Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi dời hết thảy món ăn vào trong phòng, Thẩm Mộc ở lại sắp xếp, còn Tần Tiểu Quang xuống tầng bưng nồi lẩu lên.

Thẩm Mộc vừa sắp xếp bàn ăn, vừa cẩn trọng từng li từng tí đánh giá Mộ Quy Hoằng. Nhưng chỉ một lúc sau, y đã kinh hãi rũ mắt xuống, không dám ngước nhìn thêm.

Chẳng bao lâu sau, Tần Tiểu Quang đã bưng nồi lẩu nóng hổi lên đến nơi.

Sau khi mọi thứ đã chuẩn bị tươm tất, y cẩn thận giới thiệu về cách dùng từng món ăn. Đoạn, Tần Tiểu Quang đưa mắt nhìn Thẩm Mộc, rồi thưa với Mộ Quy Hoằng: “Khách quan, ngài cứ từ từ dùng bữa. Nếu có việc gì, xin cứ gọi chúng ta, chúng ta ở ngay dưới tầng, sẽ nghe rõ lời ngài.”

Mộ Quy Hoằng phất tay: “Lui xuống đi.”

Đoạn, ngài ấy chợt ý thức được nơi đây chẳng qua cũng chỉ là một quán ăn nhỏ, động tác vừa rồi của mình đã quá đỗi cao ngạo. Bởi vậy, ngài bèn nói thêm: “Có việc gì ta sẽ gọi các ngươi...”

“Vâng... Vâng ạ!”

Tần Tiểu Quang cùng Thẩm Mộc tuy chưa từng thấy qua uy nghi của bậc bề trên, song chỉ cần nhìn dáng vẻ Mộ Quy Hoằng, trong lòng cả hai không khỏi thầm nghĩ rằng đây hẳn là bậc quan lớn quý tộc từ kinh thành mà đến.

Kể từ khi rời khỏi kinh thành, Mộ Quy Hoằng chưa từng được thưởng thức món nào hợp khẩu vị. Hôm nay đến đây, mục đích cũng chỉ là miễn cưỡng dùng một bữa tạm nuốt trôi. Song, huyện Khúc Phong này nào sánh được với kinh thành hoa lệ. Ngài ấy đã ghé qua hai ba tửu lầu trông chẳng quá đơn sơ, nhưng món ăn trong những tửu lầu ấy quả thực khó nuốt vô cùng.

Ngài ấy đến tiệm lẩu này chỉ vì vô tình đi ngang qua, nghe thấy bên trong tiệm truyền ra âm thanh náo nhiệt, nghĩ bụng hương vị có lẽ chẳng đến nỗi tệ nên mới rảo bước vào.

Mà hiện tại, nồi lẩu trên bàn đã bắt đầu sôi sùng sục. Mộ Quy Hoằng ngửi thấy mùi thơm nức, ngài ấy khẽ xoa bụng. Đoạn, dựa theo lời Tần Tiểu Quang đã dặn, ngài ấy gắp lát thịt bò đầu tiên cho vào nồi. Chờ thịt vừa đổi màu liền vớt ra, chấm vào đĩa nước chấm, đưa lên miệng cẩn thận nếm thử.

Thực xong một miếng thịt bò, đôi mắt ngài ấy tràn đầy vẻ kinh ngạc. Ngài ấy không khỏi gật đầu, khẽ khen: “Không ngờ ở trong huyện Khúc Phong này lại có mỹ vị đến nhường này.”

Tuy nhiên, nồi lẩu này không chỉ nóng bỏng mà còn có vị tê cay. Dùng được một lúc, trên trán Mộ Quy Hoằng đã lấm tấm mồ hôi.

Ngài ấy kéo vạt áo, bất giác đưa mắt nhìn hai đĩa dưa hấu bày bên cạnh. Rồi nhớ đến lời Tần Tiểu Quang đã dặn, dưa hấu mát lạnh có thể thanh nhiệt giải nóng, ngài ấy lập tức cầm lên nếm thử.

Vốn chẳng mấy hy vọng, song vừa nếm một miếng dưa, ngài ấy đã không thể dừng đũa. Mãi đến khi đã thực hết sạch hai đĩa dưa hấu, ngài ấy mới chịu dừng lại.

Nhìn trên bàn chỉ còn lại vỏ dưa hấu, ngài ấy ngay lập tức cất tiếng gọi: “Tiểu nhị!”

Tần Tiểu Quang đứng chờ ở cầu thang. Vừa nghe thấy tiếng gọi của ngài ấy, y vội vã chạy lên, cung kính hỏi: “Khách quan, ngài có gì sai bảo chăng?”

Mộ Quy Hoằng chỉ vào đống vỏ dưa hấu, nói: “Thứ này, mang thêm hai phần nữa đến đây.”

Tần Tiểu Quang nghe xong, mặt lộ vẻ khó xử mà đáp: “Khách quan, thứ này... Số dưa hấu hôm nay đã bán hết sạch rồi ạ. Nếu ngài muốn dùng, e rằng phải chờ đến ngày mai.”

Mộ Quy Hoằng cau mày, rồi khẽ khàng thở dài: “Thôi vậy, lui xuống đi.”

Nhiều ngày dạ dày trống rỗng, hôm nay coi như đã được no bụng. Mộ Quy Hoằng ăn no nê, ngồi trên ghế nghỉ ngơi đôi lát, rồi mới đứng dậy đi thanh toán.

“Cạch!” Một thỏi hoàng kim ròng được đặt xuống quầy thu ngân. Lý Nghiêm đang say sưa tính sổ, đôi mắt bỗng trợn tròn khi thấy thỏi vàng ngay trước mặt. Y kinh ngạc ngẩng phắt đầu lên, chưa kịp thốt lời, Mộ Quy Hoằng đã ung dung cất lời: “Tính xong số tiền, số dư còn lại chia cho các tiểu nhị trong tiệm các ngươi đi.”

Nói đoạn, ngài ấy chậm rãi bước ra ngoài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“A! Khách quan! Ngài ban nhiều quá ạ! Không thể được!”

Lý Nghiêm cuối cùng cũng chợt tỉnh, y cầm thỏi vàng vội vàng đuổi theo.

Mộ Quy Hoằng nhìn Lý Nghiêm đang đứng trước mặt, ngài ấy khẽ cau mày: “Món ăn trong quán các ngươi khẩu vị không tồi, coi như đây là ta ban thưởng. Một chút tiền thôi, cũng chẳng đáng là bao.”

Lý Nghiêm ngây người nhìn theo bóng ngài ấy khuất dần. Y cúi đầu nhìn thỏi hoàng kim trong tay, chỉ cảm thấy nóng như than hồng. Khi còn định thốt lời, Mộ Quy Hoằng đã đi xa khuất, mà phía sau lại có khách đang chờ thanh toán, đành chịu thôi.

Đến giữa trưa, sau khi Tần Tĩnh Trì đến, Lý Nghiêm mới lấy thỏi vàng ra: “Lão bản, huynh xem đây! Kìa... vị khách quan kia nói là ban thưởng cho bọn đệ, nhưng... nhưng thỏi vàng này giá trị hơn một trăm lượng bạc lận đó. Chuyện này... đệ phải xử trí ra sao đây?”

Tần Tĩnh Trì trầm mặc giây lát: “Vị khách kia y phục ra sao?”

Lý Nghiêm đáp: “Vô cùng sang trọng! Trông tựa y phục của các bậc quan gia quyền quý, giàu sang!”

Nghe vậy, Tần Tĩnh Trì gật đầu: “Nếu đã vậy, đệ cứ chia số tiền này cho các tiểu nhị trong tiệm là được. Tiền khách đã ban thưởng, các đệ cứ việc nhận lấy, đây là điều các đệ xứng đáng có được!”

Lý Nghiêm ngơ ngác gật đầu, y khó nhọc nuốt một ngụm nước bọt, cầm thỏi vàng trong tay mà run rẩy không ngừng. Khoản này mà chia ra, mỗi người ít nhất cũng được thêm ba bốn tháng công xá!

Tần Tĩnh Trì vỗ vai y, cười nói: “Được rồi, nhìn đệ xem kìa, chỉ cần các đệ cố gắng làm việc, ắt sẽ có hồi báo. Đệ đi đổi thỏi vàng này thành bạc rồi chia cho mọi người đi, ta xin phép đi trước.”

Lý Nghiêm gật đầu, niềm hoan hỷ cùng hưng phấn chợt trào dâng. Y nhanh chóng chạy ra ngoài tiệm lẩu và đi thẳng tới ngân trang. Chẳng mấy chốc, chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi, y cẩn thận ôm một túi bạc lớn hối hả trở về tiệm.

Mấy người Tần Tiểu Quang và Thẩm Mộc vẫn chưa hay tin có tiền thưởng. Giờ đây, khi thấy dáng vẻ kích động của Lý Nghiêm, bọn họ đều kinh ngạc khôn xiết! Từ trước đến nay, Lý Nghiêm luôn điềm tĩnh, bọn họ chưa từng thấy y mất phong thái như vậy.

“A Mộc, Lý Nghiêm bị làm sao thế?”

Thẩm Mộc nhìn Tần Tiểu Quang, thử đoán: “Ta thấy y cười đến nỗi mặt cứng đờ ra, chẳng lẽ là… đã thầm thích cô nương nào chăng? Hoặc là cô nương y mến đã thuận lòng gả cho y?”

Tần Tiểu Quang mở to mắt: “Trời đất! Y sắp có nương tử rồi sao? Sao lại nhanh đến vậy?”

Cuộc đối thoại của hai người dần sai lệch, chẳng biết tự lúc nào đã lạc đề, gác lại câu chuyện ban đầu. Lời bàn tán cứ thế mà càng lúc càng sôi nổi.

“Thật vậy sao, người ngươi nói có phải là tiểu nữ nhi nhà họ Trần không?”

Tần Tiểu Quang nghiêm túc suy nghĩ một hồi rồi lắc đầu: “E là không phải đâu, lần trước ta thấy y cười với nữ nhi của nhà họ Trương bán gạo ở trong huyện mà.”

Thẩm Mộc hoảng hốt hỏi: “Thật không vậy? Đúng là tiểu thư nhà họ Trương ư?”

Lý Nghiêm cẩn trọng cất túi bạc vào tủ rồi khóa lại, y định đợi đến khi đóng cửa sẽ chia cho mọi người. Nào ngờ, khi y vừa xử lý xong số bạc, đi đến bên cạnh Tần Tiểu Quang và Thẩm Mộc thì lại nghe được những lời này. Khóe miệng y hơi trùng xuống, bèn vỗ vai hai người, sau đó giải thích với vẻ mặt bình tĩnh: “Ta nào có thích cô nương nào, tiểu nữ nhi nhà họ Trần là ai? Ai là tiểu thư nhà họ Trương vậy?”

Tần Tiểu Quang và Thẩm Mộc bất ngờ nghe thấy giọng chính chủ vang lên bên cạnh, cả hai đều trợn tròn mắt rồi vội vàng che miệng lại.

Tần Tiểu Quang cười xòa, nói: “Cái gì… Cái gì mà tiểu nữ nhi nhà họ Trần, tiểu thư nhà họ Trương chứ, ta… Ta và A Mộc chỉ đang nói đùa thôi, ha ha…”

Thẩm Mộc ở bên cạnh chột dạ cúi đầu, y giữ im lặng như thể người vừa rồi ra sức nói những suy đoán kia không phải là y vậy.