Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đoàn Đoàn bị biểu cảm nhăn nhó của cậu chọc cười không ngừng: “Ha ha…”

Lý Tuyết Trân thấy dáng vẻ ấy của cậu, cười đến nỗi đau cả bụng.

Mấy người họ chơi đùa thật lâu, cho đến khi Đoàn Đoàn đã ngủ thiếp đi trong lòng Tần Tĩnh Nghiễn.

Giang Oản Oản nhìn Đoàn Đoàn đang say ngủ, nhanh chóng vuốt ve đôi bàn tay, bàn chân nhỏ bé, lại nhẹ nhàng xoa xoa khuôn mặt bầu bĩnh của tiểu tử. Nàng đang định nói gì đó thì Tần Tĩnh Trì đã nhanh chóng nói với Tần Tĩnh Nghiễn: "A Nghiễn, đệ bế Đoàn Đoàn vào phòng đệ nằm đi. Tối nay để nó ngủ với đệ."

Tần Tĩnh Nghiễn vui vẻ gật đầu: "Được, được, được! Tiểu tử này, đệ bảo nó ngủ với đệ, nó còn chê đệ. Chờ ngày mai nó thức dậy, đoán chừng sẽ rất thú vị!"

Giang Oản Oản khựng lại giây lát nhìn Tần Tĩnh Trì, rồi vội vàng dời mắt đi.

Tần Tĩnh Trì thấy nàng luống cuống đi giặt khăn lau mặt cho Đoàn Đoàn, hắn dõi theo bóng lưng nàng, khóe miệng khẽ cong lên một nụ cười khó lường.

Tần mẫu ngồi trên trường kỷ ngáp một cái, rồi nói: "Gần đến giờ Tý rồi, chúng ta đi ngủ thôi."

Giang Oản Oản gật đầu: "Được thôi, nương. Cứ để Tĩnh Trì và A Nghiễn đỡ ba vị phụ thân vào phòng nghỉ ngơi."

Nói đoạn, Tần Tĩnh Trì và Tần Tĩnh Nghiễn lập tức dìu ba người họ vào phòng ngủ.

Đợi mọi người đều đã an giấc, thấy Tần Tĩnh Trì đang tắm rửa trong phòng tắm, Giang Oản Oản nhìn chằm chằm cánh cửa rồi vội vàng lên lầu, nhanh chóng nằm lên giường nhắm nghiền mắt lại.

Khi Tần Tĩnh Trì bước vào, dưới ánh nến mờ ảo, hắn thấy nàng nằm nghiêng trên giường, mi mắt khẽ run rẩy dù đã nhắm chặt. Hắn cũng không vạch trần nàng, vén chăn nằm xuống bên cạnh.

Giang Oản Oản thấy hắn mãi không có động tĩnh gì thì nhẹ nhàng thở phào, nhưng nào biết người bên cạnh đang chìm trong bóng tối, nghiêng đầu nhìn nàng nở nụ cười đầy ẩn ý.

Đợi đến khi nàng mơ màng buồn ngủ, lúc này nàng mới cảm thấy một đôi bàn tay ấm áp, rộng lớn đặt lên vòng eo mềm mại của mình.

Nàng mơ hồ vỗ nhẹ vào tay hắn, khẽ lẩm bẩm: “Chàng đang làm chi vậy?”

Nghe thấy chất giọng mềm mại của nàng, Tần Tĩnh Trì ôm nàng vào lòng, cúi đầu vùi vào hõm cổ nàng, khẽ mút, khẽ cắn.

Giang Oản Oản lập tức tỉnh táo, đúng lúc bên tai truyền đến giọng nói của hắn, khàn khàn lại mang theo một ma lực mê hoặc khôn cùng: “Nàng chớ động, chỉ một lần thôi, có được chăng?”

Nói xong, không đợi Giang Oản Oản đáp lời, hắn lại tiếp tục mơn trớn, hôn lên tấm lưng nõn nà của nàng...

Giang Oản Oản chỉ cảm thấy thân thể mình chìm nổi như lạc giữa biển khơi, cảm giác lâng lâng dường như chẳng bao giờ dứt.

Nàng cắn chặt lấy môi, thầm oán trách, sau này quyết không thể tin lời đường mật dụ dỗ của hắn nữa. Đâu phải chỉ một lần như lời hắn nói... Rõ ràng là còn kéo dài đến vô tận...

Đợi đến khi Giang Oản Oản say giấc, Tần Tĩnh Trì trần trụi ngồi ở đầu giường, dưới ánh nến mờ ảo, cúi đầu chăm chú nhìn dung nhan giai nhân đang say giấc bên cạnh.

Hắn khẽ lau đi những giọt mồ hôi lấm tấm trên làn da nàng, rồi lại vuốt nhẹ mái tóc bết dính mồ hôi của nàng, mỉm cười đầy nghiêm túc nhưng cũng vô cùng dịu dàng. Rồi hắn cúi xuống đặt một nụ hôn khẽ khàng, dịu dàng đến tột cùng lên vầng trán thanh tú của nàng. Lúc này, hắn mới chịu dập tắt ngọn nến trên chiếc tủ đầu giường, ngọn lửa đã leo lét sắp tàn, nằm xuống ôm lấy bờ vai mềm mại của nàng, khẽ kéo nàng vào trong lòng.

Sáng mồng một Tết, Giang Oản Oản mơ màng mở mắt nhìn ánh sáng mờ ảo ngoài cửa sổ, lại nghiêng đầu nhìn nam nhân đang vùi mặt vào hõm cổ nàng, say ngủ chẳng biết sự đời. Nàng mới chợt nhận ra trời vẫn còn rất sớm. Đêm qua bị giày vò đến tận khuya, không ngờ nàng lại tỉnh giấc sớm đến thế.

Nàng khẽ thở dài một tiếng, định trở mình song lại cảm thấy toàn thân vô lực.

Tần Tĩnh Trì bị tiếng động khẽ khàng của nàng đánh thức. Hắn nhíu mày, khó nhọc mở mắt, đập vào mi mắt là xương quai xanh trắng nõn, tinh xảo của Giang Oản Oản.

Hắn nhẹ nhàng hôn một cái rồi mơ màng hỏi: "Sao đã thức rồi? Vẫn còn sớm mà."

Giang Oản Oản nghe chất giọng khàn khàn, pha chút trầm ấm mê hoặc của hắn, chỉ cảm thấy vành tai mình khẽ nhột.

"Thiếp muốn trở mình, tay có chút tê dại."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Được.”

Chẳng ngờ, Giang Oản Oản vừa xoay mình, cả thân thể đã ngã nhào vào lòng Tần Tĩnh Trì.

Nàng ngơ ngẩn nhìn Tần Tĩnh Trì, cảm nhận cơn đau nhức xen lẫn tê dại từ vòng eo của mình.

"Eo của thiếp… sao lại đau nhức đến vậy!"

Tần Tĩnh Trì nhìn nàng, chớp chớp mắt, rồi mới chậm rãi châm nến trên chiếc tủ đầu giường.

"Ta… khụ… để ta xem thử."

Hắn nhẹ nhàng ôm Giang Oản Oản vào lòng, rồi mượn ánh nến nhìn.

Chỉ thấy trên làn da trắng muốt nơi vòng eo của Giang Oản Oản, chi chít những dấu bàn tay hằn lên bầm tím.

Hắn cúi đầu ngẩn người nhìn vết thương, đoạn ngẩng đầu đối diện vẻ mặt lạnh nhạt của Giang Oản Oản, nhất thời chẳng biết thốt lời nào. Đêm qua, hắn vốn đã cùng Lý Viễn và phụ thân Tần gia chén tạc chén thù, đến khi lên giường, dư vị men say còn sót lại càng thúc giục, quả thực so với mọi khi đều... đều phóng túng hơn đôi phần.

Giang Oản Oản nhéo mạnh vào người hắn: "Chàng xem chàng đã làm chuyện tốt gì này! Này... Nơi này đều bầm tím đến nỗi thành ra cái dạng gì rồi!"

Giang Oản Oản cúi đầu quan sát kỹ những vết bầm tím nơi eo mình, càng nhìn càng dâng lửa giận. Nàng khẽ chạm vào một cái, chợt truyền đến một cơn đau nhói. Giờ đây nàng mới thấy, nỗi đau nhức nơi eo suốt cả ngày nay so với cảnh tượng trước mắt quả là chuyện nhỏ nhặt không đáng kể.

Tần Tĩnh Trì thấy nàng sắc mặt u ám nhìn mình, nhìn vết thương của nàng thì vừa áy náy vừa xót xa, vội vàng thưa: "Ta... Ta liền đi lấy dầu thuốc đến thoa cho nàng."

Dứt lời, hắn nhanh chóng rời giường, vội vã xuống lầu tìm thấy lọ dầu thuốc mẫu thân Tần gia để, rồi lại vội vàng trở lên lầu.

Giang Oản Oản cảm nhận được hơi lạnh đang tràn ngập trong không khí, thấy hắn chỉ mặc chiếc khố, trần trụi nửa thân trên mà đi ra ngoài, lòng nàng vừa lo lắng vừa sốt ruột.

Thấy hắn cuối cùng cũng vào phòng, Giang Oản Oản vội cất lời: "Lạnh lẽo như vậy, chàng lại chẳng khoác y phục. Hơn nữa trong nhà còn đông khách thế này, dáng vẻ này của chàng... Chàng thì sao cho được!"

Tần Tĩnh Trì mỉm cười bước lên giường, ôm chặt nàng vào lòng, kéo chăn cuộn tròn cả hai: "Không lạnh đâu, ta vì lo lắng nên quên khuấy đi mất."

Đoạn hắn lại nói thêm: "Xét ra mà nói, ngôi nhà cũ trước kia của chúng ta vẫn tốt hơn. Chỉ có ba người chúng ta, muốn làm gì cũng chẳng ngại ngần."

Giang Oản Oản nằm trong lòng hắn, khẽ rụt rè một chút, cười duyên nói: "Đó là chàng không biết liêm sỉ!"

Tần Tĩnh Trì ôm nàng một lát, đoạn nói: "Nàng hãy nằm sấp xuống đi. Các vết thương đều nằm ở sau lưng, ta sẽ thoa thuốc cho nàng."

Giang Oản Oản vừa định cựa quậy, mới phản ứng lại rằng mình còn trần trụi không mảnh che thân. Nàng đỏ mặt thốt lời: "Chàng... Chàng hãy đưa... Đưa y phục của thiếp... Cho thiếp trước đi."

Y phục của nàng đều bị Tần Tĩnh Trì ném xuống đất, giờ chúng đều đang nằm trên mặt đất nhàu nát, hoàn toàn không thể mặc nổi.

Tần Tĩnh Trì nhìn y phục trên đất, cũng không thấy áy náy mà ngược lại cười cợt: "Trên người nàng, nơi nào ta chưa từng thấy, ngại ngùng chi!"

Dứt lời, từ dưới giường hắn kéo y phục mặc vào, đoạn xoay Giang Oản Oản lại, tiếp đó kéo chăn cuộn lại, chỉ để lộ độc phần eo. Hắn vừa lấy dầu thuốc định thoa, Giang Oản Oản đã nhíu mày bảo: "Chàng mau lấy một chiếc áo dày trong tủ ra mặc vào, nếu bị nhiễm phong hàn thì làm sao cho được!"

Tần Tĩnh Trì khó xử, chỉ đành gật đầu làm theo, tùy tiện khoác chiếc áo choàng vào, trút dầu thuốc vào lòng bàn tay. Đợi dầu thuốc ấm nóng, hắn mới đặt tay lên eo nàng nhẹ nhàng xoa nắn.

Giang Oản Oản hai tay đặt chồng lên nhau chống cằm, nhìn những thớ cơ bụng rắn chắc của Tần Tĩnh Trì theo từng hơi thở mà phập phồng. Nàng lại thuận theo cơ bụng mà dời ánh mắt xuống, cho đến khi rơi vào nhân ngư tuyến mới hài lòng dừng lại, thẳng thắn ngắm nhìn, khóe môi không khỏi cong lên một nụ cười thỏa mãn.

Thoa xong vết thương, Giang Oản Oản cảm thấy dầu thuốc đã gần như hấp thụ hoàn toàn thì bảo Tần Tĩnh Trì lau sạch số dầu thuốc còn sót lại trên da nàng.

Đợi Tần Tĩnh Trì dọn dẹp xong xuôi, Giang Oản Oản ôm lấy vòng eo rắn chắc của hắn, áp mặt vào cơ bụng, mới nói: "Mau đắp chăn vào đi, da thịt chàng đã lạnh ngắt cả rồi, nhanh chóng làm ấm thân thể đi."

Hơi thở ấm áp quấn quýt nơi bụng hắn, Tần Tĩnh Trì chỉ đành khó chịu khẽ xoa đầu Giang Oản Oản.