Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tần Tĩnh Nghiễn thầm nghĩ, những pho tượng đất sét này làm chẳng dễ chút nào, không chỉ hư mất mấy pho, còn hao phí của y không ít bạc nén!

Đoàn Đoàn ngắm nghía hồi lâu, mới kinh ngạc thốt lên: "Tiểu thúc thúc, đây... Đây là Đoàn Đoàn sao? Pho tượng này thật giống Đoàn Đoàn như đúc! Đoàn Đoàn cũng có những bộ xiêm y này!"

Tần Tĩnh Nghiễn mỉm cười đáp: "Đúng vậy, chính là Đoàn Đoàn của chúng ta. Tiểu thúc cố ý tìm người nặn riêng, con có thích không?"

Đoàn Đoàn liên tục gật đầu: "Hi hi… Thích lắm! Thích lắm!"

Đừng nói là Đoàn Đoàn thích, ngay cả Tần Tĩnh Trì và Giang Oản Oản cũng không khỏi dõi mắt đăm đắm nhìn những pho tượng đất sét đó. Tần Tĩnh Trì đưa mắt nhìn Tần Tĩnh Nghiễn, ánh mắt đã nhuốm màu ngạc nhiên khác xưa.

Đoàn Đoàn sờ pho tượng này, rồi lại sờ pho tượng kia, vẻ thích thú rạng ngời trên nét mặt. Giang Oản Oản nhìn Tần Tĩnh Trì, sau đó hai người mới lấy ra thêm hai chiếc hộp gỗ giản dị.

"Đoàn Đoàn bảo bối, chúc con sinh thần vui vẻ, mong con luôn lớn lên khỏe mạnh, mỗi ngày đều an vui!"

"Đây là quà mà phụ thân và nương thân đã tự tay làm cho con, là hai món đồ chơi nhỏ, con xem có vừa ý không?"

Đoàn Đoàn nghe xong, tức thì vui vẻ mở cả hai chiếc hộp.

Bên trong một chiếc hộp là bức tranh ghép hình đã được xếp hoàn chỉnh, kèm theo cả bản phác thảo của họa phẩm này. Đoàn Đoàn ngắm bức tranh chú thỏ nhỏ đang ăn củ cải, chỉ thấy nó vô cùng đáng yêu, liền kêu lên: "Nương, Đoàn Đoàn thích bức tranh này!"

Kế đó, tiểu tử nhìn vào chiếc hộp còn lại, thấy bên trong có những khối gỗ nhỏ và mấy viên xúc xắc, liền gãi đầu, có chút nghi hoặc: "Cha, nương, đây là thứ gì vậy?"

Lý Viễn nhìn hai thứ này, không hiểu sao lại có cảm giác những thứ này tuyệt không tầm thường.

Giang Oản Oản khẽ cười, nói: "Nương sẽ dạy con chơi tranh ghép hình trước nhé."

Nói rồi liền đảo lộn tranh ghép hình trong hộp. Đoàn Đoàn muốn ngăn cản nhưng chẳng kịp nữa rồi. Tiểu tử vừa muốn khóc vừa nhìn những khối gỗ lộn xộn, dường như không thể tin nổi bức họa trong tức khắc đã bị phá hỏng: "Nương… Nương, bức tranh… Của Đoàn Đoàn…”

Giang Oản Oản khẽ cười, rồi bắt đầu ghép từng khối một. Chỉ một lát sau, bức tranh lại được khôi phục nguyên trạng. Đoàn Đoàn há hốc miệng, ngẩn người ngắm nhìn: "Hả? Tranh... Tranh lại đẹp rồi!"

Những người khác cũng đều tỏ vẻ kinh ngạc. Lý Viễn không khỏi gật đầu, nói: "Món đồ chơi này quả thực đặc biệt, rất thích hợp cho hài tử chơi đùa."

Cẩu Đản và Nhị Oa vây quanh Đoàn Đoàn, biểu cảm trên khuôn mặt nhỏ chẳng khác Đoàn Đoàn là bao.

Tiếp đó, Giang Oản Oản lại xếp những khối gỗ chồng chất lên nhau, nhìn Tần Tĩnh Trì, rồi cả hai cùng chơi. Trước tiên là lắc xúc xắc, số điểm của Giang Oản Oản cao hơn nên nàng là người đầu tiên rút một thanh gỗ từ bên dưới. Hai người vừa chơi vừa giải thích.

Mọi người bất kể lớn bé, đều vây quanh bàn trà, chăm chú nhìn. Đợi đến khi chồng gỗ sụp đổ, Giang Oản Oản nói: "Cứ như vậy, ai làm cho chồng gỗ đổ trước thì người đó thua."

Lý Viễn vỗ tay, cười nói: "Tuyệt vời! Món đồ chơi này quả thực rất thú vị!"

Đoàn Đoàn xem một lúc, đã nôn nóng muốn thử ngay: "Nương ơi nương, bây giờ Đoàn Đoàn muốn chơi liền! Có được không?”

Cuối cùng, cảnh tượng trong phòng khách là một nhóm người lớn vây quanh ba tiểu tử nhỏ chơi đồ chơi, chơi đến tận nửa đêm.

Đại Ngưu và Tần Đắc Chính mở cửa, liền thấy bên ngoài tuyết trắng giăng đầy trời đất, gió tuyết thổi cuồng loạn.

Tần Tĩnh Trì bước tới, nói: "Hay là cả nhà Đại Ngưu ca, Đắc Chính ca, Tam ca đừng về nữa. Bên ngoài gió tuyết thổi mạnh quá, các huynh cứ dẫn theo tẩu tử và mấy tiểu tử ở lại một đêm đi, dù sao trong nhà đệ cũng có nhiều phòng lắm."

Đại Ngưu và Tần Đắc Chính nhìn nhau, rồi lại nhìn ra bên ngoài. Một cơn gió lạnh thấu xương thổi tới khiến hai người đành phải miễn cưỡng chấp thuận.

Hôm nay, Lý Quý vốn định về sớm để đón Tiểu Bảo từ nhà ông bà về, giờ thì chỉ còn cách ngày mai mới đi được, đành phải gật đầu nói: "Được, vậy chúng ta ở lại một đêm vậy, làm phiền đệ rồi."

Tần Tĩnh Trì vỗ vai hắn: "Huynh nói lời khách sáo làm chi." Sau đó, mấy người họ đóng cửa rồi cùng vào nhà.

Ba tiểu tử này chơi xếp chồng, Tần Tĩnh Nghiễn và Lý Tuyết Trân cũng hòa vào đám tiểu tử chơi xếp hình.

"A Trân, ở đây chắc là miếng này, là chân thỏ."

Đôi mắt Lý Tuyết Trân long lanh nhìn y gật đầu, nhận lấy mảnh gỗ ghép vào bức tranh ghép hình: "Ừm ừm, để ở đây vừa vặn!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Nhị Oa tò mò xán lại gần Tần Tĩnh Nghiễn, nhìn hai người họ ghép hình.

"A Nghiễn thúc, trò ghép hình này thật vui!"

Tần Tĩnh Nghiễn bế tiểu tử lên đùi mình, nói: "Vậy Nhị Oa chơi với Tiểu thẩm đi, A Nghiễn thúc dạy cháu nhi."

"Vâng! Được ạ…"

Lý Tuyết Trân nhìn Nhị Oa ngoan hiền, mỉm cười chỉ vào một số chỗ trống trên bức tranh ghép hình, nói: "Nhị Oa nhìn xem, chỗ này nên để miếng nào nhỉ?"

Nhị Oa nhìn Lý Tuyết Trân cười tươi, nét mặt khẽ ửng hồng, đôi má ửng đỏ vì ngượng ngùng, cúi đầu nhìn mấy miếng ghép hình bên cạnh, quan sát kỹ một lúc rồi cầm lên một mảnh ghép vào chỗ trống mà Lý Tuyết Trân chỉ, vừa khít để lắp vào mắt chú thỏ: "Tiểu thẩm ơi, tiểu thẩm xem này! Vừa khít!"

Lý Tuyết Trân khen ngợi: "Ừ, Nhị Oa thật giỏi!"

Không lâu sau, Đoàn Đoàn và Cẩu Đản ở bên cạnh cũng xán lại gần. Cẩu Đản lại gần Tần Tĩnh Nghiễn, còn Đoàn Đoàn thì tựa đầu vào án thư cạnh tay Lý Tuyết Trân, chớp chớp đôi mắt to, chỉ vào một chỗ trống ở góc, cười tươi nói: "Tiểu thẩm ơi tiểu thẩm ơi, chỗ này phải để củ cà rốt!"

Lý Tuyết Trân khẽ cười, ôm Đoàn Đoàn vào lòng, đoạn nói: "Đoàn Đoàn, con cứ cùng Nhị Oa và Cẩu Đản chơi đùa, tiểu thẩm đã mỏi mệt rồi."

Đoàn Đoàn nương mình trong vòng tay nàng, ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng, được ạ..."

Tần Tĩnh Nghiễn một tay ôm Nhị Oa, tay còn lại khoác vai Cẩu Đản, đưa mắt nhìn Lý Tuyết Trân đối diện. Ánh mắt hắn lại dừng trên Đoàn Đoàn đang ở trong lòng nàng, chẳng rõ nghĩ điều gì mà khóe môi không tự chủ được cong lên, gương mặt ngập tràn ý cười.

Lý Tuyết Trân vô tình ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt chăm chú của hắn, đôi má nàng ửng hồng, vội cúi mặt, vùi vào chiếc mũ lông xù của Đoàn Đoàn.

Chốc lát sau, nàng mới khẽ ngước mắt, nhìn Tần Tĩnh Trì, khẽ mỉm cười.

Chẳng bao lâu sau, Giang Oản Oản xoa đầu bọn tiểu tử, dặn dò: "Thôi được rồi, trời đã tối muộn, các cháu đừng chơi nữa, mau mau đi ngủ đi thôi."

Lý Viễn, Tô Hà, Tần phụ, Tần mẫu cùng Lý Tam Nương và Giang Hiền Vũ, vốn thường nhật đều ngủ sớm, giờ phút này e rằng đã chìm vào giấc ngủ sâu.

Bọn tiểu tử nghe xong, đều không nỡ rời mắt khỏi bức tranh ghép hình và bộ rút gỗ, đành chậm rãi cất chúng vào hộp.

Mọi người rửa ráy xong xuôi, Giang Oản Oản và Tần Tĩnh Trì dẫn Lý Tuyết Trân lên lầu.

"Tuyết Trân muội muội, Viễn thúc và Tô thẩm đang ở phòng bên cạnh, tối nay muội cứ an tâm nghỉ ngơi tại gian phòng này đi."

"Dạ, muội đã rõ."

Giang Oản Oản quay sang nhìn Tần Tĩnh Trì, khẽ mỉm cười nói: "Ta xin xuống trước đây."

Tần Tĩnh Nghiễn liếc nhìn Giang Oản Oản, rồi quay sang đứng ngoài cửa, thì thầm với Lý Tuyết Trân: "Chẳng hay khi nào chúng ta mới được thành thân? Vừa nãy trông thấy bọn tiểu tử, ta bỗng thấy... tựa như chúng ta đã có mấy hài tử rồi vậy."

Lý Tuyết Trân thẹn thùng nhéo nhẹ cánh tay hắn: "Ta muốn đi ngủ rồi!"

Dứt lời, nàng khép cửa phòng lại.

Tần Tĩnh Trì tựa mình vào cánh cửa, khẽ ngẩng đầu, cười nhẹ một tiếng, rồi mới chậm rãi xuống lầu.

Lý Tuyết Trân nhìn bóng người ngoài cửa khuất dạng, mới khẽ mỉm cười, rồi bước lên giường.

Tắm rửa cho bọn tiểu tử xong, Tần Tĩnh Trì liền dẫn Đại Ngưu và Tần Đắc Chính lên lầu. Phu thê Lý Quý thì nghỉ ngơi ở tầng dưới.

Cẩu Đản và Nhị Oa đều đã lên lầu. Trong lúc chờ Tần Tĩnh Trì rửa mặt, Đoàn Đoàn đã kéo Giang Oản Oản ngồi xổm bên cạnh chiếc lồng.

Đoàn Đoàn vuốt ve tiểu cẩu trong lồng, đoạn nói: "Nương, tiểu cẩu thật khả ái làm sao, lông nó mềm mại vô ngần, sờ rất êm tay!"

"Nương, chúng ta đặt cho tiểu cẩu một cái tên đi, được không ạ?"

Giang Oản Oản đáp: "Tiểu cẩu là gia gia tặng Đoàn Đoàn, Đoàn Đoàn tự mình đặt tên cho nó đi."

Đoàn Đoàn gãi đầu, ngẫm nghĩ một lúc lâu, rồi nói: "Tiểu cẩu bé nhỏ thế này, chúng ta... cứ gọi nó là "Tiểu Bất Điểm" đi!"