Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau quãng thời gian ròng rã lao động chừng một tháng rưỡi, công cuộc cày cấy mùa xuân của Tần gia thôn mới xem như viên mãn. Lẽ ra chỉ cần một tháng là có thể hoàn tất gieo trồng, nhưng bởi lẽ khi gieo ngô, một số hộ gia đình sơ suất làm c.h.ế.t không ít cây non, đành phải cấy lại, nên mới tốn thêm thời gian.

Riêng nhóm người Giang Oản Oản lại hoàn tất sớm hơn dự kiến, chỉ vỏn vẹn một tháng đã gieo trồng xong khoai tây, khoai lang tím, lúa nước cùng ngô, và còn trồng thêm đủ loại rau xanh.

Hơn nữa, còn hỗ trợ Giang Hiền Vũ và Lý Tam Nương hoàn tất việc gieo trồng.

Khác với dân trong thôn, Giang Hiền Vũ và Lý Tam Nương gieo trồng toàn bộ hạt giống mà Giang Oản Oản trao cho. Hai vị lão nhân vô cùng tín nhiệm nữ nhi và con rể của mình.

Công việc cày cấy mùa xuân đã khép lại, nhưng dân trong thôn vẫn chưa thể an tâm thư giãn. Dẫu hạt giống đã được gieo hết, song liệu sau này có thu hoạch được thành quả hay không mới là điều cốt yếu.

Còn tiệm lẩu và tiệm hải sản của Tần Tĩnh Trì và Giang Oản Oản cũng đã chính thức trở lại kinh doanh.

Sau hơn một tháng ngưng hoạt động, hai người họ đã đích thân đến giám sát vài ngày, luôn canh cánh lo âu rằng sau kỳ nghỉ dài ngày, liệu có nảy sinh vấn đề gì hay không, nhưng may thay, nỗi lo của họ đều là thừa thãi.

Khi thấy các cửa tiệm đều được sắp xếp ngăn nắp, hai người cũng trút được gánh nặng trong lòng.

Trên đường trở về, Giang Oản Oản và Tần Tĩnh Trì trao đổi về việc của Đoàn Đoàn.

“Tĩnh Trì, trong hai ngày tới chúng ta sắp xếp lại căn phòng của Đoàn Đoàn đi. Ta đã hứa với nó, dạo này bận rộn quá, lại lơ là mất rồi.”

“Được, trong hai ngày này, ta sẽ sắp xếp tươm tất. Hơn nữa, tiểu tử cũng sắp đến tuổi nhập học rồi.”

Giang Oản Oản khẽ gật đầu: “Đúng vậy, hài tử bốn tuổi của gia ta cũng đã đến lúc đeo cặp sách tới học đường!”

Giang Oản Oản và Tần Tĩnh Trì dành hai ngày để bố trí xong xuôi căn phòng nhỏ của Đoàn Đoàn.

Ngoài cửa treo một chú thỏ nhỏ bằng vải lụa màu xanh ngọc nhạt. Bên dưới chú thỏ là một tấm biển gỗ nhỏ được chạm khắc tinh xảo, bên trên đề rõ dòng chữ “Căn phòng của Tiểu Đoàn Đoàn bảo bối”.

Trong phòng, Giang Oản Oản đã đặc biệt may những tấm rèm cửa màu xanh ngọc nhạt. Ở vị trí sâu trong phòng đặt một chiếc giường gỗ không quá lớn cũng chẳng quá nhỏ. Ga trải giường và vỏ chăn đều đồng một màu xanh ngọc nhạt.

Bên cạnh giường là một chiếc tủ y phục nhỏ, đa phần y phục của Đoàn Đoàn đều được treo chỉnh tề trong ấy. Một vài bộ thì được giữ lại trong phòng của Tần Tĩnh Trì và Giang Oản Oản, phòng khi tiểu tử thỉnh thoảng muốn ngủ cùng phụ mẫu cũng tiện dùng.

Đối diện giường là một chiếc bàn vuông nhỏ, dưới bàn có mấy chiếc ghế. Hai bên bàn đều được thiết kế thành giá thư. Một nửa giá thư bày biện đủ loại đồ chơi của tiểu tử, nửa còn lại để trống, sau này có thể chứa đựng kinh sách của Đoàn Đoàn.

Trên chiếc bàn nhỏ còn đặt một bình hoa nhỏ, cắm vài cành đỗ quyên đương độ khoe sắc rực rỡ.

Trên sàn phòng trải một chiếc thảm nhỏ màu vàng nhạt, hòa quyện cùng sắc xanh nhạt chủ đạo của căn phòng, càng tôn lên vẻ đẹp tao nhã, thanh thoát.

Việc bố trí phòng, Giang Oản Oản và Tần Tĩnh Trì đều bí mật thực hiện, không để Đoàn Đoàn hay biết. Ngay cả chú thỏ bông và tấm biển gỗ treo ngoài cửa cũng được phủ kín bởi một tấm vải.

Giang Oản Oản kiểm tra kỹ lưỡng khắp căn phòng, thấy mọi thứ đã cơ bản hoàn thành mới cùng Tần Tĩnh Trì bước ra.

Xuống đến tầng dưới, Giang Oản Oản vỗ nhẹ vào tấm lưng bé nhỏ đang vươn mình trên ghế trường kỷ, ý muốn mở cửa sổ, khẽ mỉm cười nói: “Đoàn Đoàn, nương và cha đã chuẩn bị cho con một điều bất ngờ, đi nào, dẫn con đi chiêm ngưỡng!”

Đoàn Đoàn quay phắt đầu lại, mừng rỡ đến nỗi chẳng muốn mang giày, dang đôi tay bé nhỏ về phía phụ mẫu: “Cha, nương! Là bất ngờ gì vậy ạ? Đoàn Đoàn muốn xem!”

Tần Tĩnh Trì bế tiểu tử, cùng Giang Oản Oản bước lên lầu.

Đến trước cửa phòng, Giang Oản Oản kéo tấm vải xám trên cửa xuống, tức thì chú thỏ bông màu xanh được thêu bằng len hiện ra trước mắt.

Đoàn Đoàn mở to mắt, vui mừng nhìn hai người: “Thỏ bông!”

Giang Oản Oản khẽ mỉm cười, kéo tấm biển gỗ treo trên cửa xuống, đoạn nói: “Trên tấm biển gỗ này còn đề chữ nữa, ‘Căn phòng của Tiểu Đoàn Đoàn bảo bối’.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tiếp đó, nàng nhẹ nhàng đẩy cửa ra, mỉm cười hỏi: “Bảo bối của nương, xem con có ưng ý căn phòng nhỏ này chăng?”

Giang Oản Oản vừa hé cánh cửa phòng, Tần Tĩnh Trì đã nhẹ nhàng đặt tiểu tử xuống tấm thảm. Đoàn Đoàn ngẩn ngơ, đoạn thốt lên kinh ngạc: “Oa! Nơi này còn đẹp đẽ hơn cả phòng của cha và nương! Đoàn Đoàn thích vô cùng!”

Đoàn Đoàn mắt nhìn Đông, ngó Tây, khi thì mở tủ y phục ra xem xét, khi thì ẩn mình sau tấm rèm cửa khẽ khúc khích cười, lúc lại lao mình lên chiếc giường êm ái, ôm chú thỏ bông trên giường, lòng vừa phấn khích vừa hân hoan khôn xiết!

“Cha, nương! Mau mau đến đây! Chiếc giường nhỏ này quả thực thoải mái khôn tả!”

Tần Tĩnh Trì và Giang Oản Oản vừa tiến đến bên giường đã bị tiểu tử kéo ngã xuống chiếc giường bé nhỏ ấy.

Giang Oản Oản ngước nhìn trần nhà, tay khẽ vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của Đoàn Đoàn, dịu dàng nói: "Đoàn Đoàn nhi, mấy ngày nữa con sẽ phải đến học đường rồi. Vào học đường là đã nên người lớn rồi đó."

Đoàn Đoàn lăn lóc trên giường, nhắm nghiền mắt vẻ thư thái, nghe nàng nói đoạn, hoan hỉ gật đầu: "Dạ! Nương, Cẩu Đản ca ca và Nhị Oa ca ca có cùng Đoàn Đoàn nhập học không ạ?"

Tần Tĩnh Trì thấy tiểu tử vẫn quẫy đạp không yên, mau chóng ôm nhi tử vào lòng: "Ngoan nào, cẩn thận kẻo ngã khỏi giường."

Giang Oản Oản nhìn tiểu tử trong vòng tay Tần Tĩnh Trì, gật đầu nói: "Đương nhiên rồi, các nhi sẽ cùng đi học."

"Oa! Tuyệt diệu quá!"

"Vậy thì nương, sau này Đoàn Đoàn có thể dẫn Cẩu Đản ca ca và các bằng hữu đến phòng Đoàn Đoàn chơi không ạ, ừm... Còn cùng nghỉ ngơi với Đoàn Đoàn nữa ạ?"

"Đương nhiên là được, sau này Đoàn Đoàn kết giao bằng hữu mới, cũng có thể dẫn về nhà."

"Hi hi... Vạn phần tuyệt diệu!"

Tần Tĩnh Trì vuốt ve đầu nhỏ của Đoàn Đoàn, nghiêm nghị nói: "Đến học đường không được xô xát với người khác, rõ chưa? Phải ngoan ngoãn. Nếu có kẻ nào ức h.i.ế.p nhi thì về nói với cha và nương, chúng ta sẽ làm chỗ dựa cho nhi!"

"Dạ dạ, nhi đã rõ ạ."

Ánh nắng ngoài khung cửa sổ xuyên qua khe mành rèm chiếu vào phòng. Giang Oản Oản nghiêng đầu nhìn hai phụ tử đang đắm mình trong ánh dương, thì thầm trò chuyện. Khung cảnh đó khiến lòng nàng chỉ cảm thấy nắng đẹp, thời gian trường cửu ấm áp lạ thường...

Hai ngày sau, Tần Tĩnh Trì, Giang Oản Oản, Đại Ngưu và Tần Đắc Chính cùng nhau dẫn ba tiểu tử nhà mình đến Thường Hoa học viện.

Mấy tiểu tử này vận tiểu trường sam tinh xảo, trên lưng đeo chiếc cặp sách nhỏ mà Giang Oản Oản tự tay thiết kế cho chúng. Trên cặp của Đoàn Đoàn thêu hình chú thỏ ngọc, trên cặp của Cẩu Đản thêu hình tiểu hổ, còn trên cặp của Nhị Oa thêu hình tiểu hùng, trông vô cùng đáng yêu.

Mấy người họ đóng học phí, nhìn ba tiểu tử hành lễ bái sư, Giang Oản Oản nắm tay Đoàn Đoàn dặn dò: "Buổi trưa, các nhi cứ đến cổng học viện, nương sẽ đến đón các nhi về tiệm lẩu của chúng ta dùng bữa, rõ chưa?"

Đoàn Đoàn cười hớn hở như hoa chớm nở, gật đầu lia lịa: "Dạ biết rồi ạ, nương cứ an tâm! Đoàn Đoàn cùng Cẩu Đản ca ca và Nhị Oa ca ca sẽ nghe lời, không quậy phá!"

Cẩu Đản và Nhị Oa ở bên cạnh cũng nghiêm túc gật đầu: "Thẩm cứ an tâm!" "Chúng nhi sẽ nghe lời!"

Giang Oản Oản nhìn ba tiểu tử, dịu dàng nói: "Tốt, ở học đường phải kính trọng phu tử, vâng lời dạy bảo!"

Ba tiểu tử lại đồng loạt gật đầu.

Đợi nhìn chúng được phu tử dẫn vào lớp, ngoan ngoãn ngồi vào chỗ của mình, mấy người họ mới lưu luyến chẳng muốn rời đi.

Buổi trưa, ba tiểu tử này nắm tay nhau ra khỏi học viện, vừa đến cổng đã thấy Giang Oản Oản đang vội vã vẫy tay: "Ở đây!"

Ban đầu ba tiểu tử này còn ngó nghiêng bốn bề, thấy nàng đi tới thì lật đật chạy đến. Mấy tiểu tử thân mật vây lấy Giang Oản Oản, lúc thì gọi "nương", lúc thì gọi "thẩm", ríu rít không thôi.

Giang Oản Oản dẫn chúng đi về phía tiệm lẩu: "Cẩu Đản, Nhị Oa, sau này hai nhi cứ theo Đoàn Đoàn đến tiệm lẩu dùng bữa. Cha nương các nhi ở tiệm nướng cũng khá bận rộn, dù sao thẩm cũng phải sửa soạn bữa cho Đoàn Đoàn, sau này hai nhi cứ ăn cùng nó."

Ba tiểu tử này tâm đầu ý hợp, thật ra Giang Oản Oản cũng coi chúng như con ruột của ta. Bây giờ chúng cũng không còn sợ nàng, thỉnh thoảng còn vè vãn bên nàng giống như Đoàn Đoàn.