Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Giang Oản Oản cười nói: “Bây giờ nương đã không sao, có thể tự mình đi được.”

Đoàn Đoàn nhìn vào bụng nàng, rồi ra hiệu bằng bàn tay nhỏ bé trước bụng: “Nương, nương nói dối. Nếu bụng của Đoàn Đoàn to như vậy thì tiểu nhi khó mà nhìn rõ bậc thang dưới chân đâu.”

Tần Tĩnh Trì cười xoa đầu cậu bé: “Ta sẽ đỡ nương của con, con tự mình đi đi.”

Đoàn Đoàn lắc đầu: “Không không không, cha đã đỡ nương rồi. Đoàn Đoàn cũng muốn giúp nương! Có vậy mới là người con hiếu thảo!”

Giang Oản Oản nắm lấy bàn tay nhỏ của cậu bé, nói: “Được được được, để Đoàn Đoàn làm điểm tựa vững chãi cho nương nhé.”

Cậu bé đỡ Giang Oản Oản ngồi xuống chiếc ghế trường kỷ, Đoàn Đoàn nhìn nàng một cái. Sau khi nhìn thấy cái vẫy tay của Giang Tư Nguyệt, cậu bé đứng dậy nhún nhảy theo y rời đi.

Giang Oản Oản ngồi trên trường kỷ, nàng luôn cảm thấy hôm nay mọi người có chút lạ thường, dường như đang che giấu điều gì đó khỏi nàng. Hơn nữa hôm nay cũng không một ai lên huyện. Tất cả đều ở trong nhà nghỉ ngơi, đến xế chiều, Giang Hiền Vũ và Tần phụ còn cùng nhau bắt và làm thịt một con gà.

Tần mẫu và Lý Tam Nương sửa soạn nhiều món hơn thường nhật, đều là những món chủ đạo thịnh soạn.

Giang Oản Oản nhìn những món ăn mà Lý Tam Nương lần lượt mang ra, cuối cùng không nhịn được: “Nương ơi, sao hôm nay nương lại nấu nhiều món thế? Hôm nay nhà chúng ta có khách à?”

Lý Tam Nương liếc nàng một cái, nói: “Không có khách khứa nào cả, nhưng hôm nay là một ngày vô cùng trọng đại.”

Cuối cùng, khi bữa tối thịnh soạn được bày ra, mọi hoài nghi trong lòng nàng cũng đều được giải đáp.

“Nương sinh thần vui vẻ!”

“Oản Oản sinh thần vui vẻ!”

Giang Oản Oản ngỡ ngàng nhìn những gương mặt rạng rỡ của mọi người, nhất thời không biết nên thốt lời gì.

“Ta… Ta thật không ngờ, ngay cả bản thân ta cũng không nhớ rõ ngày này.”

Đoàn Đoàn ngồi bên cạnh nắm tay nàng, cười tủm tỉm nói: “Cha nói muốn dành tặng nương một niềm kinh hỷ. Hì hì… Giống như năm ngoái mọi người gây bất ngờ cho Đoàn Đoàn, bảo mọi người đừng nói cho nương biết.”

Giang Oản Oản cúi đầu hôn đứa con của mình: “Nương thật sự rất bất ngờ!”

Lý Tam Nương ở bên cạnh phá lên cười nói: “Thôi được rồi, Oản Oản à, mau dùng bữa khi thức ăn còn nóng hổi!”

“Ôi! Vâng ạ!”

Ăn tối xong, Tần Tĩnh Trì vào bếp bưng ra một chiếc bánh kem.

Giang Oản Oản nhìn chiếc bánh, càng kinh ngạc hơn: “Mọi người… Chư vị cũng tự tay làm bánh sao? Đã làm từ khi nào? Sao khi ở nhà ta lại không hay biết chuyện này?”

Tần mẫu và những người khác phá lên cười, Đoàn Đoàn cũng cười đến nỗi đôi mắt híp lại thành một đường chỉ: “Nương à, Đoàn Đoàn nói với nương rồi mà. Bánh được làm lúc sáng nay, hôm nay mọi người đều dậy sớm! Lúc nương rời giường, đã làm xong bánh kem rồi!”

Giang Oản Oản xoa mặt cậu bé, cười nói: “Ối chao, tiểu tử lười biếng nhà ta hôm nay còn chịu dậy sớm sao! Quả là hiếm thấy đó nha!”

Đôi chân nhỏ của Đoàn Đoàn đung đưa trên ghế, đôi mắt híp lại, khóe miệng khẽ nhếch: “Ấy là lẽ dĩ nhiên! Hôm nay là sinh thần của nương nên vô cùng trọng đại! Đoàn Đoàn nhất định phải dậy sớm để chung tay giúp mọi người!”

Tần Tĩnh Trì ở bên cạnh cười, không chút nể nang vạch trần: “Con dậy sớm ư? Lúc cha bế con ra khỏi giường, mắt con vẫn còn díp lại.”

Đoàn Đoàn tức giận nghiêng người, ra sức bịt miệng hắn: “Cha nói bừa! Đoàn Đoàn… Đoàn Đoàn đã dậy rất sớm! Chỉ là hôm qua con đã dặn cha đánh thức, nên con mới không dậy sớm hơn đó thôi. Con cố ý chờ cha đến, chỉ muốn xem cha có giữ lời hứa hay không!”

Phải làm sao với một tiểu nhi tử quá đỗi lắm lời trong nhà? Rõ ràng sáng sớm khi chàng bước vào phòng Đoàn Đoàn, tiểu tử ấy vẫn còn vùi mình trong giấc nồng, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng. Chẳng rõ đã mơ thấy điều gì mà khóe môi còn vương nụ cười chúm chím. Chàng gọi mấy tiếng, tiểu tử ấy vẫn không chút ý định tỉnh giấc, thành thử chàng đành phải tự mình bế cậu bé dậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Giang Tư Nguyệt nghe những lời Đoàn Đoàn thốt ra, cũng không khỏi bật cười hớn hở. Đoàn Đoàn vẫn thường ngủ cùng đệ ấy, dĩ nhiên đệ ấy rõ mười mươi cái dáng vẻ ngáy ngủ của tiểu tử này mỗi khi ban mai ập đến. Ấy là bởi ngày nào hai người họ cũng vội vã chạy đến học viện ngay khi vừa xuống xe ngựa.

Giang Oản Oản mỉm cười đáp: “Được được được, hôm nay là ngày sinh thần của ta, ta nhất định phải ước một điều tâm nguyện!”

Sự chú ý của Đoàn Đoàn tức khắc chuyển dời, tiểu tử ấy bước tới bên cạnh nàng: “Mẫu thân mau ước nguyện đi! Trong điều ước hẳn là có Đoàn Đoàn đấy!”

“Được!”

Ước nguyện xong xuôi, điểm tâm bánh ngọt cũng đã dùng, Đoàn Đoàn bất chấp khóe môi còn vương vệt kem mơ, vội vã kéo Giang Tư Nguyệt đến cạnh sân viện của Lý Tam Nương.

Chốc lát sau, hai người cữu cữu và cháu trai đã ôm một cuộn họa cùng một chiếc hộp gỗ tinh xảo trở lại.

Đoàn Đoàn chạy đến trước mặt Giang Oản Oản, tinh nghịch nháy mắt với Giang Tư Nguyệt. Lập tức, một bức họa lớn được bày ra trước mắt nàng.

Đoàn Đoàn chỉ vào bức họa, giọng non nớt: “Mẫu thân ơi mẫu thân mau ngắm xem này! Đây là bức họa Đoàn Đoàn vẽ tặng mẫu thân! Là tấm lòng của Đoàn Đoàn dâng tặng mẫu thân đó ạ!”

Chớ nói người trong họa có điểm nào tương đồng với Giang Oản Oản, kỳ thực có thể bảo rằng... Chẳng chút liên quan nào.

Nhưng bức họa này lại đồ sộ phi phàm, cao gần một trượng. Giang Oản Oản nghĩ tiểu Đoàn Đoàn nhà ta còn nhỏ tuổi như vậy, bức họa này ắt hẳn phải hao tốn rất nhiều tâm sức mới có thể hoàn thành.

Nàng cúi đầu ngắm nhìn đôi mắt rạng ngời của Đoàn Đoàn, trịnh trọng gật đầu: “Đa tạ bảo bối của mẫu thân, ta vô cùng yêu thích! Con đã vẽ tự bao giờ? Tay con có mỏi không?”

Đoàn Đoàn thấy mẫu thân biết mình đã cất công vẽ bức họa này từ lâu, tiểu tử ấy càng thêm hớn hở: “Đoàn Đoàn đã vẽ liền mấy ngày rồi, nhưng chỉ cần mẫu thân ưng ý, Đoàn Đoàn cũng lấy làm vui lòng!”

Ngoài Đoàn Đoàn ra, những người khác cũng lần lượt đem ra những món lễ vật đã chuẩn bị. Có trâm cài ngọc trai, có vòng ngọc biếc, cũng có ngọc bội tinh xảo.

Dẫu cho đều là những món quà phổ phàm, song đây lại là lần đầu tiên có biết bao người thành tâm dâng tặng lễ vật sinh thần cho nàng như vậy. Bởi thế, trong lòng Giang Oản Oản dâng lên một luồng hơi ấm, mỗi một món quà của bọn họ nàng đều nâng niu trân quý.

“Đa tạ tấm lòng của mọi người, ta đều vô cùng yêu thích! Chư vị đã nhọc công làm bánh ngọt cho ta rồi.”

Lý Tam Nương véo má nàng, trách yêu: “Nha đầu này, chẳng phải cũng hệt như khi con còn bé sao. Thuở nhỏ, phụ thân và mẫu thân con nào từng tặng lễ vật cho con. Khi ấy, con cũng chẳng màng nhớ ngày sinh của mình!”

“Phải đó, sau này mỗi năm ta đều sẽ tổ chức sinh thần!”

Lý Tam Nương và những người khác nào hay thấu hiểu sự bất lực cùng nỗi niềm tưởng chừng đã mất đi nay lại tìm thấy trong lời lẽ của nàng.

Lý Tam Nương tủm tỉm cười đáp lời: “Đương nhiên là mỗi năm đều phải tổ chức rồi!”

Tần Tĩnh Trì ôm Giang Oản Oản vào lòng, khẽ cúi đầu ngắm nhìn nàng. Hắn có thể lĩnh hội được giọng điệu của nàng, dẫu mang chút bất lực nhưng cũng tràn đầy kỳ vọng vào tương lai tươi sáng.

Đến buổi tối, Đoàn Đoàn có vẻ khấp khởi, bởi tiểu tử ấy đã sớm hay biết Tần Tĩnh Trì định tặng cho Giang Oản Oản một món lễ vật sinh thần đặc biệt. Ấy là vì sau khi tan học trở về, tiểu tử ấy đột nhiên theo Tần Tĩnh Trì đến phòng mộc chơi đùa, thành thử món quà đó đã sớm lọt vào mắt Đoàn Đoàn.

Song Đoàn Đoàn hay rằng đây là một điều bất ngờ dành cho Giang Oản Oản, bởi vậy tiểu tử ấy ngậm chặt miệng, không hé răng tiết lộ cho bất kỳ ai, kể cả Giang Tư Nguyệt.

Khi xuống lầu, Tần Tĩnh Trì vẫn chưa lấy món quà ra, vậy nên Đoàn Đoàn tin chắc phụ thân sẽ lên phòng tự tay trao tặng mẫu thân.

Giang Oản Oản đã hứa với tiểu tử ấy, hôm nay cậu bé có thể ngủ cùng bọn họ. Bởi thế, Đoàn Đoàn lập tức lên lầu và leo vội lên giường trước tiên.

Tần Tĩnh Trì vẫn ôm Giang Oản Oản, khoan thai bước theo sau.

Vào đến tẩm phòng, Tần Tĩnh Trì cũng chẳng màng để tâm đến tiểu Đoàn Đoàn đang chống tay lên giường ngước nhìn bọn họ. Hắn dìu Giang Oản Oản ngồi trước bàn trang điểm, đoạn lấy từ trong tủ ra một chiếc hộp đã cất giữ từ buổi trưa, đưa cho nàng: “Nàng hãy mở lễ vật ra xem thử.”

Giang Oản Oản liếc nhìn chàng một cái, rồi cầm lấy chiếc hộp gỗ điêu khắc tinh xảo ấy. Nàng thầm nghĩ, ngay cả chiếc hộp này, ta cũng lấy làm yêu thích.

Vừa mở hộp, bên trong bày ra một bộ trang sức lộng lẫy. Chiếc trâm cài đầu chế tác vô cùng tinh xảo, những mảnh bạc được nạm ngọc bích màu xanh nhạt, lấp lánh diễm lệ vô cùng!

Giang Oản Oản cầm chiếc trâm cài lên tay, cẩn thận đánh giá, đôi mắt rạng ngời nhìn Tần Tĩnh Trì: “Chàng đã sắm thứ này ở đâu vậy? Thật là tuyệt mỹ quá đỗi!”