Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Giang Tư Nguyệt cũng không ngừng gật đầu: "Chẳng phải vậy sao, trời đã tối rồi, thành thử chúng con phải chầm chậm chạy về."

Đoàn Đoàn giữ c.h.ặ.t t.a.y Giang Tư Nguyệt, nói: "May mà có tiểu cữu ở đây, chân Đoàn Đoàn rã rời, đều do tiểu cữu cõng về cả!"

Giang Hiền Vũ đang định mở lời, chợt trong phòng vọng ra tiếng hài nhi thút thít khóc.

Đoàn Đoàn và Giang Tư Nguyệt liếc nhau, lập tức mắt tròn xoe, kinh ngạc thốt lên: "Ô kìa... Sao lại có hài nhi!"

Giang Tư Nguyệt cũng vội vàng hỏi: "Cha! Có phải tỷ tỷ... Tỷ tỷ đã hạ sinh tiểu ngoại sanh rồi không?"

Lúc này Giang Hiền Vũ mới có cơ hội mở miệng: "Phải phải phải, vừa mới hạ sinh chưa bao lâu, hôm nay mọi người cuống quýt cả lên, thành thử mới quên đón các con!"

Nghe đến đó, Đoàn Đoàn dường như mừng rỡ khôn tả, nhanh như chớp lao vào phòng, chỉ còn lại âm vang câu nói trong sân: "Con đi gặp đệ đệ!"

Đoàn Đoàn bước qua ngưỡng cửa, thay giày, đôi mắt sáng ngời lướt nhìn khắp nơi rồi nhanh chóng dán chặt vào tiểu hài nhi đang được Tần Tĩnh Trì ôm ấp dỗ dành.

"Cha cha! Mau để con bế hài nhi đi! Con muốn bế!"

Tần Tĩnh Trì cúi đầu nhìn Đoàn Đoàn mang theo túi sách nhỏ đang lo lắng chìa hai tay ra, lúc này mới sực nhớ mình đã lỡ quên đón hai con: "Đoàn Đoàn, con... Con và tiểu cữu đi theo xe ngựa của Đại Ngưu thúc về sao? Hôm nay nương con hạ sinh đệ đệ, phụ thân quên mất việc đón các con."

Đoàn Đoàn lắc đầu bất đắc dĩ: "Không có, chúng con tự về! Đoàn Đoàn và tiểu cữu mệt lả người!"

Đoàn Đoàn nói xong vội vàng duỗi tay ra: "Cha, cha mau cho Đoàn Đoàn bế tiểu đệ đi!"

Tần Tĩnh Trì nhìn gương mặt nhỏ ửng hồng trong lòng, bất đắc dĩ nói: "Hài nhi khóc không ngớt, phụ thân phải dỗ dành, vả lại con cũng chưa biết cách bế đệ ấy ra sao."

Đoàn Đoàn nhíu mày: "Vậy cha mau ngồi xuống tràng kỷ, Đoàn Đoàn muốn gặp đệ đệ, cũng muốn cùng dỗ đệ đệ!"

"Oa..."

Thấy tiểu hài nhi trong lòng lại bật khóc, Tần Tĩnh Trì vội ôm hài nhi mà đung đưa: "A a a, bảo bối ngoan ngoãn, đừng khóc nữa."

Đoàn Đoàn thấy đệ đệ khóc đến thê lương, lo lắng ôm lấy chân Tần Tĩnh Trì: "Cha, cha mau ngồi xuống tràng kỷ, để con dỗ đệ ấy đi!"

Tần Tĩnh Trì bất đắc dĩ nhìn cậu bé, đành phải ôm hài nhi trong lòng ngồi xuống tràng kỷ, Đoàn Đoàn đi qua theo hắn rồi vội quỳ trên tràng kỷ nhẹ nhàng vỗ lên tấm tã lót bọc hài nhi, nhỏ nhẹ dỗ dành: "Bảo bảo à, đệ đừng khóc, ca ca đã trở lại, đệ không khóc, ca ca sẽ chơi đùa cùng đệ!"

Cái miệng nhỏ nhắn của Đoàn Đoàn lẩm bẩm không ngớt, dần dần, hài nhi trong lòng quả nhiên không khóc nữa.

"Ôi! Nín nín đi! Đừng khóc nữa! Đoàn Đoàn dỗ được đệ đệ rồi!"

"Bảo bảo, đệ thật ngoan! Ca ca rất thích đệ!"

Thấy đôi mắt hài nhi mở tròn xoe, miệng nhỏ khẽ mấp máy vài cái, Đoàn Đoàn thấy thế liền cảm thấy đáng yêu khôn tả, cậu bé chẳng nén nổi mà ghé đầu muốn hôn hài nhi.

Tần Tĩnh Trì vội ngăn cản: "Đoàn Đoàn, đừng hôn, đệ đệ mới sinh, còn yếu ớt, chờ hai ngày nữa mới có thể hôn."

Phụ thân và mẫu thân Tần gia, Lý Tam Nương và Giang Hiền Vũ cùng với Giang Tư Nguyệt đứng bên cạnh, nhìn hai phụ tử họ ôm hài nhi không rời tay, hoàn toàn không thể xen vào được.

Nhưng do trước kia Tần Tĩnh Trì từng bế Đoàn Đoàn, cho nên tư thế bế tiểu nhi của hắn vô cùng thuần thục, ngay cả Đoàn Đoàn cũng chẳng thể tùy ý chạm vào hài nhi.

Đoàn Đoàn chăm chú nhìn đệ đệ không rời mắt, chốc lát sau, đột nhiên nhớ ra điều gì đó, đôi mắt cậu bé tròn xoe: "Cha!"

Tần Tĩnh Trì bất đắc dĩ nhìn cậu bé: "Sao con giật mình thế? Hài nhi đã ngủ rồi, e chừng sẽ đánh thức nó."

Đoàn Đoàn ngây ngốc nhìn hắn: "Nương đâu? Con... Con quên mất nương rồi!"

Đoàn Đoàn nói xong thì thẫn thờ: "Chắc nương đau đớn lắm! Đoàn Đoàn chỉ nhìn thấy đệ đệ, quên mất nương! Nương... Chắc nương sẽ rất buồn..."

Lý Tam Nương bất đắc dĩ vuốt nhẹ đầu cậu bé, cười nói: "Nương con đã ngủ rồi, vả lại, vốn dĩ chuyện Đoàn Đoàn yêu quý đệ đệ là lẽ thường tình, nương con sao có thể buồn rầu chứ. Chốc nữa, chờ nương con thức dậy, Đoàn Đoàn lại đi gặp nương, bằng không đánh thức nương sẽ không hay."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Đoàn Đoàn thở phào một hơi: "Vậy là tốt rồi."

"Tĩnh Trì, lại đây. Cho hài nhi uống chút sữa đi, đây là nương pha chế theo lời Oản Oản chỉ dẫn mấy ngày trước. Oản Oản vẫn chưa tỉnh giấc, vả lại nàng vừa hạ sinh chưa vài ngày, sữa cũng chưa về kịp, tạm thời dùng cái này trước đi."

Bình đựng sữa là một bình nhỏ, miệng bình trơn tru vô cùng, hài nhi ngậm miệng bình cũng chẳng làm miệng bị thương, vừa vặn có thể dùng làm đầu bình.

Tần Tĩnh Trì vội vàng nhận lấy rồi đưa miệng bình nhỏ nhắn vào trong miệng hài nhi, chậm rãi nghiêng bình sữa nhỏ, đợi đến khi hài nhi trong lòng nuốt xuống thì gương mặt căng thẳng của Tần Tĩnh Trì mới dịu lại đôi chút.

Thấy hài nhi uống sữa xong, cũng không khóc, Giang Tư Nguyệt chăm chú nhìn hài nhi không chớp mắt, trong lòng ngứa ngáy khôn nguôi, hai tay không ngừng xoa vào nhau: "Tỷ... Tỷ phu, xin... Xin cho đệ được bế hài nhi đi ạ."

Tần Tĩnh Trì hỏi: "Trước đây đệ từng bế tiểu hài nhi nào chưa?"

Giang Tư Nguyệt chùn bước lắc đầu: "Chưa từng."

Tần Tĩnh Trì nhìn cậu ta, cẩn trọng đưa hài nhi sang: "Vậy đệ cẩn thận nâng cái đầu nhỏ của nó lên."

Trên mặt Giang Tư Nguyệt lập tức nở nụ cười tươi roi rói: "Được được được, đệ sẽ cẩn thận."

Cậu ta cẩn thận ôm hài nhi vào lòng, Đoàn Đoàn vội vàng chỉ vào vị trí bên cạnh mình: "Tiểu cữu! Mau ngồi ở đây đi!"

Giang Tư Nguyệt bế bé con vào lòng. Đoàn Đoàn mừng rỡ như thể chính mình được bồng bế, chỉ thấy y trực tiếp cởi dép nhỏ ra rồi đứng trên chiếc ghế dài, ôm cổ Giang Tư Nguyệt cúi đầu theo y cùng trêu ghẹo bé con, vui vẻ khôn xiết.

Hai cữu cháu chỉ vào hài nhi trong tã lót mà thì thầm bàn tán.

“Cữu cữu, người xem, cái mũi nhỏ của tiểu bảo bảo có giống Đoàn Đoàn không?”

Giang Tư Nguyệt nhìn thật kỹ Đoàn Đoàn, nghiêm túc gật đầu: "Giống!"

Đoàn Đoàn cố kìm nén ý cười, lại vội vàng kéo nhẹ vành tai nhỏ của mình, hỏi: "Vành tai ấy có phải cũng giống không?"

Giang Tư Nguyệt tiếp tục gật đầu: "Ừm! Giống! Đều giống!"

“Ha ha… Tiểu bảo bảo, đệ có nghe thấy không, tiểu cữu nói đệ rất giống ca ca! Đệ đã thật sự trưởng thành rồi!”

Chợt thấy, Tần phụ, Tần mẫu đứng cạnh đó không khỏi giật giật khóe miệng đầy bất đắc dĩ, sao bọn họ nhìn mãi vẫn không thấy chỗ nào tương đồng?

“Đệ đệ cực kỳ đáng yêu của ta! Đệ ấy và ta lớn lên tựa đúc một khuôn!”

Đoàn Đoàn ngồi trong lòng Giang Tư Nguyệt, khoa tay múa chân vui vẻ mà miêu tả tiểu bảo bảo trong nhà với đám tiểu nhi, vô cùng phấn khởi!

Lâm Tử Hành vội vàng hỏi: "Tần Kỳ An, vậy… Đệ đệ của ngươi dung mạo có khả ái không? Da thịt có đặc biệt trắng trẻo không?”

Lâm Tử Hành thầm nghĩ, Tần Kỳ An đã trắng trẻo lại khôi ngô, nếu đệ đệ y rất giống y thì ắt hẳn cũng tương tự vậy.

Đoàn Đoàn đương nhiên gật đầu: "Đó là lẽ dĩ nhiên! Đệ đệ ta là tiểu bảo bảo khả ái nhất trong thiên hạ!”

Tiểu Bao Tử ngồi ở chiếc ghế cạnh bên, ôm lấy một cánh tay của Giang Tư Nguyệt, cũng chớp đôi mắt tròn xoe hỏi: "Vậy… Tiểu bảo bảo nhà Đoàn Đoàn ca ca tên là gì?"

Đoàn Đoàn suy nghĩ chốc lát rồi đáp: "Tiểu Bao Tử, đệ đệ của huynh mới hạ sinh, cho nên vẫn chưa đặt đại danh, ngay cả nhũ danh cũng chưa có, nhưng ta thấy gọi là Bảo Bảo thì cũng rất được, là Tiểu Bảo Bảo của chúng ta!"

Tiểu Bao Tử nghiêng đầu, cất lời nói: "Đệ vô cùng muốn nhìn Tiểu Bảo Bảo nha, chẳng hay có khôi ngô bằng Tư Nguyệt ca ca không?"

Nói xong, y ngẩng đầu mỉm cười híp mắt nhìn Giang Tư Nguyệt, không quên khen: "A Nguyệt ca quả thật là vô cùng tuấn mỹ!"

Tiểu Bao Tử vốn yêu thích dung nhan mỹ lệ, từ sau khi Giang Tư Nguyệt đi theo Đoàn Đoàn đến học đường, Tiểu Bao Tử thường đi theo phía sau y, hoàn toàn tựa một kẻ si mê vậy.

Trước đây, y vốn thích quấn quýt bên Đoàn Đoàn nhất, nhưng nay lại có người càng khiến y si mê hơn, thế nên mỗi ngày đều lẽo đẽo theo sau người ấy, khiến Đoàn Đoàn cũng đành bó tay.

Đoàn Đoàn tâm sự chuyện này cùng Giang Oản Oản. Giang Oản Oản nói hành động này của Tiểu Bao Tử gọi là "thay lòng đổi dạ", ý là vốn dĩ đã có kẻ sùng bái tận tâm, nhưng khi gặp dung nhan khuynh thành hơn, liền bỏ quên cố nhân, dốc lòng theo đuổi kẻ mới.