Lại nữa, ả cướp mất cha nương nàng là cớ gì?”

Giang Oản Oản nức nở giải thích những gì nàng nhìn thấy: "… Tóm lại là như vậy, ả nữ nhân kia… Không, ta cũng… chẳng rõ nó là thứ gì, tóm lại ả cướp mất thân xác của ta, chỉ khi nào… Ả đau ốm hay gặp phải biến cố nào đó mà không thể chịu đựng nổi, ả mới tạm thời hoán đổi ta trở về để ta gánh chịu thay ả, rồi lại xóa đi đoạn ký ức ấy của ta.”

Tần Tĩnh Trì ngẩn người hồi lâu, đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, vội vàng hỏi: “Vậy… Vậy bây giờ ả…”

“Ả đã c.h.ế.t rồi, bởi hôm đó ả bị cảm lạnh, đau đầu dữ dội nên đã hoán đổi ta trở về. Nào ngờ, khi ả hoán đổi trở lại thì vừa vặn bị đám thây ma xé nát, không kịp đổi lại, thế nên… Thế nên ta mới có thể ở lại mãi mãi.”