Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhìn khuôn mặt nàng ửng đỏ trong chớp mắt, chàng khẽ bật cười, ánh mắt đắm đuối nhìn vào đôi mắt nàng rồi mới cúi đầu ăn miếng sườn trên đũa.
Lý Tuyết Trân khẽ véo đầu ngón tay, cúi đầu cắn nhẹ bờ môi, một lát sau, nàng mới ngẩng mặt lên, trừng mắt nhìn chàng một cái không chút uy hiếp, đoạn quay đầu nhìn Giang Oản Oản bên cạnh, cũng chẳng nói thêm lời nào.
Tần Tĩnh Nghiễn cười tươi rói, lại đút cho nàng một miếng sườn, giục: "Nàng mau dùng đi."
Lý Tuyết Trân ngậm lấy miếng sườn trên đũa, má nàng phúng phính, đôi mắt vẫn ánh lên vẻ trách móc nhìn chàng.
Giang Oản Oản chuyên tâm xào rau, trong lòng nghĩ đến cảnh vừa rồi vô tình bắt gặp, khóe miệng nàng không khỏi cong lên, thầm nhủ: đôi uyên ương này quả thật ngọt ngào biết bao.
"Khụ khụ khụ..."
Lý Tuyết Trân ngửi thấy mùi ớt xộc vào mũi, bất giác ho sặc sụa.
Giang Oản Oản nghe tiếng nàng ho khan, vội vàng mở toang cửa sổ.
"Ta xào món này hơi cay, hai người cứ ra ngoài trước đi."
Mùi ớt theo gió bay hết ra ngoài cửa sổ, nàng thấy không còn cay nữa, bèn nói: “Tẩu tử, không sao đâu, chẳng còn ngửi thấy mùi cay nữa rồi."
Giang Oản Oản gật đầu, thấy hai người ở trong bếp vẫn có thể hòa thuận chung sống, nàng cũng chẳng miễn cưỡng thêm.
Khi ớt trong nồi đã chín tới, nàng trút phần gà đã chiên vào, đảo đều tay. Đảo một lát, nàng nêm nếm lại, cuối cùng, một đĩa gà cay thơm lừng đã hoàn thành.
"Món này khẩu vị hơi cay nồng, hai người nếm thử xem có hợp miệng chăng?"
Hai người mỗi người nếm một miếng, đôi mắt ánh lên vẻ hân hoan, đồng thanh đáp: "Tẩu tử, ngon tuyệt lắm ạ!"
Lý Tuyết Trân khẽ thổi phù một tiếng, nói: "Tuy hơi cay nhưng quả thực rất ngon, thịt gà này thơm nức mũi luôn!"
Giang Oản Oản thấy hai người thực sự rất ưng ý, liền bắt tay vào chế biến món kế tiếp.
Chẳng bao lâu sau, từng món ăn thơm lừng đã được bày biện đầy ắp trên bàn.
Gồm có sườn xào cay, gà cay, cà chua xào trứng, bò hầm cà chua, cá sốt tiêu, tôm chiên xù, đậu phụ Tứ Xuyên, rau xanh xào cùng canh sườn củ cải.
Ngắm nhìn mâm cơm thịnh soạn, mọi người không ngớt nuốt nước bọt.
Giang Oản Oản còn hầm một nồi gà tiềm trên bếp, đây là món sau cùng.
Bởi vậy, nàng quay sang gọi Tần Tĩnh Trì, dặn dò: "Tĩnh Trì, chàng mau gọi chư vị Đại Ngưu ca tới đây đi."
Tần Tĩnh Trì ứng một tiếng rồi mau chóng bước ra ngoài.
Bước đến trước cửa nhà Đại Ngưu, chàng khẽ gõ: "Đại Ngưu ca? Tẩu tử có đó không?"
Cẩu Đản ca nhanh nhẹn kéo tay Đoàn Đoàn, theo sau Đại Ngưu ra mở cửa.
"Phụ thân!"
Tần Tĩnh Trì bế Đoàn Đoàn đang nhào vào lòng mình lên, đoạn nói với Đại Ngưu: "Đại Ngưu ca, huynh mau gọi tẩu tử, dẫn Cẩu Đản đến nhà đệ dùng bữa, Oản Oản đã dọn xong các món ăn rồi."
Đại Ngưu cười đáp: “Ấy! Được chứ!”
Thấy Nhị Oa không có ở đây, chàng vội nói thêm: "Vậy đệ dẫn Đoàn Đoàn đi gọi cả nhà A Chính ca, huynh mau mau đến đó nhé."
"Được thôi."
Đoàn Đoàn tựa đầu vào vai Tần Tĩnh Trì, mềm mại cất lời: "Mọi người mau tới nha!"
Đại Ngưu và Tần Đắc Chính dẫn theo Cẩu Đản cùng Nhị Oa tới, đúng lúc Tần Tĩnh Trì và Đoàn Đoàn đi ra cùng với cả nhà Lý Quý, liền cùng nhau dẫn vào trong nhà.
Khi bước vào nhà, nhìn thấy Lý Viễn đang an tọa trên bàn ăn, họ đều có chút ngượng nghịu, bèn vội vàng quỳ xuống hành lễ.
Lý Viễn vội vàng đỡ họ đứng dậy, ôn tồn nói: "Không cần đa lễ, nơi đây không phải huyện nha, chư vị chớ câu nệ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Ông ấy lại tiếp lời: "Mau an tọa đi, không cần câu nệ."
"Dạ vâng! Chúng ta xin tuân lệnh!"
Giang Oản Oản đặt nồi gà tiềm lên bàn, cùng Tần mẫu rót trà bưởi và tửu cho mọi người, đoạn cất lời: "Được rồi, chư vị có thể nhập tiệc rồi."
Tần Tĩnh Trì khẽ liếc nhìn nàng, đoạn lại nhìn Đoàn Đoàn đang bên cạnh, đôi mắt long lanh ngắm nhìn mâm cơm, chàng khẽ cười, cất tiếng: "Hôm nay là sinh thần tròn bốn tuổi của Đoàn Đoàn nhà chúng ta, ta xin cảm tạ chư vị đã hạ cố tới mừng sinh thần cho Đoàn Đoàn."
"Hả?"
Đoàn Đoàn mở to đôi mắt tròn xoe, biểu cảm vừa kinh ngạc vừa hân hoan.
"Phụ thân! Mẫu thân! Hôm nay là sinh thần của Đoàn Đoàn sao? Chính Đoàn Đoàn cũng chẳng hay biết!"
Tần Tĩnh Trì đáp: "Đương nhiên phụ thân mẫu thân nhớ sinh thần của con rồi, chúng ta cố ý không nói cho con hay, cốt là muốn tạo cho con một bất ngờ."
Cẩu Đản cười tít mắt nhìn Đoàn Đoàn, hân hoan nói: "Tĩnh Trì thúc, rốt cuộc thì cháu cũng không phải giữ bí mật này nữa, khó chịu khôn tả, cháu còn chẳng dám thưa chuyện nhiều với Đoàn Đoàn."
Nhị Oa cũng vội vã cất lời: “Đúng vậy, đúng vậy! Hôm nay con ở nhà Cẩu Đản ca, suýt chút nữa đã lỡ lời, may mắn phụ thân con đã đưa con về nhà trước, nếu không...” Tiểu tử che miệng khúc khích cười, đoạn nói tiếp: “Nếu không thì đã chẳng còn điều bất ngờ nào nữa rồi.”
Đoàn Đoàn kinh ngạc nhìn đám người: “Cẩu Đản ca và Nhị Oa ca cũng biết ư?”
Đoàn Đoàn nhìn Tần Tĩnh Trì và Giang Oản Oản, vờ làm ra vẻ tủi thân mà nói: “Thế thì Đoàn Đoàn chẳng hay biết gì cả.”
Lý Tam Nương khẽ cười, nói: “Đoàn Đoàn à, ấy là chúng ta đều muốn tạo cho con một điều bất ngờ đó.”
Đoàn Đoàn lập tức vui vẻ cười lại, lúm đồng tiền ẩn hiện, nghiêng người nép vào lòng mẫu thân Giang Oản Oản, ngượng ngùng thưa: “Đa tạ phụ thân mẫu thân! Đoàn Đoàn cũng được đón sinh thần, thật là diệu thay!”
Giang Oản Oản ghé vào tai tiểu tử, ôn tồn nói: “Những món ăn này đều là Đoàn Đoàn thích dùng, chốc nữa con phải ăn thật nhiều vào nhé, phụ thân mẫu thân còn chuẩn bị quà cho con nữa đấy!”
Đoàn Đoàn dùng sức gật đầu: “Vâng, vâng! Hi hi... Đa tạ mẫu thân!”
Tần Tĩnh Trì xoa đầu tiểu tử, cười ôn hòa nói: “Được rồi, chư vị mau dùng bữa đi.”
Mọi người thấy Lý Viễn đang ngồi đó, cũng chẳng dám thả lỏng như thường ngày dùng cơm, phong thái dùng bữa đều giữ mực tao nhã.
Tần Tĩnh Trì cùng Lý Viễn nâng chén chúc tụng, còn Giang Oản Oản, Kim Thị cùng mấy tiểu tử thì nhấp trà bưởi, thưởng thức món ngon. Trước mắt bấy nhiêu sơn hào hải vị, đến nỗi cơm cũng chẳng màng động đũa, chỉ dùng hết thức ăn, mọi người đều đã no căng.
Sau bữa dùng, có người ngồi xuống tràng kỷ, có người an tọa trên nệm êm trước lò sưởi. Mỗi người một chén trà, nhấp từng ngụm nhỏ, chậm rãi tiêu hóa.
Lúc này tuyết bên ngoài trời đang rơi, chỉ trong chốc lát, trên núi xa đã phủ một màu trắng xóa tinh khôi, càng khiến cho căn nhà thêm ấm áp như mùa xuân vậy.
Trong lúc mọi người tiêu hóa món ăn, nhìn thấy Đoàn Đoàn đang lăn lộn vui đùa trên thảm cùng Cẩu Đản, Giang Oản Oản và Tần Tĩnh Trì ra hiệu cho nhau, rồi cả hai cùng bước vào gian bếp. Nàng vừa châm bốn ngọn nến trên chiếc bánh sinh thần thì đèn dầu bên ngoài bỗng tắt phụt.
Ai nấy mắt đầy nghi hoặc, nhìn ra ngoài trời tuyết đang rơi lất phất, rồi lại nhìn quanh quẩn khắp nơi, chẳng hiểu vì lẽ gì mà đèn dầu lại bỗng nhiên tắt lịm.
Nhóm người Lý Viễn đang định cất tiếng hỏi, chợt thấy Giang Oản Oản bưng chiếc bánh sinh thần từ trong gian bếp chậm rãi bước ra, miệng nàng còn ngân nga một bài đồng d.a.o vui tai.
“Chúc Đoàn Đoàn sinh thần vui vẻ, chúc Đoàn Đoàn sinh thần vui vẻ...” Theo tiếng hát trong trẻo của nàng, Tần Tĩnh Nghiễn, phụ thân Tần, mẫu thân Tần cùng Đại Ngưu đều như chợt bừng tỉnh, rồi cùng ngân nga theo: “Chúc Đoàn Đoàn sinh thần vui vẻ... Chúc Đoàn Đoàn sinh thần vui vẻ!”
Khi tiếng hát vừa dứt, Giang Oản Oản đã đặt chiếc bánh sinh thần lên bàn trà, rồi ôm Đoàn Đoàn lại gần, dịu dàng nói: “Bảo bối Đoàn Đoàn của nương, con mau nhắm mắt lại, thành tâm ước nguyện ba điều.”
“Điều ước đầu tiên con có thể thốt ra, còn hai điều sau hãy thì thầm trong lòng, sau này tất sẽ thành sự thật.”
Đoàn Đoàn ngơ ngác ngẩng đầu trong lòng Giang Oản Oản, ngước nhìn đôi mắt dịu dàng của nàng, rồi lại bắt gặp ánh mắt khích lệ từ phụ thân Tần Tĩnh Trì. Sau khi trấn tĩnh lại, tiểu tử liền hân hoan phấn khích đến nỗi mắt híp lại cười tít: “Vâng, vâng!”
Chỉ thấy tiểu tử nhắm chặt hai mắt, hàng mi cong vút khẽ run run, rồi nhẹ giọng thốt ra điều ước đầu tiên: “Ưm... Đoàn Đoàn hy vọng phụ thân mẫu thân, gia gia nãi nãi, ngoại tổ phụ... cùng cả Nhị Oa ca và Cẩu Đản ca đều luôn an vui! Chẳng bao giờ ốm đau bệnh tật!”
Tiểu tử kể tên tất cả những người mà Đoàn Đoàn có thể nghĩ đến, ngoài những vị đang an tọa tại đây, tiểu tử còn nhắc đến cả những người vẫn đang học ở thư viện, hay những ai chưa thể tới như Tần Tuấn Phong, cũng đều được cậu nhắc đến không sót một ai.
Giang Oản Oản ngắm nhìn tiểu tử trước mặt, rồi lại đưa mắt sang Tần Tĩnh Trì cũng đang chăm chú dõi theo Đoàn Đoàn. Khi tiểu tử ngẩng đầu lên, hai người nhìn nhau một hồi, ánh mắt tràn đầy hạnh phúc và sự mãn nguyện.
“Ưm... Còn có... A! Không thể nói ra!”
Đoàn Đoàn định tiếp tục thốt ra, nhưng chợt nhớ lời mẫu thân Giang Oản Oản dặn dò rằng điều ước thứ hai và thứ ba không được nói ra, tiểu tử liền vội vã ngậm chặt miệng lại.