Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày hôm sau, khi Lý Tuyết Trân thức dậy nhìn lên trần nhà mà vẫn còn chút mơ hồ.

Nàng thất thần một hồi lâu, mới chợt như nhớ ra điều gì đó, ngoảnh đầu nhìn về phía bên cạnh mình, chiêm ngưỡng nam nhân đang say ngủ với vẻ mặt thanh thản, khẽ cảm thán y dường như khác hẳn dáng vẻ thường ngày hay cười híp mắt.

Trông thấy cảnh này, nàng vô thức đưa tay khẽ vuốt ve sống mũi cao thẳng của y.

Tần Tĩnh Nghiễn nhíu mày khẽ lầm bầm: “Đoàn Đoàn, đừng nghịch, tiểu thúc buồn ngủ lắm…”

Lý Tuyết Trân nghe lời ấy, khóe môi bất giác cong lên nở nụ cười khẽ.

Tần Tĩnh Nghiễn nghe tiếng cười của nàng, sững người giây lát mới hé mắt, nhìn Lý Tuyết Trân chậm rãi mỉm cười nói: “Ta hồ đồ, còn tưởng là tiểu Đoàn Đoàn dậy sớm quấy nhiễu ta đây.”

Nói đoạn lại ôm chặt lấy Lý Tuyết Trân mà cọ xát.

Má nàng không chút ngần ngại tựa vào n.g.ự.c y, song vẫn còn chút ngượng ngùng với sự tiếp xúc da thịt thế này, chỉ chốc lát sau, nhan sắc đã ửng hồng.

Lý Tuyết Trân đẩy y ra, nhẹ giọng nói: “Chúng ta nên thức dậy thôi, còn phải đi kính trà cho… cho phụ mẫu nữa.”

Tần Tĩnh Nghiễn nhắm mắt lại tiếp tục cọ xát vào cổ nàng, giọng nói trầm thấp: “Ừm… Được.”

Sau một khắc lười biếng, Tần Tĩnh Nghiễn mới hoàn toàn tỉnh táo lại, ngồi dậy nhìn khắp căn phòng, thấy trên chiếc bàn thấp xiêm y trong ngoài chất đống ngổn ngang, bèn quay đầu nhìn lại giai nhân đang ngồi cuộn tròn trong chăn, thấy gò má nàng ửng đỏ, y khẽ ho khan một tiếng. Tần Tĩnh Nghiễn thân không mảnh vải, vội vàng bước xuống giường đi đến bên tủ xiêm y.

Tùy ý lấy y phục mặc vào, lại lấy một chiếc áo trong của mình, do dự đưa cho Lý Tuyết Trân: “A Trân, xiêm y của nàng vẫn chưa được sắp xếp, nàng… Nàng… Mặc áo trong của ta trước đi, hay là nàng chỉ cho ta rương đựng xiêm y của nàng, ta sẽ giúp nàng lấy.”

Lý Tuyết Trân vươn cánh tay ngọc ngà trần trụi, nhanh chóng nhận lấy chiếc áo trong tay y, vùi cả vào trong chăn, bản thân nàng cũng chui tọt vào trong đó mà từ tốn mặc xiêm y.

Tần Tĩnh Nghiễn nhìn thấy một khối trong chăn, lòng bỗng ngứa ngáy, ánh mắt đảo quanh, rồi gom hết xiêm y trên chiếc bàn thấp, nhanh chóng gấp gọn từng món một, cho đến khi chạm vào chiếc yếm đỏ rực, ngón tay y mới vô thức vuốt ve đôi ba cái, một hồi sau mới vụng về gấp lại, gấp xong lại không vừa ý, lại tiếp tục mở ra gấp lại.

Lý Tuyết Trân mặc yếm trong, thoát ra khỏi chăn, trông thấy cảnh này, sắc mặt nàng ửng hồng, khẽ cắn đôi môi, thỏ thẻ cất lời: “Chàng… Chàng hãy đưa cho thiếp, thiếp… thiếp tự mình làm.”

Động tác trên tay Tần Tĩnh Nghiễn khựng lại, đoạn lắc đầu nhìn nàng mỉm cười nói: “Ta… Thích tự tay gấp yếm trong cho nương tử của ta.” Nói xong, động tác trên tay y cố tình chậm lại.

Lý Tuyết Trân nắm chặt góc y phục, chẳng màng đến y: “Tùy… Tùy ý chàng.”

Tiếp đó nàng xuống giường, chỉ là vừa đặt chân xuống đất, đôi cẳng đã như không vâng lời, hoàn toàn chẳng thể bước đi nổi, khẽ động đậy một chút, cơn đau nhói lập tức truyền đến từ bắp chân và nơi riêng tư không tiện tả.

Nàng khựng lại, ngước nhìn Tần Tĩnh Nghiễn, thấy y vẫn đang chú tâm vào mớ xiêm y, vội vàng cẩn trọng nhích đôi chân đến bên cạnh mấy chiếc rương lớn trong phòng.

Mở chiếc rương chuyên đựng xiêm y, lục lọi bên trong chốc lát mới lấy ra một bộ xiêm y màu hồng nhạt, đoạn lại tiếp tục tìm kiếm, nhanh chóng rút ra một chiếc yếm màu trắng ngà. Thế là nàng cầm chúng, chậm rãi tiến về phía giường.

Tần Tĩnh Nghiễn buông xiêm y xuống, trông thấy cảnh này, tự vỗ mạnh vào trán mình, vội vàng bước tới, ôm lấy vòng eo của nàng, bước dài đặt nàng lên giường.

“Để ta giúp nàng khoác lên xiêm y, được không?” Nói đoạn, y đã giúp Lý Tuyết Trân cởi bỏ lớp y phục trên người.

Lý Tuyết Trân mắt trợn tròn, vội vàng túm lấy vạt áo đang bị y kéo làm hơi hở ra: “Không không không… Thiếp tự mình làm, không cần chàng, thực không cần chàng!”

Tần Tĩnh Nghiễn khẽ bật cười, nhẹ nhàng búng vào trán nàng: “Nàng còn thẹn thùng điều chi?” Nói xong, ánh mắt y vô thức liếc nhìn khuôn n.g.ự.c nàng, xuyên qua lớp áo trong rộng thùng thình còn hơi chút trong suốt, chẳng biết thấy điều gì mà y khẽ ho khan một tiếng, giọng nói trở nên trầm thấp: “Ta đã sớm nhìn thấu cả rồi.”

“Chàng đúng là đồ phiền phức!” Lý Tuyết Trân lấy lòng bàn tay úp lên mặt y, thẹn quá sinh giận nói.

“Chàng mau quay lưng đi, đừng nhìn thiếp!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tần Tĩnh Nghiễn nhướng mày, bất đắc dĩ cất lời: “Được thôi, tùy ý nàng vậy.”

Thấy y quay lưng đi, Lý Tuyết Trân mới mở xiêm y đã lấy ra, mặc vào cho chỉnh tề từ trong ra ngoài, rồi mới khẽ ho khan một tiếng: “Thiếp… Thiếp đã xong rồi.”

Tần Tĩnh Nghiễn ngắm nhìn nàng, đoạn cất lời: “A Trân của ta thật đẹp!”

“Thật là một kẻ khéo nịnh hót.” Nói đoạn, Lý Tuyết Trân nhanh nhẹn dọn dẹp giường.

Tần Tĩnh Nghiễn vội vàng kéo nàng lại, đặt nàng ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, đoạn cất lời: “Cứ để ta làm.”

Vắt gọn chăn đặt cạnh bên giường, rồi vội vàng vuốt phẳng tấm ga trải còn hơi nhăn nhúm. Bỗng nhiên, mắt hắn chạm phải vệt m.á.u đỏ tươi trên ga giường, chẳng hiểu vì lẽ gì, khóe miệng hắn thoáng gợn một nụ cười, rồi tức khắc kéo hết ga giường xuống, bỏ vào giỏ đựng quần áo bẩn đặt cạnh tủ.

Hắn xách giỏ quần áo, nắm tay Lý Tuyết Trân, khẽ nói: "A Trân, chúng ta xuống dưới thôi."

Lý Tuyết Trân nhìn tấm ga giường trong giỏ, khẽ gật đầu đáp lời hắn.

Lúc xuống lầu, biết rõ thân thể Lý Tuyết Trân còn yếu, Tần Tĩnh Nghiễn đã ôm chặt lấy vòng eo nàng, cẩn thận dìu bước.

Vừa rửa mặt xong, Lý Tuyết Trân đã vội vã dâng trà lên phụ thân, mẫu thân Tần gia.

Tần phụ, Tần mẫu cùng Lý Tuyết Trân xem như đã khá quen thuộc, sau khi dùng trà xong, Tần mẫu cười lớn, nắm tay nàng trò chuyện thân mật.

Tần Tĩnh Nghiễn thấy hai người vừa nói vừa cười, mà Lý Tuyết Trân cũng không chút câu thúc, lúc này hắn mới an tâm, tiện đà xách giỏ quần áo bẩn vào phòng tắm, đổ một ít nước nóng vào chậu gỗ, bắt đầu giặt giũ.

Lý Tuyết Trân nhìn về phía phòng tắm, Tần mẫu khẽ cười nói: "Hai đứa mới thành thân này cứ thích quấn quýt bên nhau. A Trân, con đi tìm A Nghiễn đi."

Đôi mắt Lý Tuyết Trân chợt bừng sáng, gật đầu: "Vâng, được ạ."

Bước vào phòng tắm, nhìn thấy Tần Tĩnh Nghiễn đang miệt mài giặt ga giường, trong lòng nàng chỉ thấy ngọt ngào khó tả, lòng khẽ mềm đi: "A Nghiễn, thiếp giặt cùng chàng nhé."

Vừa dứt lời, nàng đã vươn tay vào chậu định cùng giặt, song Tần Tĩnh Nghiễn đã vội vàng ngăn lại: "Để ta làm là được, nàng cứ ở bên ta là tốt rồi."

Lý Tuyết Trân cũng không nghe theo hắn, vẫn cùng giặt: "Thiếp nguyện cùng chàng sẻ chia mọi việc."

Tần Tĩnh Nghiễn hôn nàng rồi khẽ nói: "Được, vậy nàng giúp ta."

Buổi chiều, sau khi Lý Tuyết Trân và Tần Tĩnh Nghiễn sắp xếp ổn thỏa những vật dụng nàng mang theo, Lý Tuyết Trân đã lấy ra hai tờ khế ước điền sản.

Nàng nhìn Tần Tĩnh Nghiễn nói: "Đây là của phụ thân, mẫu thân thiếp cho, hai căn nhà này đều nằm trong huyện, một căn là nhà ở, một căn là cửa hàng hai tầng."

Cửa hàng và nhà ở này đều là Lý Viễn và Tô Hà đặc biệt mua lại cho Lý Tuyết Trân.

Tần Tĩnh Nghiễn nhìn hai tờ khế ước, ôn tồn nói: "Đây là của hồi môn mà nhạc phụ, nhạc mẫu đặc biệt dành tặng nàng, nàng phải tự mình cất giữ kỹ lưỡng."

"Chàng nghe thiếp nói này, phụ thân thiếp đưa giấy khế ước này cho thiếp chính là... Cửa hàng thì muốn mở hiệu sách, còn nhà ở là để chúng ta có thể sinh sống trong huyện, thỉnh thoảng về thăm phụ mẫu."

Sau đó, Lý Tuyết Trân cẩn thận nhìn sắc diện chàng, tiếp tục nói: "Tất nhiên, nếu chàng không muốn, chúng ta sẽ ở cùng phụ mẫu, dù thế nào thì thiếp cũng nghe theo chàng."

Trước khi họ thành thân, Lý Viễn đã tìm hắn nói những chuyện này. Mặc dù phụ mẫu hắn không chia gia sản, nhưng nhìn ánh mắt tha thiết của Lý Viễn và Tô Hà, hắn lại không thể thốt lời từ chối.

Thế nên, khi đó hắn đã do dự rất lâu, rồi cũng đem chuyện này nói với phụ thân, mẫu thân Tần gia. May mắn thay, nhị vị cũng khá ung dung, dù sao thì huyện cũng ở gần. Dù hai người có chuyển đến đó ở thì cũng có thể thường xuyên về thăm, nếu không thì nhị vị cũng có thể đến thăm họ, vì vậy sau khi Tần Tĩnh Nghiễn nói xong, họ cũng chẳng mảy may nghĩ ngợi mà đồng ý.