Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Dứt lời, cậu bé còn dụi vào cánh tay Tần Tĩnh Trì, ngẩng đầu nhỏ về phía sau, nhìn Tần Tĩnh Trì trên đỉnh đầu mình rồi cất tiếng hỏi: "Cha, cha nói xem có phải không?"

Tần Tĩnh Trì khẽ véo má cậu bé, đáp: "Đúng vậy."

Ngồi trên xe trâu, sợ Đoàn Đoàn bị gió thổi lạnh nên Tần Tĩnh Trì đã cuộn cậu bé vào trong vạt áo của mình, một tay ôm chặt lấy thân hình nhỏ bé của cậu, tay kia thì ôm lấy Giang Oản Oản.

Cậu bé cuộn tròn trong lòng cha mình, chẳng mấy chốc đã ngủ thiếp đi, còn khẽ khò khè.

Giang Oản Oản dựa vào vai Tần Tĩnh Trì lắng nghe hơi thở đều đặn của cậu bé, cúi đầu nhìn xuống, đập vào mắt nàng, nào phải không phải là một khối nhỏ tròn đang say giấc nồng hay sao.

Đưa mắt nhìn Tần Tĩnh Trì, Giang Oản Oản cười nói: "Đoàn Đoàn nằm trong lòng chàng ấm áp quá đỗi chăng, đến nỗi còn say ngủ mất rồi."

Tần Tĩnh Trì nhẹ nhàng đỡ lấy chiếc đầu nhỏ đang nghiêng ngả của Đoàn Đoàn, cười nói: "Hài tử vốn dĩ ham ngủ, chắc hôm nay dậy hơi sớm, cứ để cậu bé ngủ trước đi, về đến nhà rồi tính sau."

Lắc lư suốt nửa canh giờ, cỗ xe trâu cuối cùng cũng dừng trước cổng nhà họ.

Tần Tĩnh Trì nhẹ nhàng bế Đoàn Đoàn xuống xe, Giang Oản Oản trả tiền xong, cũng theo chân chàng mà nhảy xuống.

Tần phụ, Tần mẫu nghe tiếng động, vội vàng mở cửa. Vừa thấy Đoàn Đoàn nằm gọn trong lòng Tần Tĩnh Trì, liền vội vã tiến tới: “Đây là…”

Chưa kịp dứt lời, Giang Oản Oản đã “suỵt” một tiếng: “Phụ thân, mẫu thân, Đoàn Đoàn đã ngủ say rồi.”

Đoàn Đoàn khẽ mấp máy cánh môi nhưng vẫn không tỉnh giấc, y như một con thú nhỏ vô thức dụi vào n.g.ự.c Tần Tĩnh Trì, rồi lại tiếp tục chìm vào giấc ngủ.

Tần mẫu nhìn Đoàn Đoàn, khẽ lên tiếng: “Vậy thì mau mau đặt Đoàn Đoàn lên giường nghỉ ngơi đi thôi.”

Tần Tĩnh Trì gật đầu, sau đó bước vào nhà, nhẹ nhàng đặt Đoàn Đoàn lên giường. Giang Oản Oản và Tần mẫu theo sau chàng, cẩn thận đắp chăn cho tiểu tử.

Tần mẫu ngắm nhìn Đoàn Đoàn thêm vài lượt, rồi mới cùng Tần Tĩnh Trì và Giang Oản Oản rời khỏi phòng.

Nàng khẽ hỏi: “Tĩnh Trì, Oản Oản, hai con đã dùng bữa chưa? Mẫu thân nấu chút gì cho hai con nhé?”

Giang Oản Oản lắc đầu: “Mẫu thân, chúng con đã ăn rồi, giờ vẫn còn no lắm.”

Giờ mới quá trưa, trong lòng Giang Oản Oản vẫn còn canh cánh nỗi lo về tiệm lẩu, liền nhìn Tần Tĩnh Trì nói: “Chúng ta đến tiệm lẩu xem thử đi, mới khai trương, lòng ta vẫn chưa yên.”

“Được thôi, chúng ta ngồi nghỉ một lát rồi hãy đi.”

Hai người uống chút nước, không lâu sau liền tới huyện thành.

Khi Đoàn Đoàn tỉnh dậy, nhìn căn phòng có phần xa lạ mà không khỏi ngẩn ngơ. Tiểu tử dụi mắt, ngồi trên giường, vươn vai ngáp một hơi dài: “Cha? Nương?”

Tần mẫu đang ngồi trên ghế trường kỷ may vá y phục, còn Tần phụ thì ngồi cạnh nhấp trà. Lúc này, chợt nghe thấy tiếng Đoàn Đoàn, hai người vội vàng bước vào gian phòng ngủ bên cạnh.

“Tiểu tôn tử ngoan của nãi nãi, con tỉnh rồi sao? Nãi nãi mặc y phục cho con nhé.”

Đoàn Đoàn nghi hoặc nhìn quanh: “Nãi nãi ơi, đây là đâu vậy? Sao Đoàn Đoàn lại ở đây?”

Tần mẫu cười nói: “Sao lại không nhận ra nhà mình rồi, đây là phủ đệ mới của chúng ta mà.”

Nhưng cũng không trách Đoàn Đoàn không quen. Họ mới chuyển đến đây được mấy ngày, mà mấy ngày nay tiểu tử đều ngủ trên lầu với Tần Tĩnh Trì và Giang Oản Oản, hôm nay mới đặt tiểu tử ngủ ở phòng ngủ dưới lầu nên lúc này mới chưa kịp phản ứng.

Đoàn Đoàn ngượng ngùng cười, che mặt nói: “Đoàn Đoàn chưa từng ngủ ở căn phòng này nên quên mất rồi.”

Tiểu tử nhìn quanh, không thấy Tần Tĩnh Trì và Giang Oản Oản đâu, liền hỏi: “Nãi nãi ơi, phụ thân mẫu thân đâu rồi ạ?”

Tần mẫu mỉm cười nói: “Họ đến huyện thành rồi, lát nữa sẽ trở về thôi.”

Đoàn Đoàn mới gật đầu: “Vâng ạ.”

Tần mẫu kéo chiếc áo bông dày ấm áp từ trong chăn ra, nói: “Đến đây, nãi nãi mặc y phục cho Đoàn Đoàn nào.”

“Vâng ạ…”

Tần mẫu mặc y phục cho Đoàn Đoàn, tiểu tử cúi đầu hôn bà một cái, cười nói: “Nãi nãi ơi, Đoàn Đoàn nhớ gia gia nãi nãi lắm! Gia gia nãi nãi có nhớ Đoàn Đoàn không ạ?”

“Tất nhiên là nãi nãi nhớ tiểu tôn tử ngoan của nãi nãi rồi!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Thấy Đoàn Đoàn đã mặc xong y phục, Tần phụ lập tức bế Đoàn Đoàn lên: “Tôn tử ngoan, ở nhà ngoại tổ phụ ngoại tổ mẫu chơi có vui không?”

Đoàn Đoàn cười tươi như hoa gật đầu: “Vui ạ! Ngoại tổ phụ ngoại tổ mẫu còn hầm thịt gà cho Đoàn Đoàn ăn nữa, thịt gà mềm mềm, thơm lắm ạ!”

Tần phụ véo nhẹ má tiểu tử, nói: “Vậy sang xuân, đợi tiết trời ấm lên, chúng ta cũng nuôi một đàn gà con, đến lúc chúng lớn rồi, chúng ta sẽ hầm cho Đoàn Đoàn ăn.”

“Vâng ạ! Được ạ…”

Nói rồi, Tần phụ đặt Đoàn Đoàn xuống ghế trường kỷ.

Tiểu tử rất thích chiếc ghế trường kỷ của nhà mình, vui vẻ nhảy trên đó vài cái mới chịu dừng lại.

Tần mẫu dựa theo lời đề nghị của Giang Oản Oản, đã đan cho mọi người trong nhà mỗi người mấy đôi tất dày, nên Đoàn Đoàn đi tất vào chân, cũng không thấy lạnh.

Khi Tần phụ Tần mẫu ở nhà, họ cũng không thường dùng lò sưởi, đều cảm thấy quá lãng phí, chỉ có Giang Oản Oản lúc sắp về nhà vào buổi tối mới đốt lò, đợi họ về vừa lúc có thể sưởi ấm.

Bây giờ còn sớm, Tần phụ trầm ngâm một lát rồi bê chiếc lò sưởi nhỏ trong bếp ra, để Đoàn Đoàn ngồi trên ghế trường kỷ cũng có thể sưởi ấm.

Đoàn Đoàn đưa đôi bàn tay nhỏ qua lại trên lò sưởi, đợi đến khi đôi bàn tay và đôi bàn chân đều ấm áp, tiểu tử mới trèo lên ghế trường kỷ.

“Đoàn Đoàn, con có muốn uống trà bưởi không?”

Nghe Tần mẫu hỏi, mắt tiểu tử sáng lên, gật đầu: “Đoàn Đoàn muốn uống ạ~”

“Được, nãi nãi sẽ pha cho con ngay.”

Một bên, ông bà cháu ba người uống trà bưởi, thật là ung dung tự tại.

Bên kia, trong tiệm lẩu lại không được hòa thuận như vậy.

Sau khi Tần Tĩnh Trì và Giang Oản Oản đến tiệm, Tần Tĩnh Nghiễn chào họ một tiếng rồi cáo từ về trước.

Hôm nay đầu óc tiểu tử choáng váng, đoán chừng là do hôm qua bị cảm lạnh.

Nhưng tiểu tử vừa đi được một lúc thì tiệm đã xảy ra chuyện.

“Cảnh Trì ca, tẩu tử, phải làm sao bây giờ? Chúng ta đã rửa sạch rau rồi, không… Không thể có sâu được!”

Tần Tiểu Quang sợ hãi nhìn Tần Tĩnh Trì, giọng nói run rẩy khôn kìm.

Tần Tĩnh Trì an ủi nhìn tiểu tử: “Đừng sợ.”

Bên cạnh, Giang Oản Oản cau mày, nhìn mấy thanh niên ngồi ở bàn kia. Có kẻ mặt mày ti tiện, vầng mắt thâm quầng, đôi mắt hơi vàng đảo quanh; có kẻ thì gác chân lên bàn, chân còn khẽ đung đưa, hoàn toàn là dáng vẻ của phường du côn vô lại.

Giang Oản Oản lên tiếng: “Bọn họ cố tình đến gây sự, ta qua xem thử trước đã.”

Tần Tĩnh Trì nắm lấy cánh tay nàng: “Đi thôi.”

Đi đến trước mặt mấy người kia, Giang Oản Oản cười nói: “Các vị khách quan, ta nghe tiểu nhị trong tiệm nói các vị ăn phải sâu trong món ăn, có đúng không?”

Một gã nam nhân đen gầy ngẩng đầu nhìn nàng, đôi mắt đục ngầu đầy vẻ thích thú, nhìn chằm chằm Giang Oản Oản không nói gì.

Tần Tĩnh Trì nghiến răng, định ra tay thì Giang Oản Oản nhanh tay nắm lấy tay chàng.

Giang Oản Oản liếc nhìn nam nhân nọ, xem ra kẻ cầm đầu chính là hắn.

Nam nhân chỉ vào mấy con rết nằm trong đĩa, cuối cùng cũng cất lời: “Dù gì tiệm các ngươi cũng chẳng sạch sẽ, lại còn khiến khách ăn phải loại sâu bọ ghê tởm này, quả thật không thể nào dung thứ! Các ngươi tự liệu mà giải quyết đi!”

Giang Oản Oản nhìn con rết hiển nhiên không thể nào có mặt trong món ăn, lòng khẽ thở phào. Lát sau, nàng đành bất đắc dĩ nói: “Con sâu này ắt hẳn không phải ở trong món ăn. Rau củ trong quán chúng ta đều được rửa sạch nhiều lượt, tuyệt không thể nào có thứ như vậy…”

“Bốp!”

Giang Oản Oản giật mình bởi tiếng bàn bị đập vang dội.

Tần Tĩnh Trì tiến tới vươn tay túm lấy vạt áo trước n.g.ự.c nam nhân, ánh mắt u ám nhìn kẻ đó, nhấn mạnh từng lời: “Ăn- nói- cho- phải- phép!”

Nam nhân kia nhìn ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống của Tần Tĩnh Trì, cánh tay khẽ run rẩy. Nhưng nghĩ đến mười lượng bạc kia, gã ta lại đánh liều lên tiếng: “Đồ… đồ ăn của các ngươi đã không… không sạch sẽ còn… còn dám cãi lý sao?”

“Dù sao hôm nay nhất định phải… phải có lời phân trần!”